[Vong Tiện] Trở Về Thuở Ban Đầu

Chương 12



Buổi tối hôm nay vừa đến.

Hít sâu một hơi, Nguỵ Anh và Lam Trạm run run rẩy rẩy đi vào mộng.

Mới vừa hồi thần, đập vào mắt Lam Trạm, chính là thân ảnh ngày càng tiến đến gần của Nguỵ Anh.

Nhìn Nguỵ Anh bán khoả thân, dáng vẻ cười tươi như hoa, hầu kết y khẽ nhúc nhích, bất giác nuốt xuống một cái. Nói đến cũng kỳ lạ, khác với sự hoang mang bối rối lúc ban ngày, chân chính gặp được Nguỵ Anh bằng xương bằng thịt, loại ảo giác bị tấn công được thay bằng đè áp xuống. Y có dự cảm, cho dù lúc này y hành động bất tiện, nhưng nếu Nguỵ Anh thật sự nhào tới, người bị đè cũng không phải là y.

Nhìn chính mình mang theo nụ cười xấu xa tiến lại càng lúc càng gần, tay tuỳ ý để lên lưng quần, chỉ kéo một cái là có thể tuột xuống, Nguỵ Anh mặc niệm trong lòng, 'sắc tức là không, không tức là sắc'.

Lam Trạm đang nhập thể lặng lẽ quan sát sự việc, 'Lam Trạm' lúc này lại muốn đứng lên, nhưng trên đùi có thương tích, lại vừa trải qua một trận chiến, hơn nữa lửa giận công tâm, càng gấp càng không được, cả người kiệt sức. Trong lòng kích động, thế là phun ra một ngụm máu.

Thấy thế, 'Nguỵ Anh' lập tức ngồi xổm xuống, vỗ lên mấy huyệt đạo trên ngực y, nói: "Tốt, máu ứ đọng đã nhổ ra, không cần cám ơn ta!"

Xem đến đây, trái tim treo cao của Nguỵ Anh rốt cuộc đã hạ xuống, nói thật, hắn còn chưa chuẩn bị sẵn sàng. Trong những giấc mộng trước đều là gương mặt mơ mơ hồ hồ, lúc này mà thật sự phải trình diễn một đoạn đông cung sống do chính mình đóng vai chính, chỉ cần nhìn gương mặt kia của Lam Trạm, thì hắn đã tự mềm èo xuống rồi.

Thở phào xong, Nguỵ Anh mới hậu tri hậu giác, dưới áp lực của cảm giác mạc danh tội lỗi từ đáy lòng, nghĩ, không đúng nha, ta bị Lam Trạm đè nhiều lần như vậy rồi, đè ngược lại một lần cũng không phải quá đáng mà phải không?

Lại nhìn bộ dạng đắc ý dào dạt này của chính mình, chỉ cảm thấy bàn tay ngứa ngáy, rất muốn gõ đầu mình một cái. Ngươi đó nha, không thể dùng cách thức bình thường một chút được hay sao? Làm vầy khiến người ta dễ dàng lầm tưởng đến thế nào chứ!

Trải qua chuyện này, Lam Trạm càng có nhận thức mới đối với cách làm không theo lẽ thông thường của đạo lữ tương lai của mình, cho dù chỉ là việc phun máu ứ đọng đơn đơn giản giản, hắn cũng có thể làm thành ra một ý nghĩa khác.

Thổ tào thì thổ tào, thở dài thì thở dài, Nguỵ Anh và Lam Trạm đều không phải là người ngu dốt, đương nhiên cũng biết được ý định ban đầu của hành động này của 'Nguỵ Anh'.

