Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên

Chương 11: Ta là người bị hại, đúng không?



Nhìn thấy vẻ mặt thất kinh của đối phương, trong lòng Lý Kiếm Ngân cũng dần bình tĩnh lại, thầm nghĩ người này quả nhiên là một tên phế vật, mình chỉ vừa mới rút kiếm ra mà đã bị dọa cho sợ đến thế này rồi.... Nghĩ như vậy, mọi phiền muộn trong lòng cũng hoàn toàn biến mất, khí thế càng lúc càng cao.

Còn Ô Thiên Thiến ở một bên miệng há to quên cả khép lại, trong mắt đầy vẻ không thể tin nổi. Cái tên Sở Dương này... cho dù không có tiền đồ đi chăng nữa thì cũng không đến mức như thế này chứ? Không chỉ không dám ứng chiến, mà lại còn sợ đến không biết làm sao nữa rồi...

Xem những gì hắn biểu hiện ban nãy, hình như cũng không phải là ngươi như thế chứ.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, đột nhiên Sở Dương quát to một tiếng:

- Ai cứu mạng!

Ngay sau đó giống như bị dọa cho mềm nhũn lại, đặt mông ngồi bịch xuống... Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.

Nhưng vào lúc này, một chân của Lý Kiếm Ngân đạp vào một cái động có hình thù kỳ lạ trên mặt đất. Mặt đất rõ ràng là rất bằng phẳng, nhưng không biết thế nào mà một cước của Lý Kiếm Ngân vừa đạp lên liền xuất hiện ra một cái động.

Hình dạng cái động kia cùng bàn chân Lý Kiếm Ngân giống nhau như đúc, vừa mới đạp lên liền phát hiện ra nó rất sâu, hơn nữa bên dưới cũng rộng hơn nhiều so với động khẩu...

Kêu thảm một tiếng, Lý Kiếm Ngân vốn đang toàn lực xông lên, thế tới quá mạnh mẽ cộng thêm bản thân lại đang đắc ý mà không đề phòng, làm tất cả trọng tâm đều đặt tại thân trên. Dưới quán tính mạnh mẽ, hắn ngã bổ nhào thẳng xuống mặt đất. Chỉ nghe thấy một tiếng "rắc..." vang lên, cổ chân hắn rõ ràng là đã bị gãy rồi....

Lấy ánh mắt cùng kinh nghiệm thiên chuy bách luyện của Sở Dương, hắn chỉ cần liếc mắt là đã nhìn ra được nhước điểm của công phu cùng tính cách Lý Kiếm Ngân. Cái bẫy mà hắn bố trí cho dù có đơn giản hơn nữa, nhưng đã nhằm chuẩn thời cơ tốt nhất. Nếu Lý Kiếm Ngân có khả năng chạy thoát,... vậy thì hắn cũng không phải là Lý Kiếm Ngân nữa rồi.

"Phục.." một tiếng, Lý Kiếm Ngân theo một tư thế rất tiêu chuẩn mà ngã gục thẳng về phía trước, mà không hiểu là may mắn thế nào mà lại chui thẳng vào dưới đũng quần của Sở Dương. Đã thế động tác lại vô cùng trôi chảy!

Mà Sở Dương cũng là đúng vào lúc đó bị dọa sợ cho ngồi bịch xuống, vì vậy, cái mông xương xẩu của hắn cứ thế ngang nhiên ngồi thẳng lên cổ Lý Kiếm Ngân...

Lý Kiếm Ngân khó chịu mà kêu lên một tiếng thảm thiết, phù một tiếng, hắn há miệng nhưng lại hung hăng gặm thẳng vào nền đất...

Tất cả mọi người khi há miệng kêu lên thì miệng cũng đều trương rất lớn, mà Lý Kiếm Ngân được nuông chiều từ bé, rất sợ đau nhức, miệng há tự nhiên còn lớn hơn nữa, hơn ba mươi cái răng đều lộ hết ra ngoài.

Bùn đất ở đây cực kỳ rắn chắc, ăn vào miệng thì đoán chừng cả cổ họng cũng bị nhét đầy hơn phân nửa....

Sở Dương ngồi trên cổ Lý Kiếm Ngân, ngưởng mặt lên trời kêu thảm thiết:

- A a a a... đau... Ngươi cắn chết cái mông ta rồi...

Lý Kiếm Ngân hiện giờ đã gần như bán sống bán chết rồi, đáng lẽ ra chính hắn phải là người kêu lên mới đúng. Nhưng chỉ là hắn còn chưa kịp phát ra âm thanh thì đã bị cái tên đang đè trên người đến cả một chút thương tổn cũng không có này giành kêu trước.

Nếu từ mức độ thảm thiết của âm thanh mà đi phán đoán độ nghiêm trọng của vết thương mà nói, hắn vết thương của Sở Dương còn nghiêm trọng hơn Lý Kiếm Ngân cả chục lần!

