Bà Xã Ngang Ngược, Cuối Cùng Cũng Tìm Được Em!

Chương 47: Hạnh phúc giản đơn



Nói xong câu nói khiến Lâm Nhã Tịnh phải suy nghĩ, Lý Nguyệt Kiều lại thờ ơ tiếp lời trước khi rời đi.

"Con cứ nấu đi, khi nào xong thì gọi mẹ."

Phòng bếp thoáng chốc chỉ còn lại một mình Lâm Nhã Tịnh, cô vừa làm vừa nghĩ mãi câu nói của Lý Nguyệt Kiều.

Giới tính của một con người quan trọng đến thế sao? Chỉ vì cô là con gái mà không đáng được yêu thương, được đối xử ôn nhu sao? Trên đời này sao lại có chuyện bất công như thế chứ.

"Vợ ơi! Đang nấu gì đó?"

Mải mê với những ưu tư buồn bã trong lòng, chợt phía sau truyền đến một vòng tay to ấm, ôm ngang vòng eo thon thả và giọng nói trầm thấp ngọt ngào của một đấng nam nhi khiến cô gái thoáng giật mình, lúc nghiêng qua nhìn thì đã bắt gặp nụ cười trìu mến trên môi người đàn ông ấy.

"Em đang nấu gà tiềm cho mẹ. Hôm nay anh đi làm có mệt không?"

"Có chứ, nhưng mà vừa nhìn thấy em, được ôm em thế này là biết bao mệt mỏi đều tan biến hết. Biết thế có vợ tốt thế này thì anh đã đi tìm em sớm hơn rồi!"

"Giảo hoạt! Anh biết em ở đâu mà tìm?"

Lâm Nhã Tịnh mím môi cười, đôi gò má đã sớm ửng hồng vì ngại.

"Cũng đúng ha, lúc đó anh đâu có biết hình dáng em to, gầy, cao hay thấp mà đi tìm. Cũng may giờ có được em rồi, anh nhất định không để chúng ta phải xa nhau."



"Thôi đi ông ơi, nhỡ đâu sau này ông phản bội tui thì sao? Ở đời không ai biết được chữ ngờ đâu nha!"

Cô gái tinh nghịch lại chu môi lên vừa cười vừa nói, lộ ra biểu cảm đáng yêu vô đối.

"Anh thề sẽ không bao giờ có chuyện đó xảy ra. Chỉ sợ em hết yêu anh thôi à!"

"Dĩ nhiên em sẽ hết yêu anh ngay lập tức nếu em biết anh phản bội, lừa dối, làm tổn thương trái tim nhỏ bé của em."

"Vậy thì em không có cơ hội hết yêu anh rồi. Anh dám chắc luôn."

"Đừng có mà tự tin sớm quá nha! Thời gian rồi sẽ nói lên tất cả!"

Đầu tiên là bĩu môi, nói xong cô nàng lại nghênh mặt lên tỏ vẻ đắc chí rồi lại mỉm cười, khiến Chu Chí Viễn cũng phải bật cười.

"Chịu thua em!"

"Thôi anh lên phòng tắm gội thay quần áo đi rồi xuống ăn tối, cơm canh em nấu xong cả rồi!"

"Được, vậy vợ chờ anh chút nha!"

"Dạ!"

Đôi vợ chồng trẻ lại cười với nhau một cái rồi mới chịu tách ra.

Nhìn người đàn ông mình yêu rời đi bằng ánh mắt yêu thương, Lâm Nhã Tịnh chợt cảm thấy trong lòng hạnh phúc biết bao. Số cô tuy kém may mắn, nhưng có lẽ gặp được anh là may mắn lớn nhất đời cô!

- ---------------

Tắm gội thay quần áo thoải mái xong, Chu Chí Viễn liền nhanh chóng chạy xuống bếp tìm vợ.

Lúc đến nơi lại thấy cô cặm cụi ngồi lấy tâm sen bên bàn mà anh khẽ nhíu mày.

Lẽ ra giờ này cô phải ngồi vào bàn ăn chuẩn bị dùng bữa tối, nhưng từ khi đi làm về đến giờ anh chưa thấy cô rảnh tay được lúc nào. Vừa rồi bận hầm gà tiềm cho mẹ, giờ thì lại chuyển sang lấy tâm sen chẳng biết để làm gì mà cơm thì lại không lo ăn.



"Tiểu Tịnh, sao em không qua bàn ăn cơm mà ngồi đó lấy tâm sen làm gì vậy? Còn mẹ đâu, từ nãy giờ anh không nhìn thấy?"

