Bạch Liên Hoa Nàng Lại Bị Cầm Tù

Chương 35: Thế Giới Thứ Nhất : Học Trưởng Của Ta (32)



Đầy phiền chán mà bỏ đi, Tô Trà Trà đột nhiên đụng phải một người nào đó.

Cô vốn đang định nổi cáu lên một phen thì phát hiện người đó là Tiêu Giang, ngay lập tức Trà Trà có chút lúng túng mỉm cười mà chào hỏi anh.

"Chào- chào Tiêu học trưởng."

Tiêu Giang mỉm cười dịu dàng, đôi mắt tím chẳng mang theo bất kì cảm xúc nào, anh nhẹ nhàng mà đáp lại.

"Chào em, có chuyện gì sao mà em đi vội vàng vậy?"

Mắt Trà Trà đảo một vòng, cô nhẹ đan bàn tay của mình vào nhau, cười gượng một hơi rồi cất lời.

"K- Không có gì đâu ạ, em chỉ là đột nhiên có việc gấp, tạm biệt anh, em phải đi đây."

Tiêu Giang vẫn tươi cười dịu dàng như cũ, anh cất lời.

"Ừm, vậy thì tam biệt em nhé."

Trà Trà lần này không vội đáp lại anh mà chỉ gật đầu một cái, có chút chạy chối chết ý vị mà đi mất hút.

Chẳng thèm quay đầu lại.

_____________________________

Ngay sau khi đã nghe được tiếng nhiệm vụ hoàn thành, Trà Trà mới dường như mà thở ra một hơi. Cô ngồi ở dưới gốc đào mà lần đầu gặp được Tiêu Giang, im lặng mà quan sát bảng nhiệm vụ hiện lên trước mắt mình lúc này.

[Nhiệm vụ chủ tuyến: Đụng vào nam chủ ]

Mệt mỏi mà vò lấy đầu tóc của mình, Trà Trà nhịn không được cảm thấy có chút khó chịu trong lòng.

Dáng vẻ xa cách kia của Tiêu Giang.

Quá khác biệt với dáng vẻ trước kia của anh ấy, điều này vốn phải là tốt, nếu anh ấy vẫn giữ thái độ như thế này với mình, nhiệm vụ của cô chắc chắn sẽ hoàn thành tốt thôi.

Nhưng mà...tại sao anh ấy lại thay đổi nhanh như vậy?

Lúc này, rất lâu chưa từng xuất hiện hệ thống lại hiện lên, nó máy móc mà trả lời câu hỏi trong lòng Trà Trà.

[Đó là do chủ thần phát hiện ra ở chỗ nam chủ và cả nữ chủ có lỗi nha kí chủ]

[Ngài ấy đã chữa lại lỗi ấy rồi, giờ kí chủ có thể yên tâm mà làm nhiệm vụ]

[Việc ngoài ý muốn đấy chắc chắn sẽ không bao giờ diễn ra lần thứ 2 đâu]

Vẫn như mọi khi, Trà Trà chưa kịp cất lời hỏi thì hệ thống đã biến mất.

Cô mấp máy môi, khóe mắt chất chứa đầy mệt mỏi.

"Bao giờ...chuyện này mới kết thúc chứ...?"

"..."

______________________________

Liên tiếp mấy tuần sau, tất cả nhiệm vụ của cô đều chỉ có bắt nạt hãm hại nữ chủ là chính.

Từ nhốt cô ấy trong nhà vệ sinh của trường cho đến đơn phương bạo hành Thời Mạn, Trà Trà phải làm hết tất cả.

Và ngay cả khi Thời Mạn đưa món quà sinh nhật mà cô ấy chưa kịp tặng cho cô.

Trà Trà chỉ có thể cắn môi, vứt nó xuống đất, hung hăng mà dẫm đạp lên.

Để rồi khi chiều về, chẳng còn ai ở trường, Trà Trà lại lẻn vào trường, nhặt lại túi quà ấy.

Món quà ấy được bọc lại rất cẩn thân.

Trong đó chỉ đơn giản là một chiếc kẹp tóc nhỏ.

Nó có màu xanh lam, đính bằng đá quý, rất tinh xảo chắc chắn là rất đắt đỏ.

Nhà họ Dư làm gì có cho cô ấy tiền tiêu vặt bao giờ chứ...chắc chắn đó là tiền mà Thời Mạn làm phục vụ mà có để mua làm quà cho cô thôi.

Nhưng kết cục thì sao chứ?

Nó lại bị cô dẫm đạp lên như một đống rác.

Trà Trà nắm chặt lấy chiếc kẹp tóc, mà chẳng biết từ bao giờ, khóe mắt của cô đã tràn đầy là nước mắt, Trà Trà ngồi sụp xuống, mệt mệt mỏi mỏi mà cất lời.

"Tại sao...lại lâu như vậy chứ?"

"Mình..."

"Mệt quá..."

_______________________________

Nhưng chẳng lâu sau, đã đến ngày mà những việc làm của cô đối với Thời Mạn bị Tiêu Giang phát hiện. Lúc ấy ngoài mặt cô tỏ vẻ rất hoảng loạn, miệng không ngừng biện minh nhưng dưới đáy mắt cô lại chỉ toàn là một mảnh thờ ơ.

Sau khi một mặt xấu hổ đau lòng mà bỏ chạy.

Trà Trà trở về nhà.

Ngay khi cánh cửa đóng lại, ngay lập tức Trà Trà lại trở về trạng thái thờ ơ như trước, những giọt nước mắt trên má cô bị Trà Trà không chút để tâm mà dùng tay lau đi, con ngươi xanh biển tràn đầy là mờ mịt cùng chán chường.

Cô thở ra một hơi rồi nhẹ lầm bầm.

"Sắp rồi..."

"Sắp xong rồi..."

Nhưng mà...

Tại sao trong lòng lại khó chịu như vậy?

Uy Đình cũng không thường xuyên liên lạc với cô nữa, đón chờ Trà Trà lúc nào cũng là cuộc gọi nhỡ từ anh hay là một chiếc tin nhắn từ 3 ngày trước vẫn chưa được đọc.

Cảnh Trúc cũng không còn gọi điện cho cô như trước nữa.

Tranh Niệm...

Bây giờ cô quá mệt mỏi để dành ra khoảng thời gian nghỉ ngơi cho mình rồi.

Có lẽ tiệm của anh...cô sẽ chẳng thể đến thêm một lần nào nữa.

Thời Sinh thì cũng không còn nhiệt tình với cô như trước kia, Thời Mạn cũng nhìn cô bằng một ánh mắt xa lạ mà ngay cả Tiêu Giang...

...

Giờ...tất cả coi như đều đã quay lưng hết với cô rồi nhỉ?

Trà Trà im lặng bước vào phòng ngủ rồi nằm lên giường, cô vùi đầu vào trong chăn, rầu rĩ mà cất lời.

"Bạch liên hoa ác độc đã bị mọi người xa lánh..."

"Giờ thì chỉ cần chờ một thời gian nữa thôi."

"Bạch liên hoa ác độc này sẽ hoàn toàn mà biến mất."

"Mọi người được sống yên vui."

"Đây thật sự...là một kết cục quá tốt đẹp nhỉ...?"

"Phải không?"