Cô Vợ Câm: Tổng Tài, Hãy Yêu Đi!

Chương 23: Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã



Loay hoay cả buổi trời cùng Ninh Hinh, sau khi dùng bữa trưa xong thì cô mới chịu đi nghỉ.

Nhìn Ninh Hinh ngủ say trên giường, anh ngồi bên cạnh cứ ngắm bộ dạng cô đang ngủ.

Trông đáng yêu thật.

Mộ Viên Bách đứng dậy, anh ra khỏi phòng, đi sang thư phòng giải quyết công việc.

Hiếm khi anh không đến Mộ thị như vậy, bây giờ chắc có nhiều việc đang chờ anh làm xong.

Mộ Viên Bách ngồi xuống ghế, anh lấy điện thoại gọi cho thư kí Lâm.

" Mọi chuyện sao rồi? " Anh hỏi.

[ Mộ tổng, dự án đó đã được hủy bỏ ]

" Làm tốt lắm " Mộ Viên Bách nói.

[ Mộ tổng, thiếu phu nhân...không sao rồi chứ? ]

" Cô ấy đã ổn hơn rồi, nhưng chiều nay...".

Nói đến đây Mộ Viên Bách dừng lại.

" À khoan, sắp xếp một buổi hẹn với bác sĩ, tôi muốn đưa Ninh Hinh đi khám " Anh nói.

[ Đi khám ạ? ]

" Tôi muốn biết tại sao cô ấy không nói chuyện " Mộ Viên Bách trả lời.

Cứ để cô thế này, anh và cô thật sự rất khó để hiểu nhau hơn. Ninh Hinh không biết là do từ đâu mà không nói chuyện, nhưng cô cứ biểu đạt lời mình muốn nói sang hành động.

Thật sự là bất đồng ngôn ngữ.

[ Vâng, tôi đã rõ ]

Mộ Viên Bách nghe vậy cúp máy, anh để điện thoại sang một bên.

Chống tay lên bàn, Mộ Viên Bách mỉm cười.

Có vẻ như Ninh gia bây giờ rất lao đao đây.

Ninh lão gia, tôi có thể đưa các người lên thì chuyện đá các người xuống cũng là bình thường.

Lão cáo già đấy...

Cùng với bà điên đấy nữa.

...

Ninh gia.

Ninh lão gia nhận được tin Mộ thị hủy bỏ dự án của mình. Ông dường như bị đạp một cú đau điếng vào người.

Không nghĩ rằng bản thân đã gây ra chuyện lớn, lần này do ông động vào Ninh Hinh nên mới chọc Mộ Viên Bách giận như vậy sao?

" Không ngờ con câm đó lại có giá trị với Mộ Viên Bách " Ninh lão gia lẩm bẩm.

Ninh Tuyết ngồi bên cạnh, trên cổ cô ta xuất hiện vết thương. Đây là do Lục Thiên Tư đã tốt bụng để lại, đúng là dao phẫu thuật thật sự rất bén.

" Ba..." Ninh Tuyết lên tiếng.

Nếu biết chuyện ra vậy, Ninh Tuyết cô đã kết hôn với Mộ Viên Bách chứ không để con câm đó đi thay rồi.

" Bây giờ con muốn gì đây? Nếu như lúc đầu con đồng ý đi kết hôn với Mộ Viên Bách thì có phải quá được nhờ rồi không?" Ninh lão gia trách móc.

Ông không ngờ nước đi của mình sai như vậy. Cứ nghĩ Mộ Viên Bách là kẻ lập dị, nhiều lúc thì cứ như thằng điên không ai dám động vào.

Vậy mà bây giờ lại bảo vệ Ninh Hinh kia ra mặt, cuối cùng là sao?

Một kẻ lập dị nên đã yêu phải một con câm vô dụng à?

Đây là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã đấy ư?

Ninh Tuyết bị Ninh lão gia mắng liền đen mặt lại. Trong lòng nuốt không trôi cục tức này.

Ninh Hinh...mày chờ đó, không đánh chết mày lần sau thì tao không phải Ninh Tuyết nữa!

...

Buổi chiều, Ninh Hinh vừa ngủ dậy thì thấy trong nhà xuất hiện nhiều người hơn.

Cô chỉ mới ngủ một giấc liền trở thành người tối cổ sao?

" Đây là giúp việc từ nhà chính đến, tôi muốn họ ở đây phụ em, em không có ý kiến chứ?" Mộ Viên Bách lên tiếng hỏi ý cô.

Ninh Hinh chớp mắt nhìn anh. Anh vừa nói cái gì vậy?

Anh vừa gọi cô là...

Vừa xưng hô với cô là?

Tôi và em cơ á?

Còn nữa, nhà chính sao?

Cô có nhớ là trong hôn lễ từng gặp ba mẹ anh, và có cả bà nội của Mộ Viên Bách. Vậy theo lời anh nói, nhà chính là nơi bọn họ đang sống đây.

Vậy đây là nhà gì? Bự như cái cung điện nhưng vẫn chưa là chính á? Chỉ là phụ thôi sao?

" Em không có ý kiến chứ?" Mộ Viên Bách đưa tay vuốt tóc cô, anh hỏi.

Ninh Hinh lắc đầu.

Đây là nhà anh, anh làm gì sao cô có quyền phản đối chứ?

Mộ Viên Bách mỉm cười, anh ôm cô từ phía sau.

" Tiểu Hinh...".

Gọi như thế quá ngọt ngào rồi.

Ninh Hinh có chút hơi rùng mình, cô định quay đầu nhìn anh thì Mộ Viên Bách tiến đến, anh cắn nhẹ lên vành tai của cô khiến cô cứng đờ người luôn.

Bàn tay anh đang sờ soạng khắp người cô, cái bàn tay to lớn lại còn ấm áp đang len vào áo cô.

Mộ Viên Bách bất ngờ giở thú tính lên, bàn tay đang đặt vào nơi nào đó.

" Mềm quá...".

Vòng một của cô...

" Vừa mềm lại còn vừa tay ".

Ninh Hinh nghe những lời này của anh liền đỏ mặt, thêm hành động này khiến cả người đều cứng đờ, cô không còn sức để vùng vẫy thoát ra.

Tay Mộ Viên Bách cứ bóp lấy ngực cô, anh tiện tay vén cả áo của Ninh Hinh lên.

Cô liền nhắm mắt lại, Mộ Viên Bách đang làm cái gì vậy chứ...

Khiến cô ngại đến muốn độn thổ rồi!!!

" Em nhắm mắt làm gì?".

" Còn ngại gì chứ?".

Mộ Viên Bách bất ngờ xoay người kéo cô nằm xuống, anh nhìn cô đang đỏ cả mặt dưới thân mình.

Anh cúi xuống, chạm nhẹ lên môi cô.

" Dù sao cũng là vợ chồng, cái gì nên thấy cũng phải thấy thôi...".

" Cũng như là...thân thể này của em thuộc về tôi vậy ".