Tôi Bị Mắc Kẹt Trong Cùng Một Ngày

Chương 279: Đại ca, anh biết em?



Khi Ngô Thần đi về phía đầu con hẻm, Hà Minh là người có mái tóc nhuộm màu trắng đang quỳ cạnh bức tường cùng một người đàn ông trẻ tuổi để đầu đinh, cũng đang quỳ cạnh bức tường. Tất cả đều móc điện thoại ra.

Ngô Thần yêu cầu bọn họ gọi điện thoại. Đương nhiên, bọn họ đều vô cùng vội vàng.

Hà Minh muốn gọi cho đại ca Vu Hải Lượng của mình. Tên đầu đinh muốn gọi cho bố mình.

Chuyện này sẽ lập tức đến tai Triệu què và sau đó Lý Nhược Thái sẽ biết. Triệu què sẽ không dám che giấu chuyện lớn như vậy, thậm chí sẽ nhanh chóng gọi điện cho Lý Nhược Thái. Trước khi Ngô Thần nói với cậu ta, phải giải thích trước với Lý Nhược Thái.

Chủ động thừa nhận sai lầm tốt hơn nhiều so với việc sau đó để Lý Nhược Thái tìm đến ông ta!

Ngô Thần lùi lại hơn mười mét.

Không phải anh muốn rời đi, nếu chỉ là việc riêng của anh, anh đã trực tiếp rời đi, không quan tâm sau đó như thế nào. Đợi ngày mai tự nhiên sẽ có người tìm đến xin lỗi anh, thậm chí để "cơn giận dữ" của Ngô Thần lắng xuống, có ai đó sẽ bị giải quyết trong âm thầm. Chỉ có điều trên thực tế, Ngô Thần cũng chẳng làm gì.

Anh đã đánh một nhóm người gãy tay, gãy chân, những chuyện anh đang cố ý gây ra, mà kết luận cuối cùng nhóm người này, tất cả đều liên quan đến Lý Nhược Thái.

Bây giờ, Lý Nhược Thái rất nghe lời Ngô Thần và có cũng có chút sợ anh, cho nên khi anh nói gì thì cậu ta ngay lập tức huy động người đi giải quyết.

Vì vậy đối với Ngô Thần mà nói, đây đều là những "người của mình".

Có thể nói đây là "tranh chấp giữa người mình với nhau vì không nhận ra nhau."

Quá trình phát triển của tất cả những điều này Ngô Thần đều biết trước, hoặc là đã phán đoán trước. Chuyện “biết trước” đương nhiên cũng phát triển theo suy nghĩ của Ngô Thần nên nội tâm anh không hề biến động.

Nhắc đến điều này, Ngô Thần không có thói quen "Xen vào việc của người khác".

Trong ngàn năm luân hồi, anh có một giai đoạn rất quan tâm, nhưng sau đó anh nghĩ thông suốt và cảm thấy không cần thiết. Có‎ gì‎ ho𝑡?‎ Chọ𝑡‎ 𝑡hử‎ 𝑡rang‎ {‎ 𝗧‎ 𝗥‎ 𝘶‎ M‎ 𝗧‎ 𝗥‎ U‎ 𝗬‎ E‎ N.VN‎ ‎ }

Ở bất kỳ thành phố lớn đông dân cư nào trên toàn thế giới, mỗi ngày đều xảy ra rất nhiều tội phạm liên quan đến tính mạng con người và những chuyện đó có thể gây ra sự mất mát, tổn thương rất lớn.

Quá nhiều thì cũng phải quan tâm sao?

Ngô Thần nghĩ là không! Vì không thể xử lý nổi và cũng không thể xử lý kịp!

Ngô Thần không muốn trở thành một anh hùng thành phố gì đó. Anh tự nhận mình là một người dân bình thường. Anh cảm thấy rằng làm người... Vẫn phải khiến cho bản thân thoải mái một chút, vui vẻ một chút.

Đừng quá để tâm vào chuyện vụn vặt, cũng đừng để bản thân sống quá mệt mỏi

Vì vậy, hai là mặc dù đặt lại tháng 7 nhưng ngày 20 nhưng khi Ngô Thần xem tin tức vào ban đêm có thể biết được ban ngày nơi xảy đã ra vụ tai nạn ô tô và nơi xảy ra tai nạn sản xuất và có người chết. Nhưng anh không quan tâm, anh không có ý định đó. Bây giờ anh chỉ quan tâm đến chuyện xảy ra ở con hẻm, hoàn toàn là do anh quen biết nam thanh niên tóc ngắn và cô gái mặc váy đen bị đuổi đánh.

