Trúc Mã Câm Mà Ai Cũng Ghét Là Hotboy Trường

Chương 41



Chu Ải không trả lời câu hỏi của Trần Tầm Phong, Trần Tầm Phong cũng không phải hỏi để tìm câu trả lời, bởi vì câu trả lời thực sự rất rõ ràng.

Trần Tầm Phong không hay cười, đôi mày đôi mắt của hắn tự nhiên mang theo vẻ lạnh lùng ngang tàng, nhiều người nói hắn dữ dằn, nhưng Chu Ải chưa từng sợ hắn, cho dù là rất lâu trước đây, khi hai người lần đầu tiếp xúc ở trường mẫu giáo, Chu Ải cũng không hề nảy sinh chút sợ hãi nào với hắn.

Lúc này trời lạnh giá, hai người đứng dưới một ngọn đèn đường rất sáng, Trần Tầm Phong giơ tay chỉnh lại khăn quàng cổ cho cậu, sau đó ánh mắt dừng lại trên người cậu rất lâu, dưới ánh mắt nghiêm túc của Trần Tầm Phong, Chu Ải lại đột nhiên có chút muốn tránh né ánh mắt của hắn, không phải sợ, cũng không phải ghét, nhưng cậu không muốn Trần Tầm Phong nhìn chằm chằm mình nữa.

Sau đó Trần Tầm Phong nhẹ nhàng cụp hàng mi xuống, một tay nắm lấy cả hai tay cậu, luồn cánh tay Chu Ải qua chiếc áo khoác đang mở của hắn, Chu Ải chạm vào chiếc áo len mềm mại ở lưng Trần Tầm Phong, cuối cùng tay cậu dừng lại ở xương sống lưng Trần Tầm Phong, bị hơi ấm từ lưng Trần Tầm hong bao trùm.

Sau đó Trần Tầm Phong dựa lại gần, Chu Ải có thể cảm nhận được cằm Trần Tầm Phong nhẹ nhàng chạm vào đỉnh đầu mình, cậu nghe thấy giọng nói của Trần Tầm Phong bên tai, Trần Tầm Phong nói: "Vất vả rồi."

...

Trần Tầm Phong trở về trường một cách khiêm tốn nhưng cũng không khiêm tốn, tuần hắn chính thức trở lại trường là lần thi tháng cuối cùng của học kỳ này, hắn vừa về đã phải thi, sáng vào phòng thi, một đám người ầm ĩ vỗ bàn trêu chọc hắn, bọn họ suýt nữa đã tổ chức một buổi lễ chào mừng tạm thời cho hắn ngay tại phòng thi cuối cùng của toàn khối.

Ngay từ khi Trần Tầm Phong bị thương hôn mê, những cuộc thảo luận về Hồ Thành bị đuổi học của khối 10 đã giảm đi rất nhiều, học sinh lớp 1 bận rộn học tập cả ngày, họ rất ít khi nhớ đến Hồ Thành, huống hồ là học sinh các lớp khác.

Mà khi đó Trần Tầm Phong cũng không có bất kỳ tin tức gì, Trần Tầm Phong và Hồ Thành cùng lúc biến mất khỏi trường số Sáu, theo thông tin họ biết được, Trần Tầm Phong vẫn là người chủ động gây chuyện, vì vậy hầu như mọi người đều mặc định cả hai đều bị trường đuổi học.

Nhưng không lâu sau, Trần Tầm Phong bình an vô sự, vênh váo được một chiếc Phantom đưa đến cổng trường, thậm chí vào ngày thi tháng, hắn còn cầm theo túi đựng bút và cùng nhóm học sinh lớp 21 thong thả bước vào phòng thi, đủ loại tin đồn trong nhóm tự động tan vỡ, còn chuyện của Hồ Thành cũng một lần nữa được nhắc lại.

Buổi chiều tan học vào ngày thi tháng rất sớm, Trần Tầm Phong đang chơi bóng với người lớp 21 trong nhà thi đấu, Chu Ải ngồi trên khán đài trống trải bên sân, cậu cầm một quyển sách, trên ghế bên cạnh đặt hai chiếc cặp đen, phần lớn thời gian cậu đều tập trung vào trang sách, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên, nhìn bóng dáng cao gầy thong thả bên dưới. Trần Tầm Phong mới xuất viện, không thích hợp vận động mạnh, nhưng hắn nằm viện cũng đã gần một tháng, xương cốt trên người đều mềm nhũn, vì vậy hắn không từ chối lời mời của Giang Xuyên, dù sao cũng là trận đấu giao hữu với lớp bên cạnh, bọn họ không đánh quá quyết liệt.

