Quý Phi Giá Lâm

Chương 24






“Mẹ tôi buổi tối đến nhàcô trị liệu.”

“Châm cứu hiệu quả khôngsai, trong nhà cũng đã yên ả hơn rất nhiều.”

“Bà hiện tại đối với bànội nhà cô thế nhưng rất sùng bái nha.”

“Bác sĩ Vạn nói bà ítnhất phải nhận ba đợt trị liệu, sau khi xem xong tình huống thực tế rồi mới cóthể xác định tiếp.”

Buổi tối vài ngày nay đềunhận được tin nhắn của Hoắc Duẫn Đình, báo lại tình huống trị liệu của mẹ hắn.Đây là hiện tượng tốt, bởi vì đến giúp người, bà nội cô được người tin tưởng,hai bên thuận lợi, Vạn Quý Phi cảm giác được an ủi sâu sắc.

Tối thứ năm, khi nghethấy di động truyền đến ‘Cô lỗ’ một tiếng, cô cao hứng lập tức đi xem. Kết quảngười gửi tin lại là Tiếu Hà, hắn nói chính mình đang ở trong bệnh viện tăngca, thực trống rỗng, rất hoài niệm khoảng thời gian cùng cô ngồi ở cửa hànguống đồ lạnh.

Đối với chuyện gần đâytrao đổi tin tức cùng với loại ái muội không rõ này, Vạn Quý Phi cảm thấy khóxử không biết phải ứng xử như thế nào. Ý đồ của hắn càng ngày càng rõ ràng, côlại càng cảm thấy sợ hãi.

Tựa như một quả khinh khícầu, không ngừng bơm hơi, mắt thấy nó sắp nổ mạnh, cái loại cảm giác sợ hãicùng bất an này, làm cho lòng cô rất e ngại thêm chút sợ hãi, cho nên rất nhiềulần cô ngay cả tin nhắn cũng không hồi âm.

Hắn thường xuyên đề cậpvới cô chuyện cuối tuần đi lên núi, Vạn Quý Phi vốn định cự tuyệt, nhưng ThiệuMẫn đã đáp ứng tiểu Hắc rồi, thế nên bắt buộc cô nhất định cũng phải tham gia.

Rất muốn tìm người tâmsự, đáng tiếc gần đây đường dây điện thoại Hoắc Duẫn Đình vẫn bận. Cho đến khiđi ngủ di động lại vang lên, buổi sáng ngày hôm sau tỉnh lại, Vạn Quý Phi pháthiện trong tay mình còn nắm điện thoại.

Bởi vì mai là ngày mộttháng năm, cho nên ngày cuối tuần này đặc biệt trôi qua nhanh. Ngày mai đi leonúi, Vạn Quý Phi không có về nhà. Vẫn như cũ cả ngày không có tin tức của hắn,tâm tình cô suy sụp đi mấy phần.

Sáng thứ bảy, sáng tinhmơ cô đã bị Thiệu Mẫn đánh thức.

“Trời vừa mới sáng, khôngcần gấp như vậy đi?” Cô mệt mỏi xoa xoa mắt, đầu còn hỗn độn mông lung khôngrõ.

“Xuất phát sớm không khímới tươi mát, hơn nữa đúng giờ xe phải chạy. Hôm nay nha, sẽ có kinh hỉ ngoài ýmuốn. Hắc!” Thiệu Mẫn thần bí hề hề hì hì cười.

Vạn Quý Phi lơ đễnh, cảngười giống như quả dưa chuột động thân rời giường, đánh răng rửa mặt chải đầu.

Sau khi ăn qua bữa sáng,tinh thần Vạn Quý Phi vẫn là bị vây trong trạng thái héo úa, Thiệu Mẫn cuốicùng chịu không nổi đập lưng cô một phát.

“Có tinh thần một chút!Đừng để Tiếu sư huynh nhìn thấy bộ dạng giống hệt như quỷ này của cậu!”

“Đừng có đề cập tới Tiếusư huynh nữa? Tớ kỳ thật không muốn đi.” Cô ngáp liên tục nói.

