Huyền Giới Chi Môn

Chương 44: Huyền Tử Lệnh



Diệp Hồng Dược nghe xong thì trong lòng liền vui vẻ.

“Ta có thể đi Thiên Âm Tông cùng tiền bối, nhưng hi vọng tiền bối có thể để Thạch Đại Ca đi cùng ta được không?” Chung Tú sau khi gật đầu liền nói với Diệp Hồng Dược.

Sau khi nghe được thì nội tâm Thạch Mục trở lên rạo rực điên cuồng.

Nếu hắn cũng có thể gia nhập vào một tông môn còn cường đại hơn cả triều đình Tề Quốc thì tự nhiên trong lòng sẽ nguyện ý cả trăm ngàn lần ý chứ.

Diệp Hồng Dược nghe vậy thì lông mày nhăn lại, một lúc lâu sau mới lắc đầu nói:

“Những việc khác ta đều có thể làm chủ được, nhưng việc này thì chỉ sợ là không được. Trừ phi ngươi là người có huyết mạch hoặc đích thực là thiên tư hơn người, phù hợp công pháp của bổn tông, nếu không thì từ trước đến này bổn tông chỉ thu nữ chứ không thu nạp nam đệ tử. Từ trưởng lão tông môn cho đến nội môn đệ tử của bổn tông, vốn nam nhân chỉ có rải rác chứ không có mấy. Kể cả ta vốn là các chủ của một các cũng không dám phá lệ.”

“Nếu theo như lời người nói thì Thạch đại ca cũng là người có huyết mạch đó.” Chung Tú nghe xong thì không khỏi khẩn trương hơn.

“Cái gì, ngươi cũng có huyết mạch sao, là huyết mạch gì vậy, có thể để ta kiểm tra qua một lần không?” Diệp Hồng Dược sững sờ, nửa tin nửa ngờ hỏi lại.

“Diệp tiền bối, người không cần phải kiểm tra đâu. Ta chỉ là Thạch Hầu Phế Mạch, chỉ sợ không có cách nào lọt vào mắt của người đâu.” Thạch Mục nghe thấy vậy thì cười khổ.

“Thạch Hầu Phế Mạch? Nếu đúng là như vậy thì một tia hi vọng tiến vào bổn môn cũng không có.” Nội tâm Diệp Hồng Dược như được buông lỏng, nghiêm mặt nói.

“Nếu là vậy thì ta cũng sẽ không đi Thiên Âm Tông nữa, ta nhất định phải ở cùng một chỗ với Thạch đại ca. Mạng của ta vốn là được Thạch đại ca cứu, vì thế ta không thể nào bỏ mặc hắn giữa đường để gia nhập tông môn một mình được.” Chung Tú nghe xong liền nói ra không chút do dự.

“Chung cô nương, ngươi không cần phải như thế.” Thạch Mục nghe đến đó thì trong lòng cũng có chút xúc động.

Chung Tú lại lắc lắc đầu không nói, nhưng ánh mắt nàng vẫn tiếp tục nhìn Diệp Dược Hồng ra vẻ cầu khẩn.

Diệp Dược Hồng thấy vậy khổng khỏi đau đầu, nhưng sau khi suy nghĩ lại một lần nữa liền nghĩ đến cái gì đó, bỗng nhiên hỏi hai người Thạch Mục:

“Đúng rồi, thiếu chút nữa ta quên hỏi, trong hai người các ngươi có ai có Huyền Tử Lệnh của Huyền Vũ Tông không?”

“Huyền Vũ Tông, Huyền Tử Lệnh?”

Hai người Thạch Mục và Chung Tú liền ngơ ngác nhìn nhau.

“Được rồi, để tự ta tìm lại vậy.” Rất nhanh sau đó Diệp Hồng Dược liền hiểu ra vấn đề, sau khi cười khanh khách một tràng thì cuốn tay một phát, lấy ra một phù lục màu vàng nhạt, “phốc” một tiếng, phù lục không gió mà cháy.