Nhưng phần bị thương nặng nhất của Trần Tầm Phong là ngực và phổi, vì vậy trên sân hắn vẫn hơi chú ý, hôm nay hắn chạy ít, bóng đến tay có thể ném thì ném, không quan tâm đến việc ghi điểm, Chu Ải lật một trang sách, nghe thấy tiếng bóng rổ va vào bảng rổ bên dưới, ngay sau đó là tiếng reo hò, cậu ngẩng đầu lên, thấy Trần Tầm Phong đứng ngoài vạch ba điểm, buông lỏng cánh tay giơ lên, sau đó dùng mu bàn tay phải lau cằm.

Sau khi trêu chọc, sân đấu có một khoảng lặng ngắn, Chu Ải định thu hồi tầm mắt thì nghe thấy bên dưới đột nhiên có tiếng chửi của một chàng trai: "Vcl. Lớp 21 bọn mày, đến trước hay đến sau thì không biết à? Chỗ này là của bọn tao, chúng mày đều mù à! Thấy chỗ trống là xông vào, chúng mày là chó à?"

Lời vừa dứt, đi kèm theo đó là tiếng người đó khiêu khích ném mạnh một quả bóng vào giữa sân, hướng ném, vừa vặn là Trần Tầm Phong đang đứng ngoài vạch ba điểm, quả bóng sượt qua người Trần Tầm Phong, sau đó đập xuống mặt sân trống trải vang lên tiếng vọng.

Trần Tầm Phong không nhúc nhích trước tiên, vẫn đứng tại chỗ, ánh mắt nhàn nhạt nhìn về phía đám người khiêu khích bên sân.

Nhưng những chàng trai trên sân không thể đứng yên chịu mắng, gần như ngay khi quả bóng rổ vừa chạm đất, bọn họ đã dừng hết động tác trên tay lại mắng ngược lại: "Của chúng mày? Mày đi tiểu ở chỗ này à? Tiểu ở đâu? Chỉ cho ông xem nào."

Chu Ải xem khoảng nửa phút, thì hiểu bọn họ đang cãi nhau về chuyện gì.

Mùa đông mặt sân bên ngoài ẩm ướt, thời tiết cũng không tốt, bọn họ rất ít khi chơi bóng ở sân ngoài trời, hầu hết học sinh đều chuyển sang chơi trong nhà, nhưng sân trong nhà tương đối ít, và nhà thi đấu vào các ngày làm việc bình thường không áp dụng chế độ đặt trước, mà là học sinh nào đến trước thì được, hoàn toàn dựa vào phẩm chất và ý thức của học sinh cấp ba.

Lớp 25 tuyển toàn những học sinh có điểm cộng năng khiếu, về cơ bản đều là những người theo nghệ thuật từ nhỏ, một nhóm nam sinh cao to lực lưỡng đứng ngay ngắn bên sân, nhìn rất đáng sợ.

Bây giờ nghe giọng điệu của đám đầu gấu lớp 25, thì có vẻ như nhiều ngày trước bọn họ đều chơi bóng ở đây, vì vậy đã bá đạo mặc định rằng mảnh đất này "thuộc về" bọn họ, bọn họ rất không cam tâm, nhưng nghe kỹ hơn thì có vẻ như bọn họ vốn đã không ưa lớp 21, nên nhân cơ hội này mượn cớ gây sự, nhưng cả hai bên đều không dễ chọc, cả hai bên đều không nhường nhịn, bầu không khí trên sân càng lúc càng căng thẳng, đã có dấu hiệu sắp động thủ.

Chu Ải không còn xem sự ồn ào trên sân nữa, tập trung sự chú ý vào cuốn sách của mình, nhưng rất nhanh, bóng râm phủ xuống trang giấy trước mặt, Trần Tầm Phong búng ngón tay bên tai cậu. Chu Ải ngẩng đầu lên, Trần Tầm Phong bên dưới khoanh hai cánh tay lên lan can, tóc hơi ẩm, đường nét cánh tay căng chặt, đang ngửa đầu hỏi cậu: "Chu Ải, có nước uống không?"

Cuộc tranh cãi bên kia vẫn chưa dừng lại, Trần Tầm Phong dựa vào lan can uống nửa chai nước, uống xong, hắn vừa vặn chặt nắp chai, vừa hỏi Chu Ải: "Ngồi đây lạnh không?"

Câu này của hắn vừa dứt, bên kia lớp 25 đột nhiên gọi tên hắn, giọng rất lớn, mục tiêu trong lời nói rất rõ ràng, giọng điệu đầy chế giễu, nên Chu Ải và hắn đều nghe thấy.

