Người Trước Mắt

Chương 9



Ngày hôm sau, Phương Sùng Viễn ra cửa thì đụng phải Ngô Di đang xuống lầu, đối phương cười khanh khách mà kêu hắn một tiếng sư ca, Phương Sùng Viễn chỉ mỉm cười đáp lại, cửa thang máy mở, Ngô Di quay đầu hỏi hắn, "Sư ca đang chờ ai sao?"

Phương Sùng Viễn dừng một chút mới đi vào thang máy, "Không có, cùng đi đi."

Hắn buồn bực ngồi xuống hóa trang, mở điện thoại lướt Weibo, video chúc tết ngày hôm qua bọn họ quay chắc chắn là lại vào danh sách hot, Phương Sùng Viễn tùy ý lướt qua mấy cái bình luận, đều là fan của những minh tinh khác vào khen, vốn là muốn thoát ra, nhưng nhìn đến một cái top bình luận trong đó liền dừng một chút.

"Viễn ca trong mắt có sao, ánh mắt nhìn Lan ảnh đế ôn nhu như vậy." Còn tỉ mỉ cắt ra bức ảnh hai người nhìn nhau.

Trong hình, Phương Sùng Viễn ôm Lan Tranh, đôi mắt sáng bừng không giấu được ấm áp.

Lại đúng như dự đoán, bên dưới bình luận này đều là cư dân mạng hết lời khen ngợi, "A a a thật sự a, chủ thớt thực sự là tỉ mỉ "

"Đều giống nhau là chín năm giáo dục bắt buộc*, vì sao cậu lại ưu tú như vậy?"

*6 năm Tiểu học và 3 năm THCS.

"Trần Độc Tú cậu ngồi xuống, còn chưa có đến phiên cậu lên tiếng "(1)

"Đĩa đệm thắt lưng còn không nổi bật bằng cậu! Chủ thớt cậu là chân tướng rồi!"(2)

Phương Sùng Viễn thật không nghĩ tới, ngay cả cái sự thực mà mình còn không để ý này, lại dĩ nhiên bị fan liếc mắt một cái liền nhìn thấu, trong video, chỉ có lúc đối diện với Lan Tranh, ánh mắt hắn mới có thể toát ra tình cảm như thế.

Phương Sùng Viễn không biết Lan Tranh có nhìn thấy bình luận này hay không, hoặc sau khi thấy liền nghĩ đến cái gì, hoặc là y căn bản sẽ không chú ý tới cái này, đang miên mang suy nghĩ, từ trong rạp quay phim bỗng truyền ra âm thanh phẫn nộ của Khương Phong.

"Cut! Ngô Di cô đang diễn cái thứ gì vậy! Một giờ liền diễn một cảnh cũng không qua! Trước đây học được cái gì cũng đều cho chó ăn hết rồi sao!"

Tiếp đó là rầm một tiếng thật lớn, Khương Phong tức đến đá văng mấy món đồ xung quanh.

Chuyên gia trang điểm lại rất bình tĩnh tự nhiên mà tiếp tục hóa trang cho Phương Sùng Viễn, tựa hồ đã quen thuộc với tính khí nóng nảy của Khương Phong từ lâu.

Cả giới giải trí này đều biết tính khí Khương Phong không tốt, đặc biệt là đối với người hắn không ưa, một chút sắc mặt tốt cũng không cho đối phương, mà Ngô Di lại vừa vặn là loại người hắn không ưa như thế, dựa vào hậu đài lên vai nữ chính, Khương Phong là người đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu, nhẫn nhịn một cỗ khí đồng ý để Ngô Di vào đoàn phim, mà ngày hôm nay thấy được kĩ năng diễn xuất của cô ta liền không nhịn được bùng phát, hắn xưa nay đi theo chủ nghĩa hoàn mỹ, tác phẩm của mình sẽ không cho phép có một chút cát sạn nào, hắn chỉ sợ Ngô Di phá huỷ bộ phim này.

Thư ký trường quay lúc này vội vã chạy vào, "Phương lão sư, Khương đạo bảo tôi gọi anh, nói quay cảnh của anh trước."

Phương Sùng Viễn ừ một tiếng, chuyên gia trang điểm vừa mới hóa trang xong, hắn đứng lên đi ra ngoài, hỏi thư ký trường quay, "Vẫn còn nổi giận sao?"

Thư ký trường quay nhẹ nhàng gật đầu một cái, "Cái vị kia quay một giờ, một cảnh cũng không qua."

Phương Sùng Viễn nhướng mày, cùng thư ký trường quay đi vào, Khương Phong vẫn còn hùng hùng hổ hổ, một chút mặt mũi cũng không giữ lại cho Ngô Di, Lan Tranh thì ngồi ở đằng kia cúi đầu xem kịch bản, vốn cũng không rảnh khuyên giải hắn. Lan Tranh không nhúc nhích, tất cả mọi người cũng không dám động, quy củ mà điều chỉnh ánh sáng hoặc là làm những chuyện khác, đến thở mạnh cũng không dám.

Khương Phong nhìn thấy Phương Sùng Viễn đi vào, lạnh mặt nói, "Trước tiên quay cảnh đối đầu của cậu và Lan Tranh."

Phương Sùng Viễn ừ một tiếng, Lan Tranh cởi áo khoác ra đi về phía hắn, hai người trao đổi ánh mắt một lần để chuẩn bị cảm xúc, tất cả mọi người sau khi chuẩn bị xong mới có người hô "Bắt đầu."