Thiệu Mẫn kinh hãi: “Vìsao? Cậu không phải vẫn thích Tiếu sư huynh hay sao?”

“Tớ thấy cũng không hợp ýnhau, dù sao… Tớ hiện tại cảm thấy có điểm sợ hắn.”

“Không thể nào? Hôm naycòn…” Thiệu Mẫn muốn nói lại thôi, cuối cùng cái gì cũng chưa nói.

Thời điểm theo chân bọnhọ ra ngoài hội hợp, điện thoại Vạn Quý Phi vang lên. Cô nhìn thử màn hình,không nói hai lời liền ấn phím trò chuyện.

“Vạn Quý Phi…” Nam âmquen thuộc từ đường dây bên kia truyền, nhất thời làm cho cô tâm hoa nộ phóng*.

*Tâm hoa nộ phóng: nhưmở cờ trong bụng

“Sớm như vậy gọi tới làmgì?” Trong giọng nói có loại đắc ý cùng làm càn khó có thể che giấu.

“Cô hôm nay có phải đượcnghỉ hay không?”

“Đúng rồi? Vậy thì sao?”Biết rõ còn cố hỏi.

“Tôi đang ở cửa namtrường học của cô.” Lại không nói một tiếng chạy tới. Hừ!

“Nhưng là hôm nay tôikhông rảnh, muốn đi leo núi!” Cô tỏ vẻ mà nói.

“Leo núi?”

“Đúng! Cho nên hôm naytôi không đếm xỉa tới anh!” Không thể mỗi lần đều phải thuận theo ý của hắn,như vậy có vẻ cô không có cốt khí cho lắm!

“Có thể gặp mặt tôi trướcđã hay không?” Hắn giọng bình tĩnh hỏi.

“Vạn tiểu Phi, Tiếu sưhuynh bọn họ đến!” Thanh âm Thiệu Mẫn ở đằng trước gọi, Vạn Quý Phi chần chờvài giây, quyết định hạ quyết tâm.

“Không thể, chúng tôiphải xuất phát rồi, bye bye.” Nói xong quyết đoán cúp máy.

Mỗi ngày tùy ý nhắn tin,ngay sau đó lại biến mất không thấy tăm hơi. Luôn nói đến là đến, đến đây liềncường ngạnh muốn cô bồi. Cô cũng không phải con chó nhỏ hắn dưỡng, mặc hắn hôgọi đến thì đến, bảo đi thì đi.

Điện thoại lại vang mấylần, Vạn Quý Phi cuối cùng đem pin lấy ra, chặt đứt nỗi phiền nhiễu trong lòng.

Leo núi là môn cần thểlực sống, một nhóm bảy tám người vừa nói vừa cười chậm rì rì đi lên. Nhưng nếucó ánh mắt thủy chung không ngừng mà đuổi theo ngươi, vậy khỏi cần bàn tới cáigì khác.

Gia tăng cước bộ đi đếngiữa sườn núi, Vạn Quý Phi vô lực, dừng lại thở hỗn hển. Thình lình một chainước đưa qua, cô ngay lập tức quay đầu, không báo trước rơi vào ánh mắt thâmthúy của Tiếu Hà.

“Em đừng đi nhanh nhưvậy, nếu không còn chưa tới đỉnh núi sẽ té xỉu.”

“Nga… Nga.” Cô tiếp nhậnchai nước sau đó ngượng ngùng cúi đầu, trong lòng than thở vẫn là không thểtránh thoát nha.

“Kỳ thật… Anh có phảikhiến cho em cảm thấy thực phiền hay không?”

“Ách? Không không không!”Vạn Quý Phi mãnh liệt ngẩng đầu, xấu hổ bồi cười.

“Lần trước sau khi ăn cơmnhững lời anh nói ra lúc ấy, sau khi trở về anh nghĩ thật lâu, ngày đó anhkhông nên…”

“A a! Thiệu Mẫn các ngườilên đây!” Vạn Quý Phi đột nhiên chỉ hướng phía đằng sau hắn, nhất thời đánh gãylời của hắn. Cô vội vàng lướt qua hắn, hướng vượt qua đến đoàn người chạy đi.

