Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé

Chương 12: Khổ nhục kế



Phó Tranh cười như được mùa, hắn như chìm đắm trong chiến thắng, bỗng điện thoại trong túi gieo lên.

Màn hình hiện lên dòng chữ: 'Baba đại nhân'

Là ba hắn gọi video call, luống cuống Phó Tranh nhấn bắt máy nghe, vừa bắt đầu cuộc gọi thì ở đầu dây bên kia đã có tiếng quát:

"Phó Tranh, mày tính để ông già này xương tàn mới bắt máy nghe hả."

Phó Tranh nghe tiếng hét liền đưa điện thoại ra xa, đợi ông quát xong mới trả lời:

"Ba à, từ từ con mới nghe được chứ. Ba gọi con có chuyện à."

Lão Phó thấy con trai không một lời hỏi thăm mà hỏi câu vô tình, vậy đừng trách ông vô nghĩa nhé.

"Chả lẽ mày đợi ông bà già này chết mới được gọi cho mày để nhận tro cốt à."

"Kìa ba, ba hét to thế thì chết sao được. Baba của con là sống lâu nhất."

Phó Tranh giở giọng nịnh nọt, lão Phó đã quá quen với chiêu cũ rích của hắn, lúc này ông mới hỏi:

"Mày ở nhà có bắt nạt Mộc Hạ hạ không đấy, tao mà biết mày đánh con bé là đừng hỏi tại sao biển lại có muối nhé."

Mộc Hạ ngồi trên bàn nghe thấy, cô nở nụ cười gian manh, cơ hội phục thù của cô đã đến. Mộc Hạ chuẩn bị thần thái bắt đầu diễn:

"Huhu, bác Phó ơii. Cứu con, anh ấy đánh con, bắt nạn con, còn...còn đi chơi để con một mình ở nhà nữa. Oaaa."

Nghe thấy tiếng Mộc Hạ nức nở, bà Phó ngồi cạnh chồng liền xông tới giật điện thoại:

"Phó Tranh, mày ngứa đòn phải không, muốn ra đảo chơi với khỉ chứ gì, dám đánh con bé. Mẹ về là mày xác định bốc đất lên ngửi dần cho quen đi nhé."

Phó Tranh sợ tái mét mặt lườm cô. Hắn đã đánh cô được cái nào, dám diễn khổ nhục kế trước mặt mẹ hắn:

"Kìa mẹ con mới con trai cưng của mẹ, mẹ phải tin con..."

"Đừng nói nhiều, đưa điện thoại cho con bé nhanh."_Bà lườm hắn một cái rõ dài.

Phó Tranh tức mà chả làm được gì hậm hực đưa điện thoại cho cô. Mộc Hạ nhận điện thoại niềm nở chào hỏi:

"Con chào bác. Không ngờ bác lại đẹp đến vậy đó."

"Ôi con vừa ngoan lại dễ thương làm sao, thế mà thằng ranh kia dám bắt nạn con, để bác về bác xử nó nhé."

Bà Phó nhìn thấy Mộc Hạ thì thái độ khác hẳn, giờ bà mới thấy mặt cô, lần trước chỉ gọi thường, nay gọi video call nên mới biết mặt. Mộc Hạ cũng thích bà lắm liên tục hỏi thăm ríu rít:

"Bác đang dưỡng da sao, thảo nào nhìn bác trẻ như đôi mươi vậy."

"Ôi dào, con bé này khéo quá làm gì đến mức đó chứ."

Bà Phó cười tít mắt, còn Phó Tranh đứng đó nghe cuộc hội thoại mà bĩu môi lầm bẩm:

"Cô giỏi nịnh lắm, mẹ tôi hơn 50 tuổi rồi lấy đâu ra đôi mươi."

"Thằng nhãi, mày nói gì. Mẹ mày là đẹp nhất rõ chưa."

Lão Phó nghe thằng con nói vậy liền quát cho một trận, dám chê vợ ông à. Láo.

"Mộc Hạ, con ở đây cần gì cứ bảo Phó Tranh nó chỉ cho, không phải ngại. Nó mà dám bắt nạt con thì con gọi cho bác nhé. Bác sẽ đòi công bằng cho con."

"Dạ cảm ơn bác, hai bác thương con quá. Hihi."

Hai bác cháu tâm sự một lúc rồi cúp máy, Mộc Hạ đưa điện thoại trả cho Phó Tranh. Hắn lúc này mặt đen hơn đít nồi nhận điện thoại, rồi nâng cằm cô lên:

"Cô nói tôi bắt nạt cô sao, giỏi lắm. Phó Tranh tôi nếu đã có tiếng thì phải có miếng."

Hắn bóp nhẹ cằm cô cười một cách lưu manh, Mộc Hạ lúc này sợ lắm, vừa gọi điện cho bà Phó thì hắn không dám làm gì. Giờ cúp máy rồi, hắn hóa quái vật mất.

- ---------còn tiếp-----

Mộc Hạ lúc này:"))

Like + Theo dõi +Cmt cho mình nha các cậu. Sự ủng hộ của các cậu là động lực cho mình ra chap mới đó 😘