Từ lúc đi đến Mộ Khê Sơn, 'Nguỵ Anh' đã phát giác hôm nay sắc mặt 'Lam Trạm' rất kém, nhất định có buồn bực tắc nghẽn trong ngực, lúc nãy mới cố ý uy hiếp, kích thích một phen, để y phun chỗ máu nghẹn ứ này ra. Tuy biết rằng hắn có ý tốt, nhưng 'Lam Trạm' vẫn tỏ ra hơi giận, nói: "... Ngươi có thể đừng trêu đùa kiểu này nữa được không!"

Lam Trạm yên lặng gật đầu, thích đùa giỡn người khác, là tật xấu, nên sửa. Lại nghĩ đến chuyện gì đó, tạm dừng một chút, bổ sung, ngoại trừ với mình thôi.

Lại nghe Nguỵ Anh giải thích mình không thích nam nhân.

Lam Trạm: "..."

Không thích nam nhân? Nhớ Nguỵ Anh mềm như bông, thiếu điều hoá thành một vũng nước trong những lần mộng xuân trước đó, Lam Trạm im lặng.

Nguỵ Anh giễu cợt: Đừng nói lời khẳng định như thế chứ! Nhớ tới những giấc mộng xuân trước đây, Nguỵ Anh cảm thấy mặt sưng vù, rất đau.

Trêu đùa xong, 'Nguỵ Anh' đi nhặt một đống cành khô lá rụng về, vẽ bùa đánh lửa trong lòng bàn tay, đốt những cành khô. Lại xoa nát những dược thảo vừa rồi lựa ra được, xé ống quần Lam Trạm ra, rắc đều lên ba lỗ thủng sâu hoắm kinh khủng đã miễn cưỡng ngừng chảy máu.

Vết thương ở chân rất nghiêm trọng! Con vương bát này cắn cũng quá tàn nhẫn. Nguỵ Anh rất là đau lòng.

Lam Trạm lại nhìn chằm chằm vào vết tích trên ngực Nguỵ Anh, miệng vết thương vẫn còn rỉ máu, lại ngâm nước, nếu không xử lý sẽ nhiễm bệnh. Nguỵ Anh, càng cần dược thảo hơn!

Nghĩ vậy, bỗng nhiên 'Lam Trạm' giơ tay, ngăn động tác của hắn lại.

'Nguỵ Anh' nói: "Sao vậy?"

Không nói một tiếng, 'Lam Trạm' lấy một phần dược thảo đã vò nát từ trong lòng bàn tay hắn, ấn lên trên ngực hắn.

'Nguỵ Anh' bị y ấn vào mà cả người run lên, hét lớn: "Á!"

Lam Trạm hài lòng gật gật đầu đối với việc này.

Nguỵ Anh dở khóc dở cười, Nhị ca ca thật đúng là hay nghĩ cho mình nha, ngay cả dược liệu cũng không cần, rõ ràng vết thương của y còn nghiêm trọng hơn.

'Lam Trạm' thu tay lại, 'Nguỵ Anh' xuýt xoa hít hà mấy hơi, lấy dược liệu bị y ấn lên trên ngực mình xuống, ném trả lại lên đùi y, nói: "Đừng khách sáo. Ta thường xuyên bị thương, sau khi bị thương cũng hay xuống đầm sen đùa nghịch, sớm đã quen rồi. Một cái túi thơm nhỏ xíu có thể chứa được bao nhiêu dược liệu, vốn đã không đủ dùng, ta thấy ba cái lỗ này của ngươi tương đối cần... A!"

Sắc mặt 'Lam Trạm' nặng nề, sau một lúc lâu, nói: "Nếu biết đau, lần sau đừng lỗ mãng nữa".

Thường xuyên bị thương, không yêu quý bản thân, nên phạt! Lam Trạm đen mặt nghĩ.

'Nguỵ Anh' nói: "Ta cũng không còn cách nào mà? Ngươi cho rằng ta muốn bị phỏng như vậy hay sao. Ai mà biết ả Vương Linh Kiều kia ác độc như thế, ấn thiết lạc ngay trước mắt mọi người cơ chứ. Miên Miên kia là nữ hài tử, còn là nữ hài tử rất xinh đẹp, nếu bị mù một con mắt, hoặc trên mặt có một thứ như vậy thì cả đời không xoá đi được, vô cùng không tốt".

