Vợ Nhỏ Gả Thay Được Sủng Lên Mây

Chương 4125



Trần Mộc Châu còn đang chóng mặt, người vốn dĩ đã nói là sẽ canh giữ ở đây giờ không thấy đâu nữa, toàn nhà bên kia lại lộ ra rất nhiều chỗ không đúng, trợ lý Bình sắc mặt tái nhợt, ngồi trong xe chỉ muốn điều tra rõ, để cho chủ tịch thấy được năng lực của mình.

Giờ này khắc này, Hứa Minh Ngọc người mà Trần Mộc Châu tìm kiếm bây lâu, lúc này đang mê mang nắm trên mặt đất, cơ thể cảm thấy cái lạnh rất lạnh trên nền đất, cách đó không xa còn có bóng dáng mấy tên che mặt kín mít đi lại bốn hướng, nhìn không rõ mặt của những người đó.

Nhằm mắt trì hoãn lại rất lâu, bà ta mới bắt đầu vùng vẫy tư trên đất ngồi dậy, nhích về phía sau, át sát tường.

Bốn phía của căn phòng rèm cửa màu trắng đang đung đưa, chẳng trách tầm nhìn của cbà ta mịt mờ như thế, coi như là đã tìm thấy nguyên nhân rồi, không có sức lực để đứng lên, bà ta chỉ có thể tựa vào tường, mở to mắt nhìn người đối diện đi đến.

Người đến cao khoảng một mét chín, dáng người khôi ngô cường tráng có chút dạo người, sắc mặt nghiêm túc, đôi mắt nhìn chăm chăm vào bí ta, giống như đang nhìn chăm chú vào một vật chết, ánh mắt một chút gợn sống cũng đều không có, kết hợp với hoàn cảnh ở đây, càng khiến người ta khiếp sợ.

“Anh là ai, bắt tôi qua đây muốn làm gì, tôi chẳng qua là lạc đường mới đi vào con đường ở đây, Nguyễn vốn dĩ không quen biết mấy người!”

Cụ thế là tại sao lại đến được nơi này Hứa Minh Ngọc hoàn toàn không có ứng tượng, bà ta chỉ nhớ là sau khi Trần Mộc Châu đi được nữa tiếng, người đàn ông gặp trước đó đi từ bên trong ra, đi hước về một góc, mắt thấy đâu vết sắp. mất khỏi tâm nhìn của mình.

Bà ta do dự rất lâu, tháo trâm cài tóc xuống để lại ngay tại chỗ, lặng yên không một tiếng động đi theo sau.

Theo đuôi không bao lâu, chỉ một khúc cua, người đàn ông đó đột nhiên biến mất, Hứ Nghệ kinh ngạc, nhanh chân đuổi lên thăm dò rốt cuộc là chuyện gì, chỉ cảm thấy cổ mình đau một cái, đợi đến co lại ý thức thì đã ở đây rồi.

“Bà không cần biết tôi là ai, ai bảo bà theo dõi tôi, chúng ta chắc là đã gặp nhau ở đâu rồi, bà quen biết tôi có đúng không?” Người đàn ông trước mặt không lên tiếng, ngược lại phía sau anh ta vọng lại một giọng nói của một người đàn ông.

“Tôi ai cũng không quen, tôi chỉ là tìm không được đường, nên đi vòng quanh lớn chỗ đó thôi, các người rốt cuộc tại sao lại bắt tôi.”

Nhìn người đàn ông trước mặt, Hứa Minh Ngọc nhanh chóng trong đầu phân tích một lượt “Bị bắt được rồi, đối phương chưa từng gặp.

qua mình, không biết mình là ai” Ở trong trường hợp này, chỉ cần bà ta khăng khăng không nhận, những người đó cũng không làm gì được bà ta. . truyện tiên hiệp hay

“Chính xác tôi không quen bà, nhưng bà quen tôi, từ lúc bắt đầu đã luôn theo dõi sau lưng tôi, đi theo dõi cũng qua rõ ràng, bà nói không quen ai mà tin, người con gái đi cùng với cô đâu! Đi đâu rồi?”

Người đàn ông lạnh lùng hừ lạnh, tiến lên một bước một chân đạp lên đùi cô, dùng sức đạp xuống hai cái, tàn nhãn nói!

Đế giày thô ráp, dùng sức mài rất mạnh, Hứa Minh Ngọc chỉ cảm thấy hai chân đã sớm cảm giác, bà ta khit mũi, trên trán dân dần xuất hiện mồ hôi lạnh, sợ rắng không nhịn được nữa, bà ta chỉ biết cắn chặt môi mình, quay qua, đưa mặt về một phía.

“Không nói cũng không sao, chỗ tôi còn rất nhiều cách để cạy miệng của bà” Người đàn ông dứt lời, chân dùng sức đạp một cái, rồi nhấc chân lên rời đi, đi về phía ánh sáng rồi từ từ biến mất khỏi tầm nhìn của Hứa Minh Ngọc.

Đợi đến lúc chỉ còn lại người đàn ông đứng trước, Hứa Minh Ngọc.

mới thở hai hơi, sắt mặt trắng bệch khẽ dùng tay nhẹ nhàng kéo kéo.

váy mình lên.

Chỗ bị đạp là nơi gần với bắp đùi, xe ra xem đã hiện ra một vòng.