Ô Thiên Thiến ở một bên khiếp sợ mà dụi dụi con mắt, nhưng vẫn cảm thấy không chân thực lắm, lại tiếp tục vuốt vuốt mắt thêm lần nữa...

Chuyện vừa rồi xảy ra quá nhanh, nàng còn chưa kịp có phản ứng gì thì mọi thứ đã kết thúc rồi. Chỉ là, cái kết quả này thì cho dù có đánh chết nàng, nàng cũng không tin!

Một tên ban nãy còn đang hùng hùng hổ hổ, khí thế bức người thì bây giờ đang nằm gục dưới đất, muốn rên rỉ thôi cũng khó khăn. Mà một tên khác vừa ban nãy còn bị dọa cho kinh sợ mà lùi bước bây giờ lại đang đau đớn đến kêu trời kêu đất.

Cho dù Ô Thiên Thiến có thông minh hơn nữa thì cũng chẳng có tác dụng gì, nàng dù sao cũng chỉ là một người thiếu nữ mới mười bảy, mười tám tuổi mà thôi. Chỉ thấy lúc này cái miệng anh đào nhỏ nhắn của nàng mở to hết cỡ, mắt to trợn tròn, ngón tay run rẩy chỉ chỉ hướng hai người mà nói không nên lời.

Thật sự là quá mức hết chỗ nói rồi... Làm sao tự nhiên lại phát sinh ra chuyện này chứ?

Làm sao mặt đất đang bằng phẳng lại tự nhiên xuất hiện một cái động? Thật kỳ lạ! Mà Lý Kiếm Ngân làm sao lại đúng dịp "không may" như thế mà đạp thẳng vào? Cái động này nếu nhìn kỹ thì cũng không phải sâu lắm, với năng lực của Lý sư đệ thì làm sao lại ngã xuống, mà hơn nữa lại còn chật vật đến như thế?

Vào lúc này, Sở Dương một bên vừa kêu đau, một bên thì lấy tay đỡ đỡ thắt lưng đang muốn đứng lên, trông rất khó khăn. Nhìn bộ dáng của hắn như vậy, xem ra hẳn là bị thương không nhẹ...

Vừa rồi không thấy hắn bị làm sao mà? Nội tâm của Ô Thiên Thiến nghi hoặc, nhưng người thì vẫn chạy tới:

- Sở sư đệ, ngươi đừng lộn xộn nữa, để ta giúp ngươi.

Còn chưa dứt lời, chỉ thấy Sở Dương lại kêu lên một tiếng thảm thiết, tựa như vùng eo rất đau không thể chịu đựng nổi, cơ bản là không thể đứng được. Cái mông vừa mới giơ cao lên lại một lần nữa ngồi mạnh xuống...

Lại ngồi trên cổ...Ặc, lần này ngồi xuống còn ác hơn!

Lý Kiếm Ngân bên dưới thật vất vả mới đợi được cái người này nhấc được cái mông lên, vừa mới ngẩng đầu muốn hít thở một chút, chẳng ngờ cái mông vừa mới rời nhấc khỏi kia lại lần thứ hai mang theo thế "lôi đình vạn quân" rơi thẳng xuống...

Phốc!

Thật là bi kịch! Lý Kiếm Ngân vừa mới ngẩng đầu lên lại lần nữa bị đập sâu vào đất, ngay sau đó một tiếng "răng rắc..." liền vang lên....

May mà ở đây không có nhiều đá lắm, nếu không thật không dám nói trước kết quả sẽ tồi tệ đến mức nào. Chẳng qua cho dù là như vậy, cái xương mũi của hắn cũng đã bị vỡ rồi....

Ô Thiên Thiến vừa mới vươn tay ra, nhất thời lại lâm vào ngẩn ngơ một lần nữa, toàn thân bảo trì tư thế đang muốn phụ giúp người khác lúc trước mà trừng mắt há hốc miệng.... Thật đáng thương cho cô bé, giờ phút này não của nàng dường như có chút bị ngắn lại rồi...

Kết quả là, hai người trên mặt đất một là Sở Dương đang ngồi trên cổ người khác mà kêu cha khóc mẹ, vừa kêu đau vừa dùng sức xoay xoay cái mông, đem cái cổ Lý Kiếm Ngân bên dưới cho biến dạng thành như cái bánh quai chèo...

Mà Lý Kiếm Ngân bên dưới thì cả miệng ngập trong đất, không nói ra tiếng, cổ họng cũng ngập đầy đất muốn kêu cũng khó khăn mà chỉ phát ra được tiếng rên rỉ "ô..ô..." đầy thống khổ.

Từ việc hắn lúc này, cả chân từ đùi đến mắt cá bị sụp vẫn còn ở trong hố, cùng phần thân trên mặt đất lúc này tạo thành một cái hình bình hành... thì có thể nghĩ ra được lúc này hắn đang thống khổ đến mức nào.