'Lam Trạm' nhàn nhạt nói: "Hiện giờ thứ đó trên người ngươi, cũng là cả đời không xoá đi được."

Giọng điệu rất bình tĩnh, nhưng Nguỵ Anh nghe thấy trong lòng lại lộp độp, thôi rồi, Lam Trạm tức giận.

'Nguỵ Anh' nói: "Vậy thì không giống nhau. Cũng không phải ở trên mặt. Hơn nữa ta là nam nhân, cả đời nam nhân chả nhẽ còn không thể bị thương mấy lần, để lại mấy cái sẹo hay sao?"

Nửa người trên hắn để trần, ngồi xổm trên mặt đất, nhặt một cành cây khều khều đống lửa, để nó cháy vượng hơn, nói: "Hơn nữa nghĩ theo hướng khác, tuy rằng thứ này không xoá đi được, nhưng nó đại biểu cho việc ta đã từng bảo vệ một cô nương. Mà cô nương này, tương lai nhất định sẽ nhớ kỹ ta, đời này tuyệt đối không thể quên được, thật ra nghĩ đến còn rất..."

Rất đẹp! Nữ tử!! Nhớ kỹ!!! Tuyệt đối không thể quên được!!!!

Lam Trạm nghiến răng nghiến lợi, mấy từ này cứ quay vòng vòng trong đầu y không ngừng.

Lửa cháy còn đổ thêm dầu! Nguỵ Anh bụm mặt, có cái việc gì tệ hơn người mình thích ở trước mặt mình khoe là bản thân đang bảo vệ một người khác không hả? Lam Trạm hẳn là phải bùng nổ tức giận.

Quả nhiên, Lam Trạm, đang trong bầu không khí áp suất thấp.

Nhưng ngoài dự đoán của bọn hắn chính là, 'Lam Trạm' thế mà đẩy hắn thật mạnh, giận dữ nói: "Ngươi cũng biết, nàng cả đời cũng sẽ không quên được ngươi!!!"

Cú đẩy này, đẩy trúng ngay miệng vết thương trên ngực 'Nguỵ Anh'. 'Nguỵ Anh' ôm ngực, ngã ngồi trên mặt đất, hét to: "... Lam Trạm!"

Lam Trạm kinh ngạc, y tuy rằng tức giận, nhưng cũng sẽ không làm ra hành động thất lễ như thế.

Nguỵ Anh cũng sợ ngây người, Lam Trạm, hoá ra cũng biết tức giận như vậy sao?

Hắn nằm vật ra đất, cả người đổ mồ hôi lạnh vì đau, ngẩng cổ nói: "... Lam Trạm ngươi... Ta có thù oán với ngươi phải không!.... Mối thù giết cha cùng lắm cũng thế này!"

Nghe vậy, 'Lam Trạm' nắm chặt quyền.

Khoan đã! Nguỵ Anh phát giác có điểm không thích hợp, nói đến bốn chữ 'mối thù giết cha' này, cảm xúc của Lam Trạm rõ ràng có dao động rất lớn. Chẳng lẽ Thanh Hành Quân đã xảy ra chuyện gì? Cho nên tinh thần Lam Trạm mới bất ổn như thế?

'Mối thù giết cha'! Lam Trạm cũng cảm nhận cái siết chặt nắm tay lúc này, không khỏi lo lắng, hay là phụ thân, đã xảy ra chuyện?

Sau một lát, y buông lỏng nắm tay, tựa như nhớ ra tự mình đi đỡ 'Nguỵ Anh'. Nhưng 'Nguỵ Anh' tự mình ngồi dậy, liên tục trốn ra phía sau, nói: "Được được! Biết ngươi chán ghét ta, vậy ta ngồi xa một chút. Ngươi đừng tới đây! Đừng đẩy ta nữa, đau muốn chết".

