Xuyên Sách Làm Vợ Tổng Tài

Chương 13: Nhiệm vụ khó khăn



“Con mẹ nó! Tên này muốn tức chết mình mà. Anh có giàu cỡ nào thì cũng không nên đưa một cái thẻ không có hạn mức cho tôi tiêu xài chứ? Không sợ tán gia bại sản ư?”

Trình Diệu Vi lẩm bẩm. Lời này đương nhiên cô nhân viên bán hàng nghe thấy. Đưa lại tấm thẻ cho Trình Diệu Vi, đối phương còn hiếu kỳ tự hỏi liệu cô gái này có phải bị úng não hay không? Được ai đó cho thẻ không hạn mức phải vui mừng đến phát điên mới đúng chứ?

“Haiz. Làm sao hoàn thành được nhiệm vụ tiêu hết tiền đây? Chết mất thôi!” Trình Diệu Vi vừa đi vừa than ngắn thở dài.

Tại bệnh viện, bà nội nằm trên giường không ngừng than ngắn thở dài vì không được gặp cháu dâu. Bà giục giã:

“Cháu dâu của ta đâu rồi?”

“Bà… cô ấy sẽ tới thăm bà sau mà! Bà đừng chờ nữa, nghỉ đi một chút đi ạ!”

Bà cụ liếc mắt nhìn Tư Tử Phàm lại nhịn sang Trình Diệu Lan khó chịu.

“Không phải cháu gây khó dễ gì với Diệu Vi chứ? Nếu không sao nó không có ở đây với bà?”

Tư Tử Phàm chỉ có thể thở dài vì bản thân cảm thấy bó tay chẳng biết xử trí sao. Anh giận chính mình vì trót bảo quản gia tịch thu điện thoại của Trình Diệu Vi để bây giờ muốn liên lạc với cô cũng không biết làm thế nào.

Tư Tử Phàm quay sang phía bà nội:

“Bà nghỉ đi, cháu ra hành lang gọi cho vợ cháu đã.”

“Ừ, mau đi gọi đi!”

Tư Tử Phàm mở cửa đi ra. Trình Diệu Lan thấy thế cũng đi theo anh ra ngoài.

Tư Tử Phàm bấm điện thoại, một lúc sau quản gia bắt máy.

“Dạ! Cậu chủ có gì dặn dò ạ?” Từ đầu dây bên kia có tiếng bà quản gia vội vã.

“Trình Diệu Vi có về nhà hay không?” Tiếng Tư Tử Phàm lạnh lùng cất lên.

Trình Diệu Lan ở bên cạnh giật mình, mà bà quản gia ở đầu dây kia cũng giật mình vì thấy kỳ lạ. Bà ta lắp bắp:

“Dạ, thưa cậu chủ, cô Trình Diệu Vi không thấy trở về ạ? Có việc gì không thưa cậu?”

“Nếu cô ta về bảo cô ta gọi cho tôi!” Tư Tử Phàm dặn dò rồi ngay lập tức gác máy.

Bàn tay Tư Tử Phàm nắm chặt, trong đầu có muôn vàn thắc mắc.

“Rốt cuộc thì cô ta đi đâu chứ?”

Trình Diệu Lan theo dõi biểu cảm của Tư Tử Phàm một hồi liền tiến đến.

“Anh Tử Phàm… Chị ta không có ở biệt thự sao?”

“Không có.”

Trình Diệu Lan nhíu mày lại, giả vờ bâng quơ:

“Đột nhiên cần tiền, rồi lại vội vã đi như vậy… liệu có phải chị ta cần gặp ai không?”

Mặt Tư Tử Phàm nhăn vào, khó chịu. Bàn tay co duỗi không tự chủ. Trình Diệu Lan lại mô kích thêm.

“Ngoài lý do đó… chị ta không có lý do khác để mà vội vã như thế.”

Tư Tử Phàm không nói, nuốt khan xuống. Trong lòng âm thầm nổi sóng. Vai khẽ run lên vì giận.

Lúc này, Trình Diệu Vi ở trung tâm thương mại, thẫn thờ đi ra. Cô cũng chẳng thèm chú ý đến người khác thấy mình thế nào, trực tiếp ngồi xuống bậc thềm trước sảnh. Cô giơ cái thẻ đen trước mặt rồi kêu than.

“Biết là tiểu thuyết nhưng có thể thực tế hơn một chút không? Sao có thể cho thẻ không giới hạn chứ? Tức chết tôi rồi.”

Trình Diệu Vi phụng phịu nhìn một vòng quanh trung tâm thương mại, lẩm bẩm:

“Mua phứt cái tòa nhà này, cả tòa nhà kia, rồi tòa nhà kia nữa cũng không hết tiền. Tư Tử Phàm, anh giàu cũng vừa phải thôi chứ!”

Chán nản thở dài, Trình Diệu Vi nhìn lên bầu trời. Ánh nắng chiều còn sót lại chiếu thẳng vào mắt cô, cô đành đưa tay lên che.

Cô thầm nghĩ nếu như ở thế giới thực mình có nhiều tiền như vậy thì tốt biết mấy. Có thẻ không giới hạn Trình Diệu Vi có thể ăn, có thể chơi tùy thích, quan trọng nhất là bệnh của em gái cô cũng được giải quyết. Cuộc sống thực tế quá bất công rồi, cũng quá phũ phàng rồi.

“Hệ thống! Ngài có ở đó không?” Trình Diệu Vi mệt mỏi cất tiếng.

[Ding! Hệ thống có mặt! Xin hỏi bạn có thắc mắc gì?]

Trình Diệu Vi liền hỏi:

“Hệ thống! Nếu như bây giờ tôi bỏ nhiệm vụ thì thế nào?”

[Nếu bây giờ bạn dừng cuộc chơi, bạn sẽ trở về thế giới thực, gặp nạn tại trường đua, không có tiền thưởng, không cứu được em gái. Bạn chỉ còn một thân thể tật nguyền mà thôi!]

Trình Diệu Vi rơm rớm nước mắt. Cô nghĩ đến em gái mình, liền thở dài não nề, buông xuống sự chán nản vừa qua.

Nước mắt rơi xuống, cô vội vã lau đi. Chẳng hiểu vì lẽ gì Trình Diệu Vi lúc này lại yếu đuối như vậy. Cô nén nước mắt, lên tiếng.

“Tôi hiểu rồi, tôi sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ!”

[Chúc bạn thành công!]

Ngồi thêm một lát để cân bằng lại cảm xúc, cuối cùng Trình Diệu Vi quyết định đứng dậy gọi xe trở về nhà Tư Tử Phàm.

Đi tới biệt thự, Trình Diệu Vi mệt mỏi đi vào nhà. Lúc lấy được thẻ tín dụng hào hứng bao nhiêu, lúc này tâm trạng Trình Diệu Vi chán chường bấy nhiêu. Thấy cô về, bà quản gia liền đi ra.

“Cô Diệu Vi! Cô đã về. Cậu Tư…”

Không thèm nghe hết lời Lê mẫn Hoa, Trình Diệu Vi liền cắt ngang:

“Điện thoại của tôi đâu? Mau trả lại cho tôi!”

Lê Mẫn Hoa không dám phản ứng, gật đầu nói khẽ:

“Cô chờ tôi một chút.”