Không Ngờ Thầy Giáo Là Chồng Em

Chương 12: Tiểu cô nương này là con gái của Quân ca!



" Hả? Nhưng cô bé vừa rồi nhìn khoảng 12 - 13 tuổi thôi? Không lẽ Quân ca định nuôi rồi thịt sau hả? " Tên đàn em nọ lên tiếng.

" Được rồi nhanh lên đi! Nếu không Quân ca sẽ lột da lốc xương chúng ta mất! " tên đàn em khác cũng lên tiếng.

Và họ cũng nhanh chóng đẩy hành lý của Lê Anh Thi ra ngoài xe rồi mới leo lên xe và rời đi, mọi người ở trong sân bay lúc này lại được một phen nháo nhào lên.

Nào là khen hai người đẹp đôi!

Còn nói rằng Lê Anh Thi là con cháu thế gia nên được đón rất nồng hậu! …

...----------------...

Ở trên xe.

" Quân ca vị tiểu cô nương này là ai thế? Sao bọn em chưa nghe anh nhắc đến bao giờ vậy? Nếu có thì bọn em chỉ nhìn thấy ảnh của cô ấy có khắp nơi trong biệt thự của anh thôi? " Tên đàn em nào đó tò mò nhìn Lê Anh Quân mà lên tiếng hỏi.

" Nhiều chuyện! " Lê Anh Quân liếc xéo nhìn đám đàn em của mình mà phun ra hai chữ.

Còn Lê Anh Thi ngồi ở trong lòng anh trai mình mà hết nhìn trái rồi nhìn phải với vẻ mặt đầy thích thú mà lên tiếng cảm thán: " Anh ơi, ở đây rất đẹp nhiều phong cảnh để ngắm quá! Hèn chi anh không thèm quay về thăm em dù chỉ một chút! "

Lê Anh Quân nghe thấy em gái mình dẫu môi lên trách móc mà cưng chiều xoa đầu nhỏ của cô mà lên tiếng: " Bảo bối không phải anh Hai không muốn quay về, mà anh hai ở đây để giúp ba mở rộng thị trường thôi mà! Giờ không phải em cũng đã đến đây ở cùng với anh Hai rồi không phải sao? "

" Hừ anh Hai có cho em lựa chọn đâu! "

Lê Anh Thi phùng má lên tiếng.

Đàn em của anh lúc này đơ ra tại chỗ luôn.

Cái gì? Anh Hai?

Vậy có nghĩa là tiểu cô nương này là em gái của Quân ca?

Không thể tin được mà!

Tuy nhìn hai người có nét giống nhau nhưng họ lại không ngờ chỉ là anh trai em gái?

Họ còn tưởng tiểu cô nương này là con gái của Quân ca cũng không chừng!

Ai ngờ đâu là anh em!

Đúng là quá bất ngờ luôn đó chứ!



Khoảng nửa tiếng sau thì chiếc xe cũng đã dừng trước cửa biệt thự, cô được anh trai nắm tay dẫn vào bên trong. Theo sau hai người là đàn em lúc nãy đem vali vào giúp cô.

" Ông chủ mới về! Vị này là...." Người quản gia nhìn thấy anh liền lên tiếng chào hỏi ngay, sau đó thấy vị tiểu thư bên cạnh không biết nên xưng hô thế nào cho phải mà nhìn về phía Lê Anh Quân.

" Con bé là em gái tôi! " Lê Anh Quân lạnh lẽo lên tiếng.

" Tiểu thư mới đến ạ! " Quản gia nghe vậy liền cung kính chào hỏi.

" Chú không cần phải như thế đâu! Chú cứ gọi cháu là Anh Thi đi! "

Lê Anh Thi gật đầu đáp lại, sau đó cô lại dịu dàng lên tiếng nói.

" Dạ tiểu thư! " Quản gia mỉm cười nhìn cô đáp.

Lê Anh Quân đứng bên cạnh nhìn em gái rồi lại nhìn về phía quản gia và người giúp việc mà cau mày: Mấy người này làm gì mà nhìn bảo bối của anh như muốn ăn tươi nuốt sống vậy? Con bé cũng là người mà sau họ lại nhìn con bé như sinh vật lạ thế?