'Nguỵ Anh' trốn sang một bên, nhặt tấm áo bạch y mới hồi nãy bị xé thành từng mảnh, dùng tay phải ném, ném xa xa tới bên cạnh 'Lam Trạm', nói: "Tự ngươi băng bó đi. Ta không qua đâu". Đem áo khoác ngoài của mình để bên đống lửa, chờ nó khô.

Sau khi hong một lúc lâu, không ai mở miệng, 'Nguỵ Anh' lại nói: "Hôm nay Lam Trạm ngươi thật là quá kỳ lạ, thô lỗ như vậy. Lời nói cũng không giống ngươi".

Ngay cả 'Nguỵ Anh' luôn luôn tuỳ tiện cũng phát hiện Lam Trạm không ổn. Lam Trạm luôn luôn tuân thủ lễ nghi của Cô Tô Lam thị một cách nghiêm ngặt, cực lực thực hành nhã chính, hành vi thô lỗ như vậy thực sự rất không giống y.

'Lam Trạm' nói: "Ngươi nếu như không có ý tứ kia, thì đừng có đi trêu chọc người ta. Ngươi tuỳ tâm sở dục (thích gì làm nấy), chính là làm hại người khác tâm phiền ý loạn!"

Ý ngoài lời của Lam Trạm bọn hắn đều hiểu: Ngươi cứ thích trêu chọc, nhưng lại muốn không chịu trách nhiệm!!

Nguỵ Anh không thể không nghĩ, chính mình thật sự là trêu chọc như vậy? Trêu chọc Lam Trạm đến chịu đựng không nổi?!

'Nguỵ Anh' nói: "Người mà ta trêu chọc không phải là ngươi, tâm phiền ý loạn cũng không đến lượt ngươi. Trừ khi...."

'Lam Trạm' lạnh lùng nói: "Trừ khi cái gì?"

Hay là y/ta đã biết?

'Nguỵ Anh' nói: "Trừ khi Lam Trạm ngươi thích Miên Miên!"

Nguỵ Anh đỡ trán. Lúc này hắn mới chân chính trực tiếp cảm nhận được thần kinh của chính mình thô to như thế nào, ám chỉ rõ ràng như vậy thế mà cũng không hiểu. Lam Trạm và Miên Miên không hề có giao tiếp, hắn tuy rằng ngoài miệng thường xuyên chọc ghẹo tiểu cô nương người ta, nhưng người hắn vừa động khẩu vừa động thủ trêu chọc, ngoại trừ Lam Trạm còn có ai nữa?

Ngừng một lát, 'Lam Trạm' lãnh đạm nói: "Xin đừng nói hươu nói vượn".

Đối với việc Nguỵ Anh hiểu lầm y thích Miên Miên, Lam Trạm vừa tức giận lại vừa bất đắc dĩ.

'Nguỵ Anh' nói: "Vậy được. Ta nói lung tung".

'Lam Trạm' nói: "Tỏ ra mồm miệng nhanh nhẩu, thú vị lắm sao?"

'Nguỵ Anh' nói: "Rất thú vị. Hơn nữa ta không chỉ có mồm miệng nhanh nhẩu, thân thủ của ta cũng rất nhanh".

"....." 'Lam Trạm' tự mình lẩm bẩm: "Tại sao ta lại phải ở đây nói lời vô nghĩa này với ngươi chứ".

Bất tri bất giác, 'Nguỵ Anh' lại di chuyển đến ngồi xuống bên cạnh y, không biết sống chết nói: "Bởi vì không có cách nào khác, chỗ này chỉ còn lại hai người xui xẻo chúng ta đó. Ngươi không cùng ta nói nhăng nói cuội, còn có thể nói với ai hả?"

