Tháng Ngày Tôi Ngụy Trang NPC Trong Trò Chơi Giải Mã

Chương 14: Khu Đông Tinh



"Ha ha ha, cô cứ nói quá." Bạn của Mộc Tri không tin, "Dù có thất bại bao nhiêu lần đi nữa thì cũng không thay đổi được đánh giá của mọi người về cô đâu."

Vậy nên đừng có nói mấy lời dễ vạch trần như thế, tẩy trắng cho bản thân cũng vô dụng.

"Không tin thì tùy anh." Mộc Tri trợn trắng mắt, "Dù sao tôi cũng không muốn gặp người này lần nào nữa. Quá tổn thương lòng tự trọng."

"Đó là vì mắt nhìn người của cô không tốt. Nếu hắn gặp lão đại, chắc chắn sẽ bị lão đại liếc mắt một cái là nhìn ra ngay."

Mộc Tri muốn phản bác theo bản năng, có điều cô chợt nhớ đến chiến tích lẫy lừng đánh đâu thắng đó của lão đại thì hơi do dự.

Mặc dù Boss Hỉ tang bị tên kia lừa chạy vòng vòng thật đấy, nhưng mà lão đại của cô là người như thế nào? Đến ngay cả cao thủ ngụy trang đại danh đỉnh đỉnh như "Niên Thiên Hỉ" cũng bị hắn nhìn thấu bộ mặt thật, chuyện nhìn thấu người chơi kia còn không phải tùy tiện liếc mắt thôi hay sao?

"Nói mới nhớ, khi nào lão đại đến? Nếu không đến thì tôi ăn no cái bụng rồi về cho rồi."

"A..." Dưới lầu đột nhiên vang lên nhiều thanh âm ồn ào lẫn lộn.

Hai người ló đầu nhìn xuống. Chỉ biết trên sân khấu, mấy vũ công đã dừng biểu diễn mà tránh sang hai bên, lộ ra một đường thảm đỏ. Đám nam thanh nữ tú đi săn như gặp cái gì bất ngờ, tư thế lắc lư trêu ghẹo, bọn họ nóng lòng muốn nhào tới chơi thử.

Người còn chưa đến gần, mọi người xung quanh đã ồn ào thay nhau chào hỏi không ngớt. Chủ nhân của buổi yến tiệc cũng xuất hiện, gã ôm bạn gái mới trắng trẻo xinh đẹp đi ra cửa nghênh đón đối phương.

Một người đàn ông mặc đồng phục đen đẩy cửa bước vào. Ánh sáng lạnh lẽo bên ngoài bị hắn trộm mang, sau lưng là một nhóm người bước lên thảm đỏ. Ánh đèn mờ ấm áp chiếu vào tóc mai người nọ rồi trượt trên gọng kính vàng, cuối cùng vẽ ra một gương mặt tuấn mỹ nhã nhặn.

Hắn gật đầu mỉm cười với mọi người.

"Là lão đại!" Mộc Tri ở trên lầu vui vẻ hô lên.

"Ngài Salman." Người đàn ông trung niên đi tới, cười lấy lòng chào hỏi, "Thì ra ngài cũng đến đây chơi."

"Ngài Đông Phong đã có lòng mời, làm sao tôi dám không đến được?" Salman mang găng tay trắng, hắn cùng đối phương bắt tay thoáng qua.

Đông Phong ở bên này nghe thấy rõ ràng, nụ cười trên mặt càng thêm đắc ý. Gã cười ha hả mấy tiếng rồi đi lên bắt tay Salman: "Người anh em Salman! Nếu sớm biết cậu tới đây, chắc chắn tôi đã gọi người tiếp đón cậu chu đáo."

Salman vẫn luôn mỉm cười: "Tôi không đi vào, chẳng qua ghé đây để tâm sự chút chuyện với ngài Đông Phong. Không biết chúng ta nên tìm một chỗ nào đó, hay là?"