" Mấy người nhìn đủ chưa? Còn không mau vào bếp làm những cơm cho tiểu thư? " Lê Anh Quân tức giận lên tiếng, tay của anh ôm cô vào lòng mà bảo vệ.

Người làm nghe thấy lời nói của anh mà hoảng sợ không thôi, và ba chân bốn cẳng chạy vào bếp mà chuẩn bị bữa tối.

Lê Anh Thi thấy anh trai mình tức giận mà nắm gốc áo của anh mà lên tiếng: " Anh Hai không nên tức giận! Mọi người chỉ thấy lạ khi em đứng sống vai với anh thôi mà! "

" Ừm anh Hai không tức giận! Anh Hai đưa em về phòng để tắm rửa rồi xuống dùng bữa tối với anh Hai! " Lê Anh Quân mỉm cười xoa đầu cô mà lên tiếng.

Và rồi anh nắm tay cô dắt lên lầu, phòng của cô nằm ở lầu ba đối diện với phòng ngủ của Lê Anh Quân.

Lê Anh Quân chuẩn bị cả một phòng quần áo và phụ kiện đi kèm kế bên phòng ngủ của cô, và đây là những bộ sưu tập thu đông mới nhất vẫn chưa có ra mắt thị trường. Nếu có thì giá cả cũng lên đến vài chục con số không cũng không chừng, nhưng đối với Lê Anh Quân mà nói, anh chỉ có một cô em gái nên anh hết mực cưng chiều và muốn đem đến cho cô những thứ tốt nhất mà thôi.

Ở dưới nhà lúc này cũng chỉ có vài người vẫn chưa thể tin được ông chủ của họ gần ba mươi mà lại có cô em gái mới mười mấy tuổi làm cho họ một phen hết hồn. Hơn nữa họ cũng không dám tin rằng ông chủ của họ không gần nữ sắc mà lại yêu thương và chiều chuộng chỉ một mình cô, làm họ phải ghen tị không thôi.

Nữa tiếng sau khi Lê Anh Thi tắm xong và thay bộ váy công chúa màu hồng phấn cùng với Lê Anh Quân đi xuống dưới nhà.

" Ông chủ, tiểu thư bữa tối đã chuẩn bị xong rồi! Mời hai vị vào dùng bữa! " Quản gia cung kính lên tiếng khi thấy Lê Anh Quân và Lê Anh Thi cùng nhau bước xuống cầu thang.

" Ừ! Bảo bối chúng ta cùng nhau ăn tối thôi! " Lê Anh Quân mỉm cười nhìn cô em gái nhỏ của anh mà lên tiếng.

" Dạ anh! "

Lê Anh Thi gật đầu lên tiếng.

Sau khi cả hai anh em đều dùng bữa tối xong rồi thì cả hai anh em đều đi đến phòng khách để xem TV.

Trong lúc cả hai người đang xem TV thì có người từ ngoài cửa đi vào với sắc mặt không được tốt lắm, mà đi đến sofa đứng đối diện với anh mà lên tiếng: " Quân ca em có chuyện muốn báo cáo với anh ạ! "

" Có chuyện gì sao? " Lê Anh Quân nghe thấy liền lạnh lẽo lên tiếng hỏi.

Tên đàn em đó ấp a ấp úng nhìn Lê Anh Thi rất khó mở lời, Lê Anh Thi vừa nhìn đã biết nên mỉm cười nhìn anh trai mà lên tiếng: " Anh Hai,hai người cứ bàn việc đi! Cũng trễ rồi nên em quay về phòng để nghỉ ngơi đây! Anh Hai nhớ nghỉ ngơi sớm đó! "

" Được rồi bảo bối, chúc em ngủ ngon! " Lê Anh Quân mỉm cười trả lời cô,sau đó lại

nhìn về phía quản gia mà lên tiếng: " Đưa tiểu thư về phòng đi! "