“Ờ ờ ờ! Ai mà không biết trường Số Sáu do Trần Tầm Phong lớp bọn mày mở! Lần trước đánh người vào viện, Hiệu trưởng Trần tặng chúng tao bể bơi! Lần này đánh người đuổi học, Hiệu trưởng Trần lại tặng chúng tao cái gì?"

Hai người bọn họ vốn ở cuối cùng trong đám đông, nhưng khi người đó nói xong, mọi người trên sân đều vô thức tìm kiếm Trần Tầm Phong, vì vậy tầm mắt nhanh chóng tập trung về phía bọn họ.

Tất cả mọi người đều nhìn thấy Trần Tầm Phong đứng bên lan can, và Chu Ải ngồi trên khán đài cao.

Những người lớp 25 đương nhiên cũng nhìn thấy, tên đầu gấu đột nhiên cười một tiếng: "Ối giời ơi, học sinh giỏi nhất khối cũng ở đây à, thực ra tao rất tò mò, mày lấy được hạng nhất như thế nào vậy? Có phải ai đó đã đe dọa thành tích của mày, mày liền để Hiệu trưởng Trần đuổi học người ta không, những người giỏi hơn mày, có thành tích tốt hơn mày, đều bị mày và Hiệu trưởng Trần đuổi đi à!" Người đó vừa nói vừa vỗ tay, "Giỏi ghê chưa."

Gã ta còn chạm vào vai của chàng trai bên cạnh: "Hiệu trưởng Trần đã không phải lần đầu làm như vậy với lớp 1 rồi, trong đó có một người... còn là thủ khoa kỳ thi tuyển sinh trung học nữa."

Người đó rất phối hợp, lộ ra vẻ bừng tỉnh: "Vậy nên thành tích tốt hơn thằng câm, đều sẽ bị đánh à? Thảo nào lần nào cậu ta cũng thi được hạng nhất."

Trần Tầm Phong chỉ hơi khựng lại khi nghe thấy tên mình lúc đầu, sau đó hắn đưa nước cho Chu Ải, lúc trao đổi hắn còn chạm vào ngón tay Chu Ải, hơi lạnh, hắn nói với Chu Ải trong tiếng ồn ào của hai người đó: "Chờ chút nữa chúng ta về luôn."

Biểu cảm của Chu Ải rất nhạt, hoàn toàn không bị những người đó ảnh hưởng chút nào, lời Trần Tầm Phong vừa dứt, cậu khẽ gật đầu.

Những người lớp 25 không hiểu sao lại đổi chủ đề, kéo Chu Ải lớp 1 vào, vì vậy tình hình bên kia hơi trì trệ, Trần Tầm Phong xoay người lại trong bầu không khí trì trệ này.

Hắn không nhanh không chậm đi về phía bên đó, khi đi qua vạch ba điểm, Trần Tầm Phong cúi người nhặt quả bóng vừa ném về phía mình, nhặt lên sau đó hắn dùng tay nhẹ nhàng đẩy, rồi bất ngờ, hắn đột nhiên dùng sức ném bóng lên, quả bóng rổ lướt nhanh trong không trung, mục đích cuối cùng là chàng trai nói nhiều nhất lớp 25 bên kia.

Quả bóng đập mạnh vào mặt gã ta, lúc đó máu mũi đã chảy ra, đây giống như ngòi nổ, mấy lớp trên sân đều nổ tung, cuối cùng bọn họ cũng đánh nhau.

Trần Tầm Phong vỗ vỗ bụi trên tay, đi tới, hắn trực tiếp lôi người đó ra khỏi đám đông, người đó là vận động viên, cao to lực lưỡng, gã ta đã không ưa Trần Tầm Phong từ lâu, gã ta cố tình chọc giận Trần Tầm Phong, gã ta cố tình tìm lý do đánh Trần Tầm Phong, vì vậy khi Trần Tầm Phong đụng vào gã ta, gã ta đã bắt đầu phản công dữ dội.

Sức của gã ta rất trâu và rất khỏe, chân rất vững, là nền tảng cơ bản nhất của học sinh thể dục, hơn nữa gã ta còn đi theo con đường liều mạng, vì vậy lúc đầu gã ta và Trần Tầm Phong có thể đánh qua đánh lại, nhưng Trần Tầm Phong càng đánh càng mất kiên nhẫn, cũng càng đánh càng tàn nhẫn, tình hình dần rõ ràng, cho đến khi Trần Tầm Phong đè mạnh học sinh thể dục xuống đất.

