Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây

Chương 21: Khẳng định qua ánh mắt là con người thù sâu oán nặng



“Hồng Tụ, Hồng Tụ?”

Vài tiếng kêu gọi chợt đem Hồng Tụ gọi hồn trở về, cô ấy bỗng nhiên nhìn chăm chú, phát hiện cái tách trước mặt mình sớm đã rót đầy, nhưng mình vẫn còn đang tiếp tục rót.

“A!” Hồng Tụ kêu to, vội vàng đem khăn đến lau, “Hoàng thượng tha tội!”

“Ngươi làm sao vậy? cảm giác tinh thần hoảng hốt vậy, bệnh rồi sao?” Tiêu Dư An lo lắng mà hỏi.

“Không có bị bệnh ạ, cảm ơn hoàng thượng quan tâm.” Hồng Tụ cúi đầu.

Tiêu Dư An tỉ mỉ nhìn cô ấy vài cái, nhìn thấy thật sự là không có dấu hiệu bệnh, cho nên mới không có truy cứu đến cùng: “Ta đợi chút nữa sẽ tới Cảnh dương cung.”

Tay đang lau nước của Hồng Tụ ngưng một cái: “Hoàng thượng, là muốn đi xem Án Hà Thanh sao?”

Tiêu Dư An nói: “Ừm, ta đi một mình là được rồi, không cần hưng sư động chúng*.”

(*phát động nhiều người làm một việc gì đó)

Hồng Tụ khuyên: “Hoàng thượng vẫn là nên đem một thị vệ đi đi a.”

Tiêu Dư An nghĩ rồi nghĩ, vài bước đi đến cửa trước Tẩm cung, đem Dương Liễu An xách vào đây: “Đồng chí Dương, cùng lãnh đạo khảo sát xuất hành, đi không?”

Dương Liễu An mộng bức: “Thứ lỗi cho vi thần ngu muội, nghe không hiểu hoàng thượng có ý gì.”

Tiêu Dư An mỉm cười: “Không cần phải nghe hiểu, đi, đi ngâm mình trong hào quang của nam chính.”

Hai người đi đến Cảnh dương cung, lại tìm đến cái gian nhà nơi Án Hà Thanh đang ở, Dương Liễu An đang chuẩn bị mở cửa đi vào bị Tiêu Dư An cản lại.

Dương Liễu An nghi hoặc không thôi, thấy Tiêu Dư An lên trước, gõ nhẹ lên cánh cửa ba cái.

Dương Liễu An bị dọa tới nói không ra lời.

Tên Án Hà Thanh rốt cuộc là nhân vật phương nào, tại sao hoàng thượng lại hết sức lo sợ như vậy!

Thấy Dương Liễu An mặt lộ vẻ kinh ngạc, Tiêu Dư An nghi hoặc hỏi: “Làm sao thế?”

“Hoàng thượng.” Lời nói của Dương Liễu An khó xử ấp úng, “Cái này, nam chính rốt cuộc là ý gì? Tại sao phải gọi người này là nam chính?”

Tiêu Dư An nghĩ rồi nghĩ: “Nam chính a, hắn! Là tập trung mâu thuẫn của cả thế giới! Trung tâm tư tưởng của người thể hiện! Vạn vật nhắm mắt mà nhảy nhót xoay xung quanh hắn!

Dương Liễu An cả mặt đều là kinh ngạc!

Cánh cửa bị ‘két két’ một tiếng mở ra, Án Hà Thanh một thân bạch y nhanh nhẹn, tư thế cao thẳng oai hùng mà xuất hiện trước mặt hai người.

Dương Liễu An dùng bộ mặt kinh ngạc quay qua nhìn Án Hà Thanh!

Án Hà Thanh: “... …?”

Tiêu Dư An thấy trong nhà Án Hà Thanh có đặt bánh điểm tâm, đi vào bưng một khay ra nhét vào trong ngực Dương Liễu An: “Liễu An ngươi đi chỗ nào khác ăn chút điểm tâm.”

Dương Liễu An bị nhét đến không kịp phòng bị: “Hoàng thượng, nhưng… …”

“Không sao đâu, đi đi.”

Thấy Tiêu Dư An thái độ cương quyết, Dương Liễu An chỉ có thể tuân chỉ, hắn sắc mặt phức tạp mà nhìn Án Hà Thanh một cái, đem theo điểm tâm xoay người rời đi.

Không giống như vẻ thảm hại lúc trước, Án Hà Thanh bây giờ sạch sẽ gọn gàng, tóc thanh cột lên, thanh tuyển xuất trần, quả thật là dung mạo nhân gian khó gặp.