Anh dự đoán được nếu mình không quan tâm, cũng dự đoán nếu mình quan tâm thì sẽ mang lại cho bản thân bao nhiêu lợi ích. Ngô Thần bước đến gần nam thanh niên tóc ngắn và cô gái mặc váy đen.

Nam thanh niên tóc ngắn vẫn ngồi dựa vào tường. Cô gái mặc váy đen vẫn ở bên nam thanh niên đó với vẻ mặt sững sờ. Nhìn chằm chằm về phía Ngô Thần đang đi tới, không thể quay người lại.

Không phải chỉ sững sờ vì Ngô Thần vô cùng giỏi đánh nhau, mà còn bởi vì những chuyện giống như đang bị đảo lộn này.

Đánh và đánh, đối phương dường như nhận ra anh, hét lên "anh Ngô" và sau đó quỳ xuống xin tha.

Gọi đám người này tới, những tên giàu có rất ngạo mạn, khoa trương trong quán bar cũng quỳ xuống bên cạnh bức tường rồi.

Nam thanh niên tóc ngắn đã hiểu ra.

Người đàn ông trạc tuổi mình này mặc bộ vest không chỉ là một "cao thủ tuyệt thế" mà còn là một nhân vật lớn của Đông Hải.

“Có đứng lên được không?” Ngô Thần nhìn nam thanh niên tóc ngắn hỏi, sau đó lộ ra nụ cười quen thuộc.

Nam thanh niên tóc ngắn sững sờ nhìn về phía Ngô Thần, phản ứng lại đây, sau đó đột nhiên mới có chút động đậy, đưa tay chống vào tường phía sau để đứng lên.

Cô gái mặc váy đen dìu tay còn lại của anh ta, cố gắng kéo anh ta lên.

Ngô Thần đưa tay ra cho anh ta. Thanh niên tóc ngắn cũng đưa tay đỡ trên tường ra... Ngô Thần kéo anh ta. Anh ta đứng dậy, một lúc cũng chậm chạp một chút, mặc dù toàn thân đau đớn, mũi bầm dập, mặt sưng vù nhưng vẫn cố gắng đứng vững.

“May mà có anh, nếu không phải nhờ anh, em đã… Đại ca, em nhất định sẽ báo đáp anh, cảm ơn anh!" Nam thanh niên tóc ngắn nói lời cảm ơn.

Trước đó thực sự rất nguy hiểm. Loại giết người này.

Chính anh ta thực sự cảm thấy nguy hiểm như vậy. Trên thực tế, Ngô Thần biết, ngay cả khi anh không quan tâm cũng sẽ không có người mất mạng, thanh niên tóc ngắn bị thương nặng được đưa đến bệnh viện, nhưng không thể chết được.

“Đại ca, cảm ơn anh.” Nam thanh niên tóc ngắn cảm ơn, cô gái mặc váy đen đang dìu anh ta cũng nói lời cảm ơn.

Bọn họ đều vô cùng lịch sự. Cảm xúc thì xúc động. Điều này đương nhiên là hợp lý với "ân nhân của mạng" mình.

“Sao lại thành ra thế này?” Ngô Thần lại nghiêng đầu, hỏi nam thanh niên tóc ngắn.

"Chính là lúc trước ở quán bar..." Nam thanh niên không có gì đáng giấu giếm với ân nhân cứu mạng mình cả. Thậm chí còn anh ta để cho Ngô Thần có tâm thái đánh giá, bởi vì anh ta biết Ngô Thần là một nhân vật lớn ở Đông Hải, có thể trị được nhóm người này.

Mọi chuyện không hề phức tạp.

Ngô Thần cũng biết rõ, nguyên nhân của chuyện này là gì, anh đã biết điều đó vào trước ngày “20 tháng 7”. Đó là một cặp đôi lái xe ra Đông Hải chơi, chủ yếu là thanh niên có mái tóc ngắn này là một người chơi xe. Gần đây nghe nói có cuộc đua xe đường phố rất thú vị ở Đông Hải nên đã lái một chiếc xe thể thao GTR được sửa lại đến Đông Hải. Anh ta muốn đến cuộc đua xe ở Đông Hải để đọ sức.

Hôm nay hai người vừa đến đó, chưa tìm được người có liên quan để hẹn nên buổi tối đã đến quán bar chơi. Trải nghiệm một chút cuộc sống về đêm của Đông Hải.