'Lam Trạm' liếc nhìn cái người vừa lành sẹo đã quên đau này một cái. 'Nguỵ Anh' vừa định cười hì hì một cái, bỗng nhiên thấy y cúi đầu.

'Nguỵ Anh' kêu lên thảm thiết: "Á a a a a a a a a a a a a a Nhả miệng ra!!! Nhả miệng ra Nhả miệng ra Nhả miệng ra!!!!!!"

'Lam Trạm' vùi đầu ngay khuỷu tay hắn, cắn mạnh vào cánh tay hắn, nghe tiếng la không những không dừng lại, còn dùng răng nghiến mạnh hơn.

Nguỵ Anh nhìn thấy mà hoảng hốt, hành động cắn này thực dễ dàng khiến hắn nhớ tới một loài sinh vật không tốt, mà hắn có ám ảnh sâu nặng.

Mặc kệ 'Nguỵ Anh' kêu la ầm ĩ thế nào, 'Lam Trạm' chính là không nhả miệng ra.

Nguỵ Anh càng nhìn càng sợ hãi, không được, sau này nhất thiết phải nói Lam Trạm không thể tuỳ tiện cắn người! Càng không thể cắn hắn!!

Lam Trạm lẳng lặng nhìn, Nguỵ Anh sợ bị cắn. Y âm thầm ghi nhớ trong lòng, suy nghĩ sau này nếu Nguỵ Anh lại không yêu quý bản thân, thích chọc ghẹo người khác, có thể, dùng làm hình phạt.

Nghĩ như vậy, vừa cúi đầu liền vô tình nhìn thấy điểm đỏ hồng trên vùng ngực trần trụi. Y ho nhẹ một tiếng, ánh mắt mơ hồ một chút, ừm, có thể cắn vào bất kỳ chỗ nào.

Nguỵ Anh lập tức run lập cập.

Mãi sau Lam Trạm mới thôi, hắn nhìn nhìn dấu răng trên cánh tay, sợ hãi phát hiện thế mà không chảy máu. Còn tốt còn tốt, Lam Trạm không cắn tàn nhẫn như vậy. Hắn thở dài nhẹ nhõm một hơi, càng kiên định không thể để Lam Trạm nuôi dưỡng thói quen hư hỏng cắn người.

Lam Trạm rất vừa lòng với dấu răng này, đây là dấu ấn. Khác với vết sẹo kia, dấu ấn này, là riêng thuộc về y.

Lam Trạm nói con vương bát này là Đồ Lục Huyền Vũ, Nguỵ Anh rất là giật mình, còn chưa nghĩ ra cách đối phó.

Lúc này 'Nguỵ Anh' lại nói: "Nhắc đến ăn, ngươi từng tích cốc chưa? Chúng ta như vậy, không ăn không uống đại khái chắc còn có thể chịu được ba bốn ngày. Nhưng nếu sau ba bốn ngày, vẫn chưa có người tới cứu chúng ta, thể lực tinh lực linh lực đều sẽ bắt đầu suy yếu".

Nếu đám người kia của Ôn Triều sau khi hoảng loạn bỏ chạy chỉ khoanh tay đứng nhìn, bỏ mặc bọn hắn thì ngược lại còn tốt, chờ ba bốn ngày gì đó, có lẽ sẽ chờ được viện binh từ gia tộc khác đi đến. Sợ là sợ người Ôn gia không chỉ không đưa than ngày tuyết, mà còn muốn bỏ đá xuống giếng. Cái gọi là "gia tộc khác", cũng chỉ bao gồm Cô Tô Lam thị và Vân Mộng Giang thị, nếu Ôn gia ở giữa cản trở gây khó dễ, khoảng thời gian "ba bốn ngày" chỉ sợ là còn phải xem lại.