Rốt cuộc Đông Phong cũng nghe ra ý tứ không đúng lắm, nụ cười trên mặt gã chợt cứng lại hai giây.

"Hôm nay là sinh nhật của bạn gái tôi. Chúng ta cứ tạm gác chính sự sang một bên đi, lúc sau lại nói được không? Yên tâm, còn rất nhiều thời gian mà." Nói rồi gã vươn tay muốn khoác vai Salman nhưng nửa đường đã bị một găng tay trắng cản lại.

"Thật sự không chịu tâm sự sao?"

Salman vẫn cười cười, bộ dáng ôn hòa nho nhã, chỉ có ý cười là không thành thật.

"Mỗi một nơi đều có một người quản lý, thế nhưng ngài Đông Phong lại kinh doanh lấn chiếm địa bàn của Hồng Ân. Chúng ta đều là người làm việc có quy tắc. Không biết ngài đây đã chuẩn bị bồi thường cái gì chưa? Chuẩn bị tiền bồi thường, hay chuẩn bị mạng để đền?"

Yến tiệc lập tức an tĩnh, khách khứa vây quanh mà nhóm tuấn nam mỹ nữ đều căng thẳng ngưng thở. Bọn họ sợ rằng mình sẽ vô tình đánh vỡ bầu không khí yên lặng đáng sợ này.

"Ha ha ha, người anh em thích nói đùa thật đấy." Đông Phong buông tay đang ôm bạn gái ra, "Để tôi bàn bạc với lão đại Hồng Ân sau."

Salman cũng thu tay về. Hắn nhìn Đông Phong không chớp mắt: "Chuyện này, thuộc phạm vi phụ trách của tôi."

Tất cả mọi người đều biết Salman không cho phép kinh doanh* trong địa bàn của mình, đây chính là quy tắc. Người nào phá vỡ quy tắc của hắn thì không khác gì cố tình gây sự.

Thế mà người của Đông Phong không những lấn chiếm địa bàn Salman, bọn họ còn phá hỏng toàn bộ quy tắc. Đây là cố ý đánh vào mặt hắn.

*买卖 là mua bán kinh doanh nhưng trong ngữ cảnh này là chỉ hoạt động mua bán d.âm, mại d.âm.

Kinh doanh của Đông Phong kiếm tiền rất nhanh, đôi tay lại dính máu không ít. Bọn họ vừa đe dọa vừa dụ dỗ những người chơi mới trẻ tuổi ưa nhìn để đem đi bán. Bán danh dự, bán nhân phẩm, bán tôn nghiêm và đạo đức, cuối cùng bán cả thứ vốn không thể bản, bọn họ chỉ muốn đi chết.

Thật ra Salman đã sớm quên mất vì sao mình trở thành loại người như bây giờ. Nhưng có một điều hắn vẫn luôn ghi nhớ, đó là có những thứ không thể mua bán để kiếm tiền.

Đông Phong tái xanh cả mặt. Gã cảm thấy cực kì mất sĩ diện, cục tức trong cổ họng nhất thời chưa nuốt xuống nổi.

"Cho tôi mặt mũi." Đông Phong miễn cưỡng đáp, ánh mắt gã dần trở nên tàn nhẫn, giống như đang nói rằng: Nếu Salman không chừa cho gã mặt mũi thì hắn cũng đừng hòng ăn được thứ gì tốt.

Salman khẽ cười. Hắn đưa tay lên khóe miệng rồi kéo găng tay ra: "Người không chừa mặt mũi cho tôi là anh mới phải."

Vài cấp dưới của Salman đứng lên trong đám người, thuộc hạ của Đông Phong cũng đồng loạt đứng dậy.

Khách khứa bốn phía sợ hãi chen chúc chạy tán loạn, mà người hai bên ngay tức khắc nhào vào đấm đá nhau, vô số bàn ghế đều bị quăng ngã lộn xộn.