Sau đó, cả hai gặp phải một nhóm để tóc đầu đinh ngồi bên cạnh trong quán bar. Khi thanh niên tóc ngắn đang nói chuyện với bạn gái, anh ta nói rằng mình rất giỏi đua xe và đã nói với bạn gái về thông tin tổ chức cuộc đua xe ở Đông Hải.

Tên để đầu đinh đó là thành viên cốt cán thứ hai của cuộc đua xe ở Đông Hải.

Anh ta nghe thấy vậy thì chủ động bắt chuyện, sau đó là do vấn đề ai đua xe giỏi hơn, không ai phục ai nên đã xảy ra cãi vã. Tên đầu đinh ngay lập tức ngừng nói, bảo nam thanh niên tóc ngắn lập tức đi ra ngoài để so sánh xem xe của ai nhanh hơn, ai sợ thì kẻ đó là chó.

Nam thanh niên tóc ngắn nói anh ta uống rượu rồi nên không thể lái xe, tên đầu đinh lập tức chế giễu.

Sau đó hai bên bắt đầu mắng chửi nhau, đập bàn và đứng lên chửi bới.

Nam thanh niên tóc ngắn này cũng không sợ tên đầu đinh kia đông người, đã luyện tập thì không sợ đánh nhau, nhưng hai bên không hề đánh nhau trong quán bar. Tất cả đều được khuyên ngăn.

Cô gái mặc váy đen khuyên ngăn bạn trai mình. Về phía tên đầu đinh, bạn bè xung quanh cũng kéo đến thuyết phục một cách nhỏ nhẹ. Bởi vì đó là địa bàn của Triệu què nên tên đó cũng không dám đánh nhau ở đây, như vậy sẽ ảnh hưởng rất xấu đến uy tín của quán bar.

Như vậy, trong quán bar chỉ có thể cãi cọ, mắng chửi mà không đánh nhau. Cho đến khi nam thanh niên tóc ngắn và cô gái mặc váy đen uống rượu xong và đi ra ngoài cửa thì bị tên đầu đinh gọi người tới chặn lại. Tình huống chính là như vậy.

Những lời nói thông thường đột nhiên biến thành xung đột bạo lực

Nhưng theo quan điểm của Ngô Thần, rõ ràng là tên đầu đinh đó đã sai, bởi vì đang tranh cãi ai mới là người giỏi nhất thì lên đấu trường sẽ biết ngay thôi.

Trực tiếp gọi nhóm gậy đồ tới chặn đường, đập phá xe của người ta, vác cả người đi.... Đây chỉ có thể nói là bắt nạt người khác.

Trong lòng Ngô Thần đã có phán đoán của chính mình, chỉ là anh không nói ra. Nam thanh niên tóc ngắn nói chi tiết vì cảm thấy mình bị thiệt. Anh ta đã bỏ cả vài trăm vạn để sửa lại chiếc xe thể thao GTR yêu thích của mình, khi nó bị đập phá anh cũng vô cùng kích động.

Đến cả kể lại và khua chân múa tay cũng phải mất tám chín phút mới nói xong. Sau khi Ngô Thần nghe xong, anh không có ý kiến gì mà chỉ nói với thanh niên tóc ngắn: "Tôi sẽ xử lý."

"Đại ca... Em phải cảm ơn anh. Thật sự rất cảm ơn. Nếu không có anh. Có lẽ hôm nay em và Kỳ Kỳ không biết sẽ như thế nào..." Thanh niên tóc ngắn nói cảm ơn vô cùng phấn khích.

Ngô Thần mỉm cười, quay đầu lại nhìn vào trong hẻm, những người đang quỳ, đang nằm, đang ôm tay không dám hé nửa lời. Anh lại nhìn nam thanh niên tóc ngắn, cười nói: "Không gọi điện cho chú hai của cậu à?"

“A … Đúng rồi, em phải…?” Sau khi thanh niên tóc ngắn được nhắc nhở, Anh ta nhanh chóng lấy điện thoại ra thì phát hiện màn hình điện thoại đã bị vỡ rồi.

Anh ta đang định quay đầu hỏi mượn điện thoại của bạn gái để dùng, nhưng đột nhiên dừng lại, sau đó, ngẩng đầu lên nhìn về phía Ngô Thần.

“Đại ca… Anh biết em?” Nam thanh niên tóc ngắn hỏi.