Nghịch Tập Trọng Sinh: Để Em Chủ Động!!!

Chương 13: Không thể so với cơm



Mộ Cẩn Y nghe xong trong lời của nhân viên lễ tân thì hơi hơi mím môi, tiện đà nhỏ giọng nói hai chữ: "Cảm ơn."

Nhân viên lễ tân nghe vậy cũng bất ngờ đến xém chút nữa đã ngã sấp xuống. Vậy mà Tổng Giám đốc Mộ lại không có tức giận, không có tức giận còn chưa tính, vậy mà còn nói lời cảm ơn với cô ta? Đây là tính huống gì thế?

Mộ Cẩn Y cũng không để ý tới người đang nhìn chằm chằm vào cô nữa, xoay người bước vào thang máy chuyên dụng của mình. Đợi sau khi Mộ Cẩn Y đi khuất, cả đại sảnh đều lập tức bộc phát ra từng đợt âm thanh cảm thán sợ hãi.

"Trời ạ, sếp Mộ làm sao vậy? Tại sao lại đột nhiên ăn mặc xinh đẹp như vậy? Chẳng lẽ là sếp ấy đang yêu sao?"

"Ôi chà, tôi cảm thấy cậu sắp chạm tới chân tướng rồi, thật đó."

"Oaa, sếp Mộ đang yêu đương, đây chính là một tin tức lớn nha, rốt cuộc là người kiểu nào mà lọt được vào mắt của sếp Mộ vậy?"

"Còn cần phải nói sao, nhất định là người vô cùng ưu tú rồi, nếu không làm sao có thể được sếp Mộ để ý chứ?"

"Có lý."

"Tính ra, Sếp Mộ sửa soạn ăn mặc lên thật sự là quá trời đẹp luôn, tôi thích."

"Cái này còn cần phải nói sao, sếp Mộ lúc bình thường không sửa soạn đã đẹp sẵn rồi, đúng không?"

"Cái này tôi đồng ý, a a, thật muốn theo đuổi cô ấy mà, làm sao bây giờ?" Một nam nhân viên giơ tay ôm ngực, kích động không thôi.

"Cậu sao? Đứng sang một bên đi."

...

Phan Thảo Mai đã tới văn phòng từ sớm rồi, Mộ Cẩn Y cũng không đuổi việc cô ta, chỉ là sắp xếp cho cô ta một nhiệm vụ, sai cô ta đi câu lấy Trang Đông Quân.

Thật ra trong lòng Phan Thảo Mai rất khó chịu, cảm giác có ‘nhược điểm’ của công ty trong tay, lại còn phải đi làm, đại khái chỉ có mình cô ta có thể lĩnh hội được.

"Sếp Mộ, chào buổi sáng." Phan Thảo Mai nhìn thấy Mộ Cẩn Y đến thì nơm nớp lo sợ theo sát bên người cô để chào hỏi. Ngay cả việc Mộ Cẩn Y thay đổi phong cách ăn mặc cũng không phát hiện.

Mộ Cẩn Y lạnh lùng gật gật đầu với cô ta, lập tức đi thẳng vào văn phòng của mình.

Trợ lý Tiểu Quách vội vàng đi theo vào để báo cáo công việc, Tiểu Quách là trợ thủ đắc lực của Mộ Cẩn Y, phụ trách quản lý mấy thư ký khác, lịch trình của Mộ Cẩn Y đều do Tiểu Quách sắp xếp.

Tiểu Quách không giống với các nhân viên khác, sáng sớm đã bị trang phục của Mộ Cẩn Y làm cho ngỡ ngàng rồi. Cũng may anh ta rất nhanh đã bình tĩnh tự nhiên lại, làm như không thấy sự thay đổi của Mộ Cẩn Y, bình tĩnh nói: "Sếp Mộ, thám tử tư mà chị nhờ em tìm đã tìm được rồi, đây là danh thiếp anh ta đưa, chị muốn gặp anh ta lúc nào? Để em hẹn thời gian giúp chị."