Mộc Tri đã sớm tìm một góc an toàn để trốn. Cô biết sức lực mình không đến đâu nên đành ẩn nấp xem tình hình. Một con côn trùng cánh cứng bằng kim loại bay ra từ nhẫn của Mộc Tri, toàn bộ khung cảnh hỗn loạn phía dưới đều bị nó chụp một cái.

Đối với đám người chơi, đạo cụ ở trên cửa hàng mua sắm không mấy hiệu quả. Phần lớn mọi người đều mua đao thương vũ khí các loại, số ít người thì dùng sò bạc để mua súng ống đạn dược.

Chẳng qua sò bạc là vật quý giá, vậy nên súng ống đạn dược cũng là vật phẩm trân quý. Mà đám người chơi thì không thể chung sống hòa bình dưới một hành tinh được, chắc bởi vì bọn họ cảm thấy cuộc sống như vậy không đủ kích thích.

Bọn họ có đấu đá phe phái nhưng ít ra người chơi không thể giết hại lẫn nhau. Nếu hành động của họ nghiêm trọng, chẳng hạn như hành hạ người đến chết thì sẽ bị phía chính phủ bên trên trừng phạt.

Lại nói, khi người chơi ở trong xã khu, bọn họ chính là vị thần bất tử. Bởi vì cho dù người chơi có bị thương nghiêm trọng đến đâu, ngay cả tàn thân nát đầu đều có thể từ từ bình phục như trước. Có điều đó chỉ là ở xã khu, lúc tiến vào trò chơi thì không nên mang theo vết thương vào. Không ai lại đi đánh cược ba cái mạng quèn của mình cả.

Hơn nữa tính chất ác liệt như ẩu đả hành hạ đến chết giữa người chơi đều sẽ xử lý dứt khoát, cho nên những kẻ có thâm thù đại hận, kẻ thù không đội trời chung thì có thể lựa chọn giải quyết lẫn nhau trong trò chơi. Bởi vì chết cả ba điểm sinh mệnh trong trò chơi thì sẽ vĩnh viễn chết đi.

Dùng xong ba điểm sinh mệnh thì trực tiếp biến mất.

Đông Phong đẩy bạn gái ra, tay vừa định rút khẩu súng bên hông thì đã bị một chân giày bó sát đá té nhào ra đất.

Người kia nhìn qua trắng trẻo nhã nhặn, bộ dáng cũng lịch sự ôn hòa, vậy mà lúc động thủ lại cực kỳ tàn nhẫn.

Đông Phong bị Salman đá cho đầu óc quay cuồng. Salman cũng không định dừng lại mà cầm tiếp băng ghế đánh tới tấp vào người gã như mưa xối, súng lục văng ra phía xa, thuộc hạ Salman nhanh tay cầm súng cất đi.

Hai người mặt đối mặt nhìn nhau. Salman kéo đến một cái ghế ngồi xuống nhìn chằm chằm người đang ngã trên đất không dậy được, một bên chân ghế đè lên người Đông Phong.

Tóc hắn không chút lộn xộn, ngay cả góc áo cũng bằng phẳng. Hắn nghiêng đầu, chậm rãi tháo xuống găng tay còn lại.

Thành Đông Tinh ồn ào áo nhiệt bao nhiêu, Nhậm Dật Phi ở phía bên kia đang say ngủ an tĩnh trong gió đêm bấy nhiêu.

Đó là một căn phòng xi măng vuông vức, ở trong có một cái cửa sổ, một cửa ra vào và một phòng rửa mặt, còn lại đèn đuốc gì cũng không có.

Nhậm Dật Phi không tốn quá 50 sò trắng để mua một khoảng đất nhỏ và căn phòng này, cuối cùng hắn mua thêm chút đồ dùng sinh hoạt và chăn gối, vừa lúc đủ 50 sò trắng.

Hắn nặng nề đi vào giấc ngủ, hô hấp đều đều. Trong bóng đêm, dây tơ hồng quái dị trên cổ tay lại phát ra ánh sáng đỏ tươi như máu.

Nhậm Dật Phi mơ thấy một giấc mơ.