Sau một khắc, trên ngực Thạch Mục liền truyền ra một tràng tiếng vang ô ô kỳ quái, bên trong ngực áo hơi lay động một chút.

“Cái này là… Chung cô nương, phiền ngươi lấy giúp ta thứ đó ra đây.” Thạch Mục nhìn thấy vậy thì hơi ngơ ngẩn một chút, sau đó thì như bừng tỉnh đại ngộ.

Thiếu nữ bên cạnh nghe thấy vậy thì đáp ứng một tiếng, lấy ra một vật từ trong áo trên ngực Thẩm Thạch ra.

Hóa ra là một bài tử đen nhánh bên mặt ngoài có minh ấn những hoa văn cực kỳ đẹp đẽ, làm cho người ta cảm thấy một cỗ cổ xưa huyền bí.

Sau khi nhìn rõ tấm lệnh bài này thì trên mặt Chung Tú cũng lộ ra thần sắc vô cùng kinh ngạc.

Thạch Mục thì lại khẽ nhếch miệng, vẻ mặt kỳ quái.

Vật ấy vốn lấy được khi hắn gặp được hai người phụ tử Chung Tú, chính là vật nằm trên người của cương thi mà hắn chém giết lúc đó.

Hơn nữa thứ này lại cực kỳ cứng cỏi, đã vô tình cứu hắn hai lần.

Một lần là trên khu đồng phụ cận trang viên của hắn, khi bị Kim Điền dùng chủy thủ đánh lén nhưng lại đâm trúng lệnh bài ấy. Một lần khác chính là không lâu trước đó, Kim Ngũ Gia đưa chân ra muốn đạp nát xương ngực hắn nhưng cũng bị vật đó ngăn cản lại.

Thứ này chính là Huyền Tử Lệnh như Diệp Hồng Dược nói sao?

Thạch Mục nhìn chằm chằm vào lệnh bài, tâm niệm chuyển động.

Lúc này, Diệp Hồng Dược đưa tay ra nhận lấy lệnh bài từ tay Thạch Mục, sau khi kiểm tra một chút liền gật đầu nói:

“Đúng vậy, hoàn toàn chính xác là Huyền Tử Lệnh vốn của tên đệ tử bị ngộ hại của Tôn lão quái. Làm sao các ngươi có được thứ này?”

Thạch Mục hơi do dự một chút, nhưng sau đó vẫn đem sự tình chém giết cương thi lúc trước kể lại rõ đầu đuôi.

Thỉnh thoảng Chung Tú cũng mở miệng bổ sung một ít.

“Xem ra là không sai. Theo như lời của Tôn lão quái thì tên đệ tử này của hắn ngày trước tu luyện một môn công pháp đại danh đỉnh đỉnh là Cương Thi Công, vốn đang chuẩn bị muốn đột phá bình cảnh công pháp liền rời núi, nhưng không lâu sau đó hồn đăng của hắn lại bị dập tắt. Mãi cho đến vừa rồi mẫu lệnh (*) để lại chỗ Tôn lão quái bỗng nhiên có phản ứng, lại chỉ rõ là lệnh bài này xuất hiện ở trong khu vực mà Thiên Âm Tông chúng ta quản lý, cho nên hắn đưa cho chúng ta mấy lá phù lục, nhờ chúng ta hỗ trợ tìm kiếm xung quanh một chút. Xem ra hiện tại có lẽ đệ tử thân truyền của hắn đã đột phá bình cảnh thất bại, không may bị công pháp cắn trả, thi thể liền biến thành một cỗ cương thi. Nhưng mà như vậy thì Tú nhi a, vị Thạch đại ca này của ngươi có thể đi cùng ngươi rồi đó.” Diệp Hồng Dược lập tức hiểu rõ nguyên do ngọn nguồn, mỉm cười giải thích một phen, nhưng câu nói cuối cùng của nàng lại có thâm ý sâu sắc.