"Cậu bảo anh ta chiều nay đến gặp tôi."

"Vâng, thưa sếp Mộ."

...

Đến buổi chiều, thám tử tư đến, tính cách của thám tử tư này thật kỳ lạ, nhận khách hay không cũng dựa vào tâm trạng, nếu không phải vừa lúc Tiểu Quách quen biết một người bạn của anh ta, căn bản là anh ta sẽ không nhận đơn hàng của Mộ Cẩn Y.

Anh ta tên là Đậu Chấn Hưng, người không biết còn tưởng rằng anh ta là thầy thuốc nữa. Đậu Chấn Hưng đi vào văn phòng của Mộ Cẩn Y, lập tức ngồi xuống chiếc ghế trên trước mặt cô, miễn cưỡng nói: "Không biết tại sao sếp Mộ lại cần đến tôi?"

"Tôi cần ngài Đậu đây theo dõi một người giúp tôi." Mộ Cẩn Y nói thẳng ý nghĩ của mình.

"Là Lãnh Cao Tuấn sao?" Đường dây tin tức của Đậu Chấn Hưng rất nhanh nhạy, sau khi biết tên khách hàng, thoáng cái đã điều tra ra đủ thông tin của khách hàng rồi. Ngay cả tin tức về hôn sự chưa công bố với người ngoài của Mộ Cẩn Y và Lãnh Cao Tuấn mà anh ta cũng biết.

Bị người ngoài biết được tin tức của mình nhưng Mộ Cẩn Y cũng không giận, cô lắc lắc đầu: "Không, tôi không cần anh theo dõi Lãnh Cao Tuấn. Người tôi muốn anh đi theo dõi chính là Trang Đông Quân, tôi muốn biết mọi hành động của anh ta, nếu có thể thu thập được chuyện gì gây bất lợi với anh ta thì càng tốt."

Đậu Chấn Hưng nhướng mày: "Trang Đông Quân? Không phải là người theo đuổi cô sao? Chẳng lẽ mục đích của anh ta không phải là có được cô à? Anh ta có mục đích khác à?"

"Có mục đích khác hay không, tôi tin chắc ngài Đậu sẽ cho tôi đáp án." Mộ Cẩn Y lấy ra một tờ chi phiếu trống đưa về phía anh ta: "Về phần tiền thù lao, ngài Đậu muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu."

Đậu Chấn Hưng không ngờ việc Mộ Cẩn Y sẽ hào phóng như vậy, anh ta hứng thú nhìn Mộ Cẩn Y: "Sếp Mộ, cô thật đặc biệt."

Anh ta đã gặp rất nhiều khách hàng, phần lớn đều thích cò kè mặc cả với anh ta, nhưng họ không biết rằng, thứ mà cả đời của Đậu Chấn Hưng này không bao giờ thiếu lại chính là tiền. Mấy chuyện cò kè mặc cả này là việc anh ta khinh thường nhất.

Nhưng Mộ Cẩn Y lại không giống vậy, trực tiếp đưa một tờ chi phiếu trống cho anh ta tự điền, đột nhiên anh cảm thấy mình có chút thích vị khách hàng này rồi.

...

Chạng vạng, Mộ Cẩn Y đi ra khỏi công ty, Trang Đông Quân lập tức nhào về phía cô: "Tiểu Hàm, anh thật sự rất muốn nói chuyện với em. Em có thể cho anh một cơ hội không?"

Mộ Cẩn Y còn chưa kịp gọi bảo vệ thì phía sau Trang Đông Quân đã truyền đến một giọng nói: "Vì sao cô ấy phải nói chuyện với anh? Có thể dùng anh ăn kèm với cơm à? Anh có biết là bộ dáng của anh xấu xí như vậy, lại còn xuất hiện trước mặt cô ấy cả ngày sẽ ảnh hưởng rất lớn tới cuộc sống của cô ấy không?"