"À dạ, mẹ đang ở trên phòng! Lúc nãy mẹ bảo tự nhiên thấy ăn uống không ngon miệng nên em mới nấu thêm gà tiềm cho mẹ tẩm bổ, lát nữa nấu chín em mang lên phòng cho mẹ sau. Còn giờ anh cứ ăn trước đi, em lấy tâm sen để chút nữa nấu chè cho anh và mẹ cùng ăn."

Lâm Nhã Tịnh cười nói xong thì lại tiếp tục lấy tâm sen.

Riêng Chu Chí Viễn thì sắc mặt đã trầm xuống hẳn, mày kiếm vẫn không giãn ra chút nào. Anh trực tiếp đi đến giành lấy hết những thứ Lâm Nhã Tịnh đang làm ra, đặt sang một bên.

"Để đó lát nữa anh làm cho! Còn giờ mau qua ăn tối với anh!"

"Ơ nhưng mà..."

Người đàn ông không nói gì chỉ nắm tay cô gái đứng dậy, tự tay tháo tạp dề trên người cô xuống, sau đó kéo cô đi đến bàn ăn, ấn xuống ghế ngồi.

"Ngày mai anh tuyển thêm đầu bếp vào lo khâu thức ăn cho mẹ, em không cần phải cực khổ như vậy!"

"Không cần đâu anh, em ở nhà cũng rảnh rỗi mà. Nấu vài món ăn có khổ cực gì đâu!"

"Rảnh thì xem tivi, đi shopping, làm đẹp, tìm nơi thư giãn cho tinh thần thoải mái chứ không phải vùi đầu vào bếp em hiểu không?"

Chu Chí Viễn vừa nói xong thì đồ ăn đã được dâng đến tận miệng cô gái, và dĩ nhiên bắt buộc cô phải mở miệng ra nhận lấy.

Sau khi nhai, nuốt xong miếng thức ăn thì Lâm Nhã Tịnh mới nói:

"Em không thích tiêu tiền vào mấy chuyện không cần thiết đó đâu. Quần áo anh mua cho em nhiều lắm rồi, em cũng ít khi ra ngoài nên căn bản là không cần làm đẹp. Quan trọng là em đâu có làm gì để áp lực mà phải đi thư giãn đầu óc, có anh và mẹ bên cạnh là em vui lắm rồi."

Vừa nói xong thì một miếng thức ăn khác lại được người đàn ông đưa tới, cô định từ chối nhưng nhìn thấy ánh mắt nghiêm nghị của anh thì cô buộc phải há miệng ra.

"Vậy thì em cứ làm thêm những chuyện mình thích, học tập hay là đầu tư kinh doanh một cái gì đó. Anh lo phần chi phí, em lo tiếp quản, trông coi. Coi như là hùng hạp làm ăn đi, để em khỏi phải nghĩ nhiều."

Nghe đến đây thì hai mắt cô gái chợt sáng hẳn lên. Thật ra thì cô cũng rất khao khát được tiếp tục đi học để thực hiện hoài bão của bản thân, nhưng khổ mỗi tình cảnh đưa đẩy làm cô cũng chẳng dám mong chờ.

Giờ đột nhiên "bụt" lại xuất hiện và cho cô toại nguyện thì còn gì hạnh phúc bằng.



"Anh cho em đi học thật hả?"

"Có bao giờ anh nói đùa đâu! Em muốn học ngành gì, anh chọn trường cho em!"

"Em muốn học thiết kế kiến trúc- nội thất để sau này tạo ra những ngôi nhà xinh đẹp. Anh thấy thế nào?"

Lâm Nhã Tịnh thật sự rất phấn khích khi nói đến chủ đề này. Nhìn cô vui và hào hứng như vậy trong lòng Chu Chí Viễn cũng vui lây.

"Tất cả tùy theo ý thích của em. Ngày mai anh tìm trường chuyên nổi tiếng nhất để cho em chuẩn bị nhập học, chịu không?"

"Chồng à, anh không nói đùa em đó chứ?"

Đến giờ thì cô nàng vẫn chưa chịu tin tưởng lời người đàn ông của mình nói. Cho đến khi anh mỉm cười và lại đút thức ăn cho cô, sau đó khẳng định lại lần nữa thì cô mới tin.

"Anh sẽ nói thật, nếu em chịu ăn nhiều hơn hôm qua!"

"Tưởng gì, cái đó chuyện nhỏ mà! Giờ em ăn nè, anh cũng ăn đi nha đừng đút cho em nữa!"

Thế rồi cả hai bắt đầu bữa tối trong bầu không khí vô cùng ấm áp và vui vẻ!

Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là cùng người mình yêu ăn bữa cơm, được nhìn thấy nụ cười trên môi người ấy là đủ!