* mẫu lệnh: Huyền Tử Lệnh này vốn có hai tấm tử mẫu, một tấm là tử lệnh nằm trong tay của Thạch Mục, còn tấm còn lại là mẫu lệnh nằm trong tay Tôn lão quái.

“Tiền bối, lời này của người có nghĩa là…” Nội tâm Chung Tú mơ hồ có vài phần suy đoán, không dám chắc hỏi lại.

Còn hai mắt Thạch Mục thì sáng ngời lên.

“Rất đơn giản, tuy Thiên Âm Tông chúng ta không thu nhận nam đệ tử, nhưng Huyền Vũ Tông thì lại không có quy củ này, hơn nữa tông môn này lại có không ít công pháp dùng để cường hóa thân thể, vị tiểu huynh đệ này tuy là Thạch Hầu Phế Mạch nhưng cường độ thân thể hắn lại hoàn toàn vượt xa người thường, đã có Huyền Tử Lệnh của nội môn đệ tử được trả lại làm tầng quan hệ, cộng thêm ta sẽ tự mình báo lại cho Tôn lão quái biết, chắc hẳn Huyền Âm Tông sẽ phải thu nhận hắn đấy.” Diệp Hồng Dược cười cười, giải thích.

“Nếu là như vậy thì không phải là Thạch đại ca và ta sẽ tách nhau ra sao.” Chung Tú nghe xong thì vẻ mặt có chút thất vọng nói.

Lúc này, Thạch Mục lại quả quyết nói:

“Tốt, vãn bối xin được nghe theo lời của Diệp tiền bối, đi Huyền Vũ Tông.”

“Rất tốt, ta sẽ viết một phong thư cho ngươi, cho thêm ngươi một lá phù lúc tiếp dẫn, ngươi đi đến bến đò cạnh bờ sông phụ cận Khai Dương Thành đốt lên, chắc chắn sẽ có người đến đưa ngươi về Huyền Vũ Tông.” Diệp Hồng Dược thấy vậy thì vui mừng, không để cho Chung Tú chần chờ thêm gì, lập tức lật tay lấy ra một khối ngọc giản dán lên trán một lúc, bờ môi mấp máy trầm thấp một lúc mới đưa Huyền Tử Lệnh và một lá phù lục màu vàng lấy từ trên người xuống đưa cho hắn.

Mặc dù Chung Tú có chút không cam lòng, nhưng cuối cùng cũng không mở miệng phản đối tiếp.

“Đa tạ tiền bối.”

Thạch Mục vẻ mặt xấu hổ cúi thấp nửa người mở miệng cảm ơn.

“À, thiếu chút nữa thì quên mất, hai tay ngươi vẫn còn đang bị thương như thế thì cũng không tiện đi lại. Như vậy đi, tiễn Phật tiễn tận Tây Phương, ta chữa lành hai tay cho ngươi a.” Diệp Hồng Dược thấy vậy thì giật mình, sau đó lấy ra hai tấm phù lục, cổ tay nàng lập tức run lên dán vào hai tay Thạch Mục.

Sau một khắc, hai tấm phù lục bắt đầu phát ra ánh sáng màu xanh chói mắt, hoa văn bên ngoài nhúc nhích như vật sống.

Cùng lúc đó, Thạch Mục chỉ cảm thấy vị trí bị gãy trên hai tay trở lên nóng dị thường, sau đó lại ngứa ngáy khó chịu.

“Cái này là…” Thạch Mục cử động ngón tay một chút, sau đó mặt mũi tràn đầy vẻ kinh ngạc đến líu cả lưỡi.

“Hai tấm Hồi Xuân Phù này là do ta bỏ ra không ít linh thạch mới đổi được, thôi thì cũng coi như tiện nghi cho ngươi rồi. Tốt rồi, Tú nhi, ta còn có chuyện quan trọng khác, cùng ta lên đường đi thôi.” Diệp Hồng Dược chỉ hận không thể ngay lập tức tách Chung Tú và Thạch Mục ra, sau khi nói mấy câu ngắn ngủi liền vội vàng nói.