Nguy hiểm thật! Sư huynhrốt cuộc muốn nói cái gì? Sẽ không là muốn thổ lộ đi? Vạn nhất hắn nói thíchcô, cô như thế nào cự tuyệt?

Đột nhiên ý tưởng này tớilàm cho cô kinh ngạc đến ngây người. Vì sao phải cự tuyệt? Trước kia không phảimỗi ngày khát vọng việc này phát sinh sao? Hôm nay như thế nào phản ứng đầutiên nghĩ đến lại là cự tuyệt? Vạn Quý Phi ôm ngực, bị ý nghĩ của chính mìnhkhiếp sợ.

Xét thấy trong đầu mộtmảnh hỗn loạn, Vạn Quý Phi đành phải gắt gao kề cận Thiệu Mẫn, để phòng ngừalại chịu kích thích.

Đến đỉnh núi, là thờigian tự do hoạt động. Thiệu Mẫn đem Vạn Quý Phi kéo đến một bên, lặng lẽ hỏi:“Vừa rồi Tiếu sư huynh có phải đối với cậu thổ lộ?”

“Không… Không có?” Hắncăn bản còn không có cơ hội nói ra thì cô đã bỏ chạy. ”Không đạo lý, cơ hội tốtnhư vậy nha!”

“Cậu nói cái gì?” Giốngnhư cô ấy đã biết nội tình.

Thiệu Mẫn gục đầu: “Trư,Tiếu sư huynh thích cậu nha, toàn thế giới mọi người đã biết.”

“Không… Không thể nào.”Tuy rằng ẩn ẩn đoán được, nhưng Vạn Quý Phi còn có chút khó có thể tin.

“Như thế nào sẽ không?Người ta mỗi ngày gửi tin nhắn cho cậu là để theo cậu đùa giỡn sao? Tớ nghetiểu Hắc nói, Tiếu sư huynh lần này đến leo núi là chuẩn bị thổ lộ tình cảm,bằng không tớ làm sao cứng rắn kéo cậu tới?”

“…” Nguyên lai cô ấy làđồng phạm.

“Ai nha, cậu là làm saovậy? Lúc trước thầm mến người ta chết đi sống lại, hiện tại hắn thích cậu, cậulại không được tự nhiên đòi mạng!” Thiệu Mẫn gõ đầu cô, một bộ dáng chỉ tiếcrèn sắt không thành thép.

“Tớ…”

“Đừng nói với tớ, cậuthay lòng đổi dạ!”

“Cái gì?”

“Đừng cho là tớ khôngbiết, mỗi buổi tối đối với di động meo meo cười, có phải hay không thích thượngngười họ Hoắc kia?”

“Nào có?” Vạn Quý Phi lớntiếng kêu gọi.

“Còn phủ nhận! Thế cậugiải thích như thế nào, vì sao tránh mặt Tiếu sư huynh?”

“Tớ không có! Không cókhông có có được hay không!” Kêu vài tiếng ‘không có’ phản bác, Vạn Quý Phi đãkhông phân rõ mình phủ nhận việc không tránh mặt Tiếu Hà, hay là phủ nhận việckhông thích Hoắc Duẫn Đình.

“Vạn tiểu Phi, hỏi lòngcậu đi, rốt cuộc muốn như thế nào! Suy nghĩ cho rõ ràng, miễn cho tương lai hốihận!”

Thiệu Mẫn sau khi nóixong liền rời đi, Vạn Quý Phi tâm trạng hoảng hốt. Xa xa thấy Tiếu Hà định lạiđây, cô vội vàng giơ bình nước trong tay lên làm bộ uống xong, lại lặng lẽ diđộng, né tránh hắn tới gần. Đợi đến khi nhìn thấy hắn cùng người khác nóichuyện, cô mới âm thầm vỗ ngực thở phào một hơi.