Thấy Án Hà Thanh đứng chắn ở trước cửa nhìn mình, Tiêu Dư An cười hỏi: “Không mời ta vô trong ngồi sao?”

Án Hà Thanh nhìn chăm chú hắn một lúc lâu, né người qua một bên.

Tiêu Dư An từ bên cạnh hắn ung dung nhàn nhã mà đi vào trong nhà, ngồi bên cạnh cái bàn gỗ tròn màu vàng ở trung tâm gian nhà.

Án Hà Thanh đưa tay đóng cửa, Tiêu Dư An bỗng nhiên hô to: “Đừng đóng cửa!”

Án Hà Thanh động tác dừng lại, nhìn hướng Tiêu Dư An, âm thanh thanh lãnh: “Tại sao?”

Tiêu Dư An nói: “Ta sợ ngươi chém ta, đóng cửa rồi không có nơi nào để chạy trốn nữa.”

Án Hà Thanh trầm mặc một giây, ‘ầm’ hắn đem cửa đóng lại.

Tiêu Dư An một nhảy cao ba thước, bản năng lập tức muốn hướng về phía cửa sổ mà chạy, Án Hà Thanh quay người nhìn hắn một cái: “Nếu như đã sợ ta, vậy tại sao lúc nãy lại đem thị vệ khuyên đi?”

“Bởi vì sự trong sạch của ngươi a! Trước cửa trồng một tên thị vệ, những người ở Cảnh dương cung này không biết ta đến tìm ngươi a? Hơn nữa tuy rằng cấm luyến đều là nam tử, nhưng chắc chắn sẽ có lòng đố kỵ nặng a, ngươi không lo lắng sẽ trở thành mục tiêu công kích, ta còn thay ngươi lo lắng á!” Tiêu Dư An ôm lấy kệ cửa sổ, chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thế leo cửa sổ mà chạy.

Án Hà Thanh ngơ ngác sững sờ, sau đó nói: “Ta không có dao.”

Tiêu Dư An hỏi: “Dao găm thì sao?”

“Không có.”

“Kiếm thì sao?”

“Không có.”

“Búa thì sao?”

Án Hà Thanh: “... … Cái gì gọi là búa?”

Tiêu Dư An: “Vậy ta qua đây đó, gạt người là chó con.”

Nói rồi, Tiêu Dư An vừa duy trì cảnh giác vừa đi đến ngồi lại bên bàn, hắn ho khan hai tiếng che lại thái độ thất lễ, sau đó giả vờ nặng nề: “Đồng chí tiểu Án a.”

Án Hà Thanh: “... …”

Tiêu Dư An nói: “Sống ở đây có thấy quen không? Ban đêm ngủ có thấy lạnh không? Bình thường có thích ra ngoài đi dạo không? Tẩm cung của công chúa Vĩnh Ninh chính là ở phía đông gian nhà của ngươi, ngươi hiểu ý ta chứ?”

Nụ cười của Tiêu Dư an rất là hoà nhã dễ gần! rất là ý nghĩa sâu xa! rất dễ khiến người ta suy nghĩ sâu xa!

Án Hà Thanh hờ hững đáp: “Ừm, hiểu.”

Ai ya ya! Không hổ là nam chính! nhìn xem cái giác ngộ này! nhìn xem cái năng lực phân biệt chủ thứ mâu thuẫn này đi! Nhìn xem cái cảm giác nắm bắt mâu thuẫn này đi! khâm phục khâm phục!

Án Hà Thanh tiếp tục nói: “Ta sẽ không đi qua phía đông.”

Tiêu Dư An xém chút nữa từ trên ghế té xuống đất.

Ngươi đi a!!! Ngươi cũng là đi cho ta a!!! cầu ngươi a!!! Ngươi mà không đi nữa thì sẽ lỡ mất vợ lớn của ngươi đó, ngươi có biết không vậy!!

Tiêu Dư An ấp úng: “Ta không phải ý đó… …”

Án Hà Thanh nói: “Ta hiểu rồi.”

Không! Ngươi không hiếu!

Bỏ đi bỏ đi, hay là không bằng qua hỏi công chúa Vĩnh Ninh có cần thị vệ không.

Tiêu Dư An lại nói lung tung thêm vài câu, sau đó đứng dậy rời đi, Án Hà Thanh chẳng nói câu nào, im lặng nhìn theo, đợi Tiêu Dư An rời khỏi, cái đôi mắt hờ hững đó phút chốc lạnh giá như hàn lộ.