Cảnh này của hai người có thể xem như là khoảng lặng cuối cùng trước cơn bão.

Lực lượng cảnh sát đã sớm nắm giữ địa điểm giao dịch ma tuý của bọn tội phạm, nhưng vì một cảnh sát trong lúc bố trí canh phòng đã làm xuất hiện sơ hở, lại vừa lúc Đinh Tường dẫn người đi tới phát hiện được, bọn họ liền khẩn cấp rút đi, lượng cảnh sát không thể không đâm lao thì phải theo lao, ngay lúc ma tuý còn chưa có giao dịch liền nhanh chóng bắt người, các thủ hạ yểm trợ cho Đinh Tường trong lúc lui ra còn bị cảnh sát hạ gục từng người từng người, tay cầm súng của Đinh Tường run lên, hắn không có cách nào nổ súng, càng không có cách nào nhìn thấy những người anh em đi theo mình nhiều năm như vậy lấy mạng đổi cho hắn...

Súng Cao Trạm đã nhắm ngay hắn, Đinh Tường lại đột nhiên ngẩng đầu nhìn sang hướng này, ánh mắt mang theo bi ai, tuyệt vọng, hận ý, tựa như một con sư tử thống khổ cùng đường bí lối nhìn thấy người thợ săn, trong nháy mắt đó, Cao Trạm thấy trong mắt hắn ý định "cầu chết", đúng, hắn không có nhìn lầm, bọn tội phạm kia dùng tính mạng che cho Đinh Tường lui ra, hắn lại nhìn thấy tử ý từ trong mắt Đinh Tường, ánh nhìn bi ai như vậy chăm chú vào hắn, phảng phất như muốn nói: "Nổ súng, giết tôi..."

Cao Trạm đột nhiên không còn sức lực bóp cò.

"Tốt, dừng lại!"

Âm thanh Khương Phong mang theo mấy phần run rẩy, tất cả mọi người đều biết, chỉ có lúc hắn thoả mãn nhất, ngữ khí mới có thể run rẩy như vậy.

Đó là hưng phấn.

Phương Sùng Viễn lặng lẽ nhìn Lan Tranh le lưỡi một cái, Lan Tranh thì nhìn hắn ra hiệu thật lợi hại.

"Quá hoàn mỹ rồi! Đây mới là biểu diễn!" Khương Phong từ giận dữ chuyển thành đại hỉ, kích động chỉ vào Phương Sùng Viễn khen ngợi, "Cực kì tốt đó Phương Sùng Viễn! Cứ dựa theo trạng thái này mà diễn, sang năm cậu không lấy ảnh đế, tự tôi trao cho cậu một cái!"

Ai cũng không nghĩ đến Khương Phong sẽ thoả mãn đến cái trình độ này, trực tiếp ở trường quay trao ảnh đế cho Phương Sùng Viễn, mọi người bất giác nhìn Lan Tranh, dù sao nơi này cũng có một ảnh đế, hắn lại không e dè nói ra lời này trước mặt Lan Tranh, mọi người cũng muốn nhìn một chút xem phản ứng của Lan ảnh đế là gì.

Lan Tranh đang cúi đầu thảo luận cùng trợ lý, nghe được câu này cũng ngước mắt lên nhìn Phương Sùng Viễn, y khẽ mỉm cười, trong mắt toát ra chân thành khen ngợi.

Phương Sùng Viễn cũng là theo bản năng nhìn phản ứng của Lan Tranh, dù sao Khương Phong nói chuyện cứ không kiêng kỵ như vậy, có thể gọi là nói thẳng, nhưng khó tránh khỏi việc Lan Tranh nghe xong sẽ có chút ý tứ, mà thời điểm thấy y nhìn mình cổ vũ, hắn chợt yên lòng, bắt đầu đùa cùng Khương Phong, chọc cho hắn vui vẻ.

Lúc này phó đạo diễn ở bên cạnh thấp giọng hỏi Khương Phong, cảnh kia của Ngô Di phải làm sao, Khương Phong cũng không còn giận bao nhiêu nữa, một phần là vì Phương Sùng Viễn phát huy làm hắn cao hứng, cũng là vì lười tính toán, chỉ nói, "Để cô ta suy nghĩ kịch bản một chút, ngày mai quay lại."

Phương Sùng Viễn cười lau khóe miệng, ngẩng đầu lên nhìn thấy bóng dáng Ngô Di.

Bởi vì hắn phát huy xuất sắc như vậy, những cảnh quay sau đó cũng thập phần thuận lợi, mọi người tựa hồ là bị hắn lây nhiễm, diễn xuất càng ngày càng tốt, lúc kết thúc công việc còn sớm hơn thường ngày một chút.

Lan Tranh và trợ lý chuẩn bị rời đi, lúc đi ngang qua Phương Sùng Viễn còn cố ý hỏi hắn có muốn cùng đi hay không.

"Chị Tiểu Lệ bảo tôi chờ một lát, con gái chị ấy là fan của tôi, muốn chụp ảnh chung." Phương Sùng Viễn nhìn y chớp chớp mắt, cười như lưu manh.

Lan Tranh cũng nở nụ cười, nói, "Được, vậy tôi đi trước."

(1),(2): Chỗ (1) với (2) này tui chịu. Chỗ Trần Độc Tú, đây là tên của một nhân vật có thật trong giới chính trị của Trung Quốc, chi tiết mọi người Google hộ mình nhé!

Tác giả có lời:

Gần đây trong nhà bận rộn, ngày hôm nay mới tranh thủ cập nhật, xin lỗi mọi người.