Dường như nơi này là phim trường, mọi người xung quanh đều rất cao. Nhậm Dật Phi ngửa đầu nhìn thế giới xa lạ, đôi mắt ánh lên vẻ thích thú tò mò, mang theo cả trời sao lấp lánh.

Trong mơ vang lên thanh âm của một người phụ nữ: "Đạo diễn, đạo diễn, anh cho đứa nhỏ này một cơ hội nữa đi mà."

"Không phải tôi không muốn cho mà là nó không chịu khóc... Thôi thì thời gian này..."

Bên kia truyền đến tiếng người nói chuyện đứt quãng, toàn bộ đều mơ mơ hồ hồ, cho dù là âm thanh bên tai hay người qua kẻ lại cũng cách hắn vài tầng kính mờ đục.

Nhậm Dật Phi đứng ở nơi đó, hắn mờ mịt quanh, mấy bóng dáng cao cao đi xuyên qua thân thể.

Bọn họ như muốn nói cái gì, cuối cùng tạo thành thế giới riêng không liên quan gì đến Nhậm Dật Phi, riêng hắn chỉ cảm thấy mới mẻ thú vị.

Trong thế giới kỳ quái này, chỉ có một người duy nhất mà hắn nhìn thấy rõ.

Đó là bóng dáng của một người phụ nữ mặc chiếc đầm đỏ xinh đẹp, xinh đẹp tựa như chưng lấy từ nước hoa.

Bà xoay người, gương mặt mỹ lệ kiều diễm hiện ra, trông không khác nào đóa hồng rực rỡ đang tỏa sáng dưới ánh nắng.

Người phụ nữ bước từng bước về phía này, sau đó dừng lại trước mặt hắn.

Nhậm Dật Phi ngẩng đầu, cổ đều sớm phát đau.

Mặc dù gương mặt của người phụ nữ đang bị ngược sáng nhưng hắn vẫn có thể nhìn thấy hàm răng dài sắc nhọn của bà: "Vẫn còn cười?"

Nhậm Dật Phi đứng trong bóng tối không hiểu thế nào: Cười không tốt sao?

Một bàn tay thật lớn bỗng từ đâu giáng xuống, người nọ giật lấy thú bông trong tay hắn.

Nhậm Dật Phi cũng không biết thú bông này xuất hiện lúc nào. Nó là một con thỏ đen, trên tai hằn rất nhiều dấu răng nhỏ. À, hình như là món đồ chơi mà hắn từng yêu thích.

Bàn tay người phụ nữ mọc ra móng vuốt bén nhọn giống như dao, bà thô bạo xé rách từng phần từng phần thỏ bông, xé đến khi nát vụn.

Người phụ nữ chợt há miệng gào lên: "Mau khóc cho ta!!!!!!!!!!"

"Con không thích... Con ghét diễn kịch."

Đứa nhỏ ngẩng đầu lên, gương mặt có nhiều nét tương tự Nhậm Dật Phi, nó xuyên qua ảo ảnh mà nhìn thẳng vào mắt hắn.

"Tôi biết." Nhậm Dật Phi nói, "Thế nhưng thế giới này đã sớm hỏng bét. Cậu xem, bây giờ chúng ta có đi đâu đi chăng nữa, cậu và tôi cũng chỉ có một con đường diễn kịch."

Nhậm Dật Phi tỉnh dậy nhìn trần nhà xi măng.

Giấc mơ này thật khiến người ta chán ghét.

Nhậm Dật Phi vươn tay sờ phía dưới gối, sau đó hắn nhớ ra đây không phải nhà mình. Bên dưới gối không có kẹo.

Không có kẹo thì không thoải mái.

Ngoài cửa sổ là đêm đen tịch mịch. Nơi này không có trăng, cũng chẳng có sao. Trên bầu trời chỉ có những dải màu ngũ sắc, nhưng mà vì ánh sáng quá kém nên không thể nào xua tan được bóng tối.