'Nguỵ Anh' thu hồi nhánh cây, vẽ sơ sài một bản đồ trên mặt đất, nối liền mấy đường, nói: "Từ Mộ Khê Sơn đến Cô Tô, gần hơn từ Mộ Khê Sơn đến Vân Mộng, hẳn là người nhà các ngươi sẽ đến trước. Từ từ chờ. Cho dù bọn họ không tới, nhiều nhất chờ thêm một hai ngày, Giang Trừng cũng có thể chạy về Liên Hoa Ổ. Giang Trừng khôn lanh, người Ôn gia không cản được y, không có gì phải lo".

'Lam Trạm' rũ đôi mắt xuống, dáng vẻ mệt mỏi, thấp giọng nói: "Đợi không được".

Lam Trạm sớm đã có dự cảm không tốt, lúc này nghe vậy cố gắng bình ổn hơi thở. Phụ thân, đã xảy ra chuyện!

Nguỵ Anh yên tĩnh lắng nghe.

'Nguỵ Anh' nói: "Hả?"

'Lam Trạm' nói: "Vân Thâm Bất Tri Xứ, đã bị đốt rồi".

'Nguỵ Anh' thử hỏi dò: "... Người hẳn vẫn còn chứ? Thúc phụ ngươi, ca ca ngươi".

'Lam Trạm' đờ đẫn nói: "Phụ thân sắp không còn nữa. Huynh trưởng mất tích".

Tay Lam Trạm bỗng chốc siết chặt.

Nguỵ Anh trầm mặc.

Nhánh cây đang vẽ nguệch ngoạc trên mặt đất của 'Nguỵ Anh' cứng đờ lại.

Lúc lên núi tên đệ tử thế gia kia có nói qua, gia chủ Lam gia trọng thương. Nhưng hắn không ngờ, là trọng thương đến mức 'sắp không còn nữa'. Có lẽ là hai ngày vừa rồi 'Lam Trạm' mới nhận được tin tức mới nhất, nói phụ thân y sắp không trụ nổi.

Tuy rằng gia chủ Lam gia bế quan quanh năm, hai tai không nghe chuyện bên ngoài, nhưng phụ thân chính là phụ thân. Hơn nữa Lam Hi Thần còn mất tích, khó trách hôm nay Lam Trạm cứ luôn cực kỳ u ám, lửa giận cũng đặc biệt lớn.

'Nguỵ Anh' nhất thời có chút xấu hổ, không biết có thể nói cái gì. Hắn mơ màng hồ đồ quay đầu qua, thì cả người cứng đờ.

Ánh lửa chiếu lên khiến khuôn mặt 'Lam Trạm' giống như noãn ngọc, càng soi rọi rõ ràng hàng nước mắt trên má y.

Đừng nói 'Nguỵ Anh' lúc này ngây ngẩn, cả Nguỵ Anh đang nhập thể cũng chưa bao giờ nghĩ rằng hắn sẽ nhìn thấy Lam Trạm khóc.

Muốn mạng mà! Nguỵ Anh than thở, hắn không thể nhìn người khác khóc, càng không thể nhìn Lam Trạm khóc!

Giống như kiểu người như Lam Trạm, cả đời có thể có mấy lần rơi nước mắt như vậy, cố tình một trong những lần này lại rơi vào hắn. Con người của hắn không chịu được nhất là nhìn người khác rơi nước mắt. Nước mắt nữ nhân không thể chịu được, nhìn thấy là muốn dỗ dành làm trò chọc cười, chọc đến khi người ta bật cười. Nước mắt nam nhân càng không thể chịu được, so với vô ý nhìn thấy một nữ hài tử giữ mình trong sạch đang tắm rửa còn đáng sợ hơn, đã vậy hắn còn không thể tiến tới an ủi.

Tiên phủ nhà mình bị đốt, toàn tộc gặp ức hiếp, phụ thân lâm nguy, huynh trưởng mất tích, thân thể có thương tích gặp nhiều lần đả kích nặng nề, bất kỳ lời an ủi nào cũng đều là bất lực vô nghĩa.