Lời của Thiệu Mẫn khôngngừng mà lặp lại ở trong đầu, cô nhìn bầu trời xanh lam, trong mắt cũng là mộtmảnh trắng xóa. Gặp quỷ! Lấy di động ra muốn xem giờ, mới quên đã tắt máy.Khởi động máy tiếng chuông ngân vang, lúc này màn hình hiện thị đã là mười haigiờ giờ kém.

Sau một lúc lâu, thanh âm‘Tít tít tít’ vang lên không ngừng, cô nhìn nhìn cơ hồ một hàng dài đều là tinnhắn của Hoắc Duẫn Đình gửi đến, trong đó còn kèm theo một cái tin nhắn: cô dámtắt máy!

Trong lòng chợt khiếpvía, cô giơ điện thoại do dự muốn gọi lại hay không, kết quả thiếu chút nữa bịtiếng chuông như thiên lôi dọa ột phen hoảng sợ.

“Cô ở nơi nào?” Mớichuyển máy, tạp âm âm trầm thuộc về hắn làm cho cô không hiểu sao cả người runrẩy.

“Muốn… Ai cần anh lo?” Côvì sao phải sợ? Hắn cũng không phải là gì của cô?

“Vạn Quý Phi, đừng khảonghiệm tính nhẫn nại của tôi! Tôi tìm cô là có chính sự!” Hắn rống to.

“Cái gì… Chuyện gì?” Côbị sự lo lắng của hắn dọa ngốc, chỉ vì chưa bao giờ gặp qua hắn không khống chếđược như vậy.

“Trước nói cho tôi biết,cô ở đâu?”

“Ở đỉnh núi Bạch Vân*.”

*Núi Bạch Vân (白云山, Hán Việt: Bạch Vânsơn) là dãy núi nằm ở phía Bắc thành phố Quảng Châu, gồm 30 ngọn núi tạo thành,phía đông - tây dài 4,5km, phía bắc - nam dài 9,7km, tổng diện tích 28km2. Ngọnnúi chính là ngọn núi Ma Tinh nằm ở giữa, cao 372,8m. Đây là nơi lí tưởng nhấtđể ngắm toàn cảnh thành phố Quảng Châu mộng mơ từ trên cao.

Đỉnh núi Bạch Vân

“Tôi đã đến rồi, cô lậptức xuống núi!”

Hắn ra lệnh một tiếngliền dập máy, Vạn Quý Phi nhìn điện thoại, bị hù cho sửng sốt một phen. Hắn làmsao có thể đến nhanh như thế chứ? Là đoán được cô ở tại đây sao?

Báo cho Thiệu Mẫn cô phảiđi trước, kết quả lại bị cô ấy khinh bỉ.

“Có phải họ Hoắc kia tìmcậu hay không?”

“…” Vạn Quý Phi siết tayvào nhau, không dám trả lời.

“Mỗi lần đều như vậy,chính cậu có tính qua hay không, bị hắn gọi đi mấy lần rồi?”

“Hắn nói có chuyện gấp…”Thanh âm trả lời đủ thấp khiến người ta không thể nghe thấy.

“Tuy rằng tớ chưa thấyqua người kia, còn từng có một lần cảm thấy hắn thực manh. Nhưng từ các loạihành vi của cậu, tớ xác định: Vạn tiểu Phi, cậu rõ rành rành chính là cái kẻthích ngược! Tớ bi ai thay cậu!” Thiệu Mẫn một bên vừa niệm một bên lấy tayđánh cái chữ thập.

Vạn Quý Phi trên trán bayđầy đường hắc tuyến: có nghiêm trọng như vậy sao?

Rời đi nhóm người, mộtđường cũ theo xuống núi. Đi ước chừng được 10 phút, Tiếu Hà thở hổn hển vù vùđuổi theo phía sau.

“Anh thiếu chút nữa khôngbiết em phải đi.”

“Ha ha, đúng… Trong nhàcó việc gấp.” Lắp bắp trả lời xong, hai người không nói lời nào nữa.