Đối với màn đêm yên tĩnh bốn phía, Nhậm Dật Phi không biết làm sao để giải quyết cảm xúc khó chịu trong lồng ngực, giống như bị mây đen đè nặng khiến hắn không thể nào thở nổi.

Ngón tay Nhậm Dật Phi vuốt nhẹ tơ hồng, tơ hồng phát ra ánh sáng nhàn nhạt đỏ tươi.

Hoang Vu Chi Giác, hệ thống bảng trắng kia đã gọi nơi này như thế.

Thế giới xa lạ hoàn toàn khác biệt với xã hội văn minh.

Một hệ thống âm phủ quái thai biến hắn từ người trở thành lệ quỷ. Bây giờ lại thêm một hệ thống quái thai nữa, nó tìm đến tận cửa nhà hắn là chuẩn bị làm gì?

Ở nơi này, người chơi dùng vỏ sò làm tiền tệ lưu thông, tất cả đều nhờ vào mua sắm trên cửa hàng. Mà cửa hàng duy nhất lại còn lòng dạ hiểm ác mà bình tĩnh viết to mấy chữ: Tất cả sản phẩm trong cửa hàng đều không thể tái sản xuất.

Một ngày ba bữa, ăn uống ngủ nghỉ đều phải cần tiền.

Người chơi ở đây cũng không bị bắt buộc phải tham gia trò chơi liên tục, thế nhưng nơi nơi đều viết to hai chữ "Đòi tiền".

Thật ra Nhậm Dật Phi cũng không quá nôn nóng muốn biết tất cả về trò chơi hay là về Hoang Vu Chi Giác.

Hắn rất rất mệt, chỉ muốn nghỉ ngơi mà thôi.

Ngoài ngủ ra thì chuyện khác đều tạm gác sang một bên.

Thế giới ngoài cửa sổ vẫn đen như mực, thế nhưng thế giới Nhậm Dật Phi thì đã thay đổi. Nhậm Dật Phi đến với thế giới tư duy của hắn.

Nơi đó là phòng xi măng nhỏ hẹp như cũ, trên trần nhà có vô số cuốn sách như mây đen đang đè lên Nhậm Dật Phi. Mỗi một cuốn sách là một nhân vật mà hắn từng sắm vai, cũng từng đắp nặn.

Nhậm Dật Phi nằm trên nền xi măng lạnh lẽo nhìn chằm chằm mây sách trên đầu.

Một cuốn sách rơi xuống, cuối cùng dừng ở trên tay của hắn. Trên sách là một thiếu niên trẻ tuổi mặc một bộ vải thô phai màu, bên ngoài là một chiếc áo khoác ngắn, dưới chân mang một đôi giày vải, lười biếng đứng ở nơi đó, không nhìn rõ bộ dáng thật sự.

A Phi.

Nhìn qua giống một đứa nhóc chơi bời lêu lổng nhưng thật ra là một thiếu niên nhiệt huyết chưa tàn.

Đúng vậy, nhiệt huyết.

Nhậm Dật Phi gối đầu lên nó, hắn cảm nhận được rất nhiều cảm xúc ôn hòa truyền đến từ trong sách.

Trong nháy mắt, hắn cảm thấy dường như chính mình đang nằm trên một tảng đá mát lạnh, hệt như loài động vật máu lạnh nào đó đang lười biếng sưởi ấm dưới ánh nắng mặt trời, không tránh được ảo giác bản thân Nhậm Dật Phi cũng có độ ấm.

Chỉ là khi ánh nắng ấy lùi về phía sau, xung quanh sẽ lại trở về khung cảnh ban đầu.

Nhậm Dật Phi nhắm mắt cảm nhận độ ấm, toàn bộ linh hồn đều bị mặt trời làm cho tan chảy.

Thật ấm áp, đây là tình cảm của A Phi.

"Thấy không." Nhậm Dật Phi và đứa nhỏ trong mơ mở miệng nói, "Chúng ta là sinh vật như vậy đấy. Không diễn kịch thì không thể sống nổi."