Tay chân 'Nguỵ Anh' lúng túng không biết để đâu, nghiêng đầu qua, sau một lúc lâu, mới nói: "Vậy, Lam Trạm".

'Lam Trạm' lạnh lùng thốt lên: "Im miệng".

'Nguỵ Anh' im miệng.

Đống củi cháy kêu tí tách.

'Lam Trạm' lẳng lặng nói: "Nguỵ Anh, ngươi cái người này, thật sự là đáng ghét".

Rõ ràng biết ngươi thích trêu ghẹo, cũng đã cảnh cáo chính mình đừng để những lời trêu ghẹo của ngươi vào lòng, nhưng chính là không buông xuống được! Cứ thế cương quyết đem người để vào trong tim!

Chẳng qua Lam Trạm hiểu rõ chính mình nhất. May mắn, tương lai là tươi sáng, và y, rốt cuộc cũng được như ý nguyện.

Hôm sau.

Vân Mộng Liên Hoa Ổ

Cả ngày, Nguỵ Anh mơ mơ màng màng, ngay cả Giang Trừng kêu hắn hắn cũng không để ý.

Trong đầu đều là gương mặt mang nước mắt kia của Lam Trạm, cùng với câu nói 'Nguỵ Anh, ngươi cái người này, thật sự là đáng ghét'

Rõ ràng biết Lam Trạm nghĩ một đằng nói một nẻo, nhưng Nguỵ Anh vẫn rất là khó chịu.

Hắn nghĩ tới nghĩ lui, đối với người nhà Lam Trạm hắn chỉ có thể giúp đỡ những điều nhỏ nhặt, nhưng nếu như có liên quan đến y, gặp được Lam Trạm, hắn nhất định sẽ trịnh trọng nói với y.

"Sau này ta sẽ chỉ trêu chọc một mình ngươi, được không? Nếu ta nói chuyện không suy nghĩ, tuỳ tiện ngươi muốn phạt ta thế nào cũng được".

Cô Tô Vân Thâm Bất Tri Xứ

Y đứng yên ngoài cửa chỗ Thanh Hành Quân bế quan thật lâu.

Từ lúc y có trí nhớ cho tới nay, phụ thân đã quanh năm bế quan, tuy rằng không thể thường xuyên gặp mặt, nhưng đối với phụ thân, tình cảm ngưỡng mộ của y cũng không vì vậy mà giảm đi. Y không cách gì tưởng tượng, phụ thân luôn luôn mạnh mẽ sẽ ra đi như vậy.

Sau khi rời khỏi nơi phụ thân bế quan, y hiếm khi dành thời gian ở cùng huynh trưởng một lúc lâu, bỏ qua ánh mắt lo lắng xuất phát từ Lam Hi Thần.

Huynh trưởng luôn rất là hiểu y, nhưng có vài chuyện, nói ra chỉ tăng thêm sự thương cảm. Huống hồ, những gì trong mộng cảnh, không thể tưởng tượng nổi, nói ra cũng không chắc sẽ tiếp thu được. Đợi một thời gian nữa, đến lúc thời cơ chín mùi, sẽ báo cho huynh trưởng và thúc phụ.

Muốn bảo vệ người mà mình quan tâm, ngoại trừ tấm lòng, còn cần sức mạnh. Y muốn bảo vệ tốt Lam gia, bảo vệ tốt người trong tộc, cũng muốn, bảo vệ cả Nguỵ Anh.

Lam Trạm đứng lặng im ngoài cửa, nhìn về hướng Liên Hoa Ổ ở nơi xa, dường như muốn xuyên qua thật nhanh những cách trở, để gặp người trong tâm tưởng của y.

"Nguỵ Anh....."

Hoa mộc lan khẽ rung rinh, trong không gian chỉ còn lại một tiếng thở dài khe khẽ.