Mắt cá chân hắn lấy tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được đang sưng phồng lên như một quả bóng... Mà một chân còn lại của hắn thì lúc này đang đạp loạn lên, run rẩy, liên tục co rút...

Sửng sốt mất hồi lâu, Ô Thiên Thiến lúc này mới cấp tốc đi tới "nhấc" Sở Dương lên, chỉ thấy sắc mặt hắn trắng bệch, toàn thân còn đang run rẩy ướt đẫm mồ hôi, trong miệng oán giận:

- Ô sư tỷ, nàng thấy đấy, cái tên Lý Kiếm Ngân cũng rất quá đáng a! Tông môn nghiêm cấm đệ tử đánh nhau, vậy mà Lý Kiếm Ngân hắn còn muốn cầm kiếm giết ta! Cái mạng nhỏ của ta vừa rồi, sống chết chính là phụ thuộc vào một ý niệm của hắn đấy!...May mà vận khí của đệ tốt. Ô sư tỷ, các người tới đây không phải là để giết đệ chứ?

Nói xong, Sở Dương đột nhiên trở nên cảnh giác lên, giống như gặp đại địch, rất dè chừng và sợ hãi mà nhìn Ô Thiên Thiến, gấp gáp nói:

- Ô sư tỷ, ta cũng không làm chuyện gì xấu, ngươi không thể a, đây, lúc này đang là giữa ban ngày ban mặt đó, trời còn đang sáng đấy...

Trên gương mặt xinh đẹp của Ô Thiên Thiến rõ ràng nổi lên ba đạo hắc tuyến...

Cái tên này lại ăn nói như vậy, cứ như thể là sắp bị người cưỡng hiếp vậy...

- Làm sao lại như thế được? Chúng ta chỉ là phụng lệnh của cha mà tới nhắn tin cho Mạnh sư thúc, mời lão nhân gia người qua để có chuyện cần thương lượng.... Ách?...

Ô Thiên Thiến vỗ vỗ trán, con ngươi đảo loạn, lúc này nàng mới nhớ đến mục đích đến đây lần này.

- Thế nhưng mà ta rất sợ...

Sở Dương dựa vào trên người Ô Thiên Thiến, toàn thân giống như bị dọa sợ cho nhũn ra, toàn bộ trọng lượng cơ thể đều dựa vào trên người con gái người ta, miệng vẫn khóc lóc nói:

- Ta.. Ta không quyền không thế, võ công cũng không cao, tại trong tông môn địa vị cũng là thuộc hạng thấp nhất rồi, mà Tụ Vân Phong cùng Tỏa Vân Phong các ngươi thì đệ tử lại đông đảo, vạn nhất nếu như... ta chọc phải chỗ nào thì chỉ sợ sẽ phải rời khỏi đây a...

- Sẽ không đâu.

Ô Thiên Thiến thoải mái nói:

- Chuyện này không có gì đâu.

Tiểu cô nương đáng thương còn chưa biết chuyện lúc này chân của Lý sư đệ đã bị gãy, xương cốt thì dập nát bây giờ còn đang nằm trên mặt đất chờ mình đi cứu....

- Vậy... Vạn nhất nếu như môn phái muốn hỏi tội, Ô sư tỷ cần phải làm chủ cho ta, vì sự công bằng mà làm chứng nhé.

Sở Dương tiếp tục kéo dài thời gian, phải để lại cho Lý Kiếm Ngân một nỗi đau lớn nhất, hắn cầu xin:

- Chuyện vừa rồi từ đầu đến cuối nàng cũng đã nhìn thấy đấy. Cái tên Lý Kiếm Ngân này dám nhục mạ sư phụ ta, đúng không? Sau đó lúc ta đi tới, hắn lại mắng ta là phế vật, đúng không? Đã thế sau đó lại muốn so kiếm cùng ta, dù ta đã cam bái hạ phong không đánh cùng hắn, nhưng hắn lại còn muốn giết ta nữa, có đúng không?... Hắn rút kiếm, đằng đằng sát khí mà chém ta, lại còn đuổi giết không tha, có đúng không? Ta thiếu chút nữa là đã bị giết rồi, có đúng không?

Hắn liên tiếp dùng từ "đúng không", trong giọng nói tuy rất đáng thương, nhưng cũng tràn đày ý tứ từng bước dẫn dắt. Ô Thiên Thiến tự nhiên nghe theo lời hắn nói mà bắt đầu nhớ lại, nghĩ đến từng màn đã xảy ra rồi không tự chủ được mà gật đầu liên tục. Những gì Sở Dương nói chính là thực sự đã xảy ra, không khác chút nào a. Trong lòng nàng không khỏi có chút bất mãn: "Cái tên Lý Kiếm Ngân này vừa rồi thật sự đúng là hơi quá đáng..."