Bởi vì hắn tới gần, VạnQuý Phi cơ hồ là chạy chậm xuống núi. Hai người một trước một sau, anh đuổi tôitrốn.

Sắp đến chân núi, Tiếu Hàquyết định không đuổi theo nữa. Hắn cách một khoảng cách rộng hô lớn: “Anh cóphải đã muộn rồi hay không?”

Vạn Quý Phi nghe thấy hắnnói dừng cước bộ, quay đầu nhìn lại.

“Lần trước thời điểm anhtrai em mời anh ăn cơm, anh đã nghĩ cô gái này điều kiện rất tốt, không phải làngười mà anh có thể trèo cao. Anh đoán, anh em có dụng ý cũng chính là nhưthế.”

Thần sắc đau thương củahắn, bất chợt Vạn Quý Phi nhìn thấy hai chữ bị thương ở trong ánh mắt kia, cảmthấy có chút không đành lòng.

“Anh… anh hiểu lầm.”

“Anh đã nghĩ qua phải rờixa em, nhưng là… Anh làm không được!” Tiếu Hà vừa nói đã tiếp cận tới gần. Hắnchậm rãi hướng cô đến gần, ánh mắt thủy chung chưa dời khỏi trên người cô.

“Anh biết người em thíchlà anh, trước kia, anh cuối cùng có thể cảm nhận được cái nhìn chăm chú của em.Có thể nhận được ưu ái của em, lòng anh âm thầm cao hứng. Nhưng là em có biếtkhông? Anh thích em, từ thật lâu thật lâu trước kia… Liền thích em.”

Thái dương ở phía sau hắnhắt thành cái bóng trắng chiếu lại đây, người con trai trong mộng dưới ánh mặttrời tỏa sáng kia đang đứng ở đối diện cô thổ lộ, Vạn Quý Phi cảm thấy thựckhông phải là sự thực.

Hắn biết cô thầm mến, thếnhưng vẫn không vạch trần. Mà ở lúc khi mà cô đã không còn có loại cảm giác nàynữa, lại nói cho cô biết rằng, hắn cũng thích cô. Này… Thật hỗn loạn, thật cẩuhuyết.

“Vạn Quý Phi” Khi hắn đếngần cô, tình thâm kêu tên của cô.

Vạn Quý Phi chậm rãingẩng đầu, bóng người trước mắt chợt lóe, một giây sau đã bị hắn ôm vào trongngực. Tiếng tim đập quy luật san bằng, nhiệt độ cơ thể xa lạ trong trẻo nhưnglạnh lùng, làm cho cô kinh hô: “Buông… Buông ra!”

Cô liều mạng giãy dụa,trong lòng vừa vội lại loạn. Nhưng là hắn gắt gao dùng lực hai tay, một chútcũng không có ý định buông, miệng nôn nóng quát to: “Vạn Quý Phi, anh nghĩ muốncùng một chỗ với em!”

“Anh buông ra! Tôi khôngcần…”

Lời còn chưa nói xong,Vạn Quý Phi đã bị người nào đó kéo về đằng sau. Hơi thở nam tính quen thuộcnghênh diện đánh tới, ngay sau đó nam âm kia phát ra mang theo nồng đậm hàn khílạnh lùng vang lên: ”Thời điểm một cô gái nói không thể, cậu thế nhưng cườngngạnh sẽ chỉ làm cho cô ấy càng chán ghét mà thôi!”

Tiếu: Tớ chẳng thấyghét bạn Tiếu Hà chút nào, chỉ thấy bạn ấy thật xấu số thôi à nha. Rõ khổ, cáinày người ta gọi là ”Theo tình tình phớt, phớt tình tình theo.”

Haiz~ 1′ mặc niệm chobạn Hà! Bi ai, rõ là bi ai! Sao cùng một họ mà đường tình vời vời thế này ta,chắc tại bạn Tiếu Nại lấy hết diễm phúc của bạn này rồi~! ^^