Ban đầu, Trần Tầm Phong không muốn quan tâm đến chuyện này, Chu Ải ở bên cạnh, hắn không muốn lãng phí thời gian vào đám người này, cũng không muốn để ý đến những kẻ đến gây sự. Thậm chí, Trần Tầm Phong cũng không quan tâm đến việc người khác đánh giá mình như thế nào.

Luôn luôn là như vậy, người khác nói gì về hắn, mắng hắn, thực ra hắn không cảm thấy gì nhiều, hồi nhỏ người khác nói hắn bị bệnh tâm thần, khi ở nước ngoài người khác nói hắn có khuynh hướng bạo lực, thậm chí bây giờ nhiều người ở trường Số Sáu nói hắn có gia thế lớn nên ngang ngược, hắn đều không quan tâm, hắn vốn là như vậy, nhưng họ lại lôi Chu Ải vào.

Chu Ải rốt cuộc đã làm cái mẹ gì sai chứ.

Trần Tầm Phong thực sự không hiểu nổi, có vẻ như ai cũng muốn giẫm lên Chu Ải một cái.

Học sinh thể dục đang bị hắn đè xuống đất, mũi miệng đều đầy máu, Trần Tầm Phong một mình ra tay nhưng vẫn không dừng lại, mỗi cú đấm của hắn đều mang theo sự tức giận không nguôi và không hiểu, cho đến khi Giang Xuyên và những người khác đến kéo hắn ra.

"Được rồi được rồi, anh ơi, đủ rồi, dạy cho nó một bài học là được rồi... Thật sự không đánh được nữa!"

Trần Tầm Phong tránh khỏi sự kéo giữ của Giang Xuyên, nhưng cũng từ từ dừng tay, hắn nuốt nước bọt trong cổ họng khô khốc, nói khẽ: "Tao biết chừng mực." Giọng nói phát ra rất bình tĩnh.

Trần Tầm Phong thu tay lại đặt lên đầu gối, nhưng vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, hắn từ trên cao nhìn xuống cậu học sinh đang nằm trên đất thở hổn hển, bình tĩnh nói với gã ta: “Mày không ưa tao, muốn đến tìm tao nữa, tùy ý, nhưng nếu mày còn nhắc đến cậu ấy, tao sẽ giết chết mày."

Những cậu con trai thường dùng bạo lực để chế ngự bạo lực, đặc biệt là giữa những kẻ đầu gấu với nhau, càng dùng bạo lực để kiểm soát quyền lên tiếng, đánh nhau xong thì cũng không thể chơi bóng tiếp được.

Trần Tầm Phong và Chu Ải đến nhà vệ sinh ở phía bên trong nhà thi đấu, Chu Ải dựa vào bức tường đối diện, nhìn Trần Tầm Phong rửa tay và mặt dưới vòi nước lạnh.

Cuối cùng, Trần Tầm Phong lạnh cả người, khi đến trước mặt Chu Ải, Chu Ải đưa cho hắn hai tờ giấy, sau đó giơ tay lên đóng cửa lại, cậu lấy áo hoodie và áo khoác của Trần Tầm Phong từ trong cặp ra.

Trần Tầm Phong cởi chiếc áo phông ngắn tay bị rách cổ ra, trực tiếp ném vào thùng rác bên cạnh, khi hắn định mặc áo hoodie, Chu Ải giơ tay ngăn cản động tác của hắn.

Vết thương ở ngực đã cắt chỉ, nhưng vẫn đang trong thời gian hồi phục, ngón tay Chu Ải dừng lại ở mép băng gạc của hắn, có vẻ như đang quan sát qua lớp băng gạc xem vết thương bên dưới có bị rách hay không, cửa sổ nhà vệ sinh không đóng chặt, gió lạnh từ cửa sổ thổi vào, quét qua lưng trần của Trần Tầm Phong, hắn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, mặc cho Chu Ải nhìn.

Hắn rũ mắt, nhìn vào mặt Chu Ải.

Chu Ải nghe thấy giọng Trần Tầm Phong: "Không đau, cũng không khó chịu gì."

Cậu rút tay về, nhìn Trần Tầm Phong mặc áo hoodie vào, sau đó đưa áo khoác cho hắn, Trần Tầm Phong vừa mặc áo khoác vừa nói: “Thằng con trai hôm nay là học sinh lớp 25, khi nhập học, cậu ta đến trước mặt tôi để lập uy, tôi đã đánh cậu ta, cuộc thi điền kinh chạy 3000 mét, tôi đã vượt qua cậu ta, cậu ta là một kẻ vô lại, cố tình đến gây sự, vì cậu ta không ưa tôi, không liên quan đến cậu, cậu đừng quan tâm đến lời cậu ta nói.”