Trang Đông Quân vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Lãnh Cao Tuấn lười biếng đứng ở phía sau anh ta, một đôi mắt hoa đào xinh đẹp chứa đựng sự khiêu khích.

Trang Đông Quân nhìn đến Lãnh Cao Tuấn, thật sự là tức mà không có chỗ trút. Trang Đông Quân vẫn luôn kiêu ngạo về diện mạo của mình. Hồi học trung học, anh ta từng một thời là hot boy trường đó! Vậy mà tên công tử bột Lãnh Cao Tuấn này lại dám nói anh ta xấu, Lãnh Cao Tuấn cũng chỉ là tên con ông cháu cha suốt ngày chỉ biết ăn chơi đàng điếm, có tư cách gì mà dám nói anh ta xâu?

"Ở đây không có chuyện của mày, mau cút ra chỗ khác đi." Trang Đông Quân trầm giọng nói trầm giọng nói.

Lãnh Cao Tuấn cười nhạo: "Anh là cái thá gì mà dám ra lệnh cho tôi?"

"Mày chỉ là một tên công tử bột thôi. Tốt nhất là mày nên tránh xa Cẩn Y ra một chút, loại người như mày chỉ biết đùa giỡn cảm tình của người khác, căn bản là không xứng ở bên cạnh Cẩn Y!" Trang Đông Quân tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Mộ Cẩn Y nghe xong lời này, khóe miệng cũng khẽ cong cong lên... Rốt cuộc ai mới là người đùa giỡn tình cảm? Tên ngụy quân tử này, lúc anh ta nói lời này ra, chẳng lẽ không cảm thấy tội lỗi chút nào sao?

"Ngài Trang, Lãnh Cao Tuấn là người của tôi, tôi còn chưa ghét bỏ anh ấy thì anh có tư cách gì mà ở đây nói nhăng nói cuội như vậy?"

Bình thường Mộ Cẩn Y không thích nói chuyện, nhưng từng câu từng chữ của cô khi nói như có đao kiếm. Nếu Trang Đông Quân thật sự là người thích cô, nói không chừng đã bị làm tổn thương mà đau khổ rồi, nhưng mà rất tiếc là anh ta không phải.

Lãnh Cao Tuấn bị câu nói ‘người của tôi’ của Mộ Cẩn Y lấy lòng, anh giơ tay ôm lấy thắt lưng của Mộ Cẩn Y, đắc ý nói: "Nghe rõ chưa? Tôi là người của cô ấy, anh cảm thấy liều mạng đeo bám như vậy có ích gì không? Có phải là anh đã đi quá xá rồi không? Nếu như để tôi bắt gặp anh quấn lấy người phụ nữ của tôi lần nữa thì thấy một lần, tôi đánh anh một lần."

Ừm, đúng là vòng eo người phụ nữ của mình thật nhỏ, Lãnh Cao Tuấn yên lặng cảm thán một câu trong lòng.

"Cùng lắm thì mày cũng chỉ là một tên công tử bột bị sắc và rượu mài mòn mà thôi. Muốn đánh tao? Mày đánh thắng được chắc?" Trang Đông Quân rống giận, anh ta bị Lãnh Cao Tuấn làm tức giận đến mất đi lý trí, hiện giờ chỉ muốn đánh người.

Chỉ nghe ‘Bốp’ một tiếng, Trang Đông Quân chỉ cảm thấy xoang mũi nóng lên, máu mũi chảy xuống dọc theo xoang mũi.

"Đồ thỏ con mà cái mũi lại cứng như vậy sao." Lãnh Cao Tuấn phẩy phẩy nắm tay có chút đỏ lên, sau đó lại duỗi tay đến bên miệng Mộ Cẩn Y: "Đau quá, em thổi phù phù cho tôi đi."

Không đợi Mộ Cẩn Y phản ứng thì đã nghe Trang Đông Quân nghiến răng nói: "Là do mày ra tay trước, vậy đừng có trách tao không khách khí."