Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây

Chương 39: Tên chương mục chuyên dụng cho bắt gian



Mưa nhỏ lâm râm cả đêm, sáng sớm ngày thứ hai, lá xanh rơi nước, không khí se lạnh, ánh mặt trời xuyên qua sương sớm dày đặc, sáng chói mà rọi xuống.

Tinh thần Tiêu Dư An phấn chấn mà ăn xong bữa sáng, đối với Hồng Tụ nói: “Hôm nay xin hãy gọi ta là Cupid - Tiêu.”

Hồng Tụ cả mặt ngớ ra: “Cầu tất thức tiếu?”

Ba chữ đằng trước cũng thôi đi, Chữ Tiêu âm một sao ngươi lại nghe thành âm tư rồi??

(*Cupid<丘比特> hán việt là Khưu Tỉ Đặc, Hồng tụ nghe thành cầu tất thức<球必忑> không có nghĩa, vì âm đọc của những chữ đó gần giống nhau; còn chữ Tiêu<萧> âm một họ của Tiêu Dư An, Hồng Tụ nghe thành tiếu<笑> âm tư nghĩa là cười.)

“Đúng rồi Hồng Tụ, hôm qua ta bảo ngươi chuẩn bị bộ quần áo thị vệ, chuẩn bị xong rồi chứ?” Tiêu Dư An hỏi.

Hồng Tụ gật gật đầu, hai tay dâng lên một bộ y phục, Tiêu Dư An chăm chú mà nhìn, phát hiện Hồng Tụ ngay cả ủng đen, thắt lưng, bội đao từng cái đều chuẩn bị đầy đủ.

“Hoàng thượng đây là muốn làm cái gì a?” Hồng Tụ nghi hoặc mà hỏi.

Tiêu Dư An đắt y cong môi cười một cái: “Trong ba mươi sáu kế - ăn không nói có, cách bờ nhìn lửa, cuối cùng mượn! xác! hoàn! hồn!”

Bàn tính nhỏ của Tiêu Dư An đánh một cách nhanh trí, trước tiên khiến Án Hà Thanh giả trang thị vệ, rồi đem đến trước mặt công chúa Vĩnh Ninh thoáng qua một cái, sau đó chính mình là có thể ở một bên coi kịch rồi!

Rốt cuộc nam chính nữ chính chẳng phải chỉ cần gặp qua mặt, là có thể như vương vát nhìn đậu xanh, như cực âm dương của nam châm, tương tự như hòa tan vào nhau rồi a!

Thân là một người thị nữ sát người, nơi thần kỳ của Hồng Tụ còn thừa, cho dù lời nói của Tiêu Dư An cô ta một câu cũng nghe không hiểu, nhưng mà cô ta vẫn như cũ có thể đoán ra dụng ý của Tiêu Dư An: “Hoàng thượng, người lại muốn đi Cảnh dương cung sao? Lần này nhất định phải mang theo thị vệ.”

Từ lần trước Tiêu Dư An không mang theo thị vệ, biến mất hơn nửa ngày trời, sau đó còn làm cho thương tích đầy mình trở về, mỗi lần muốn ra khỏi cửa, Hồng Tụ đều sẽ dùng đủ kiểu khuyên giải.

Tiêu Dư An nghĩ rồi nghĩ nói: “Hay là lần này, mang theo vài thị vệ và tỳ nữ đi.”

Dù sao sau đó phải đến Vĩnh Ninh điện, vẫn là phải ra vẻ a.

Hồng Tụ thấy Tiêu Dư An nghe lọt tai khuyên răn, thở phào một hơi, tự mình chọn ra vài nha đầu lanh lợi, là gọi Dương Liêu An mời ra vài người thị vệ đi theo Tiêu Dư An.

Một nhóm người đi đến Cảnh dương cung, thật là có một chút dư vị hưng sư động chúng, Tiêu Dư An không ý thức muốn đi gõ cửa gian phòng Án Hà Thanh, Hồng Tụ một phát ngăn cản: “Hoàng thượng, đây là phòng của cấm luyến cần gì phải gõ?”

Tiêu Dư An vẫn chưa mở miệng, Hồng Tụ đã hoàn toàn không do dự đẩy cửa mà đi vào.

Đợi đã, đột ngột đến vậy sao! lỡ như Án Hà Thanh vẫn còn chưa dậy thì sao! Lỡ như hắn có thói quen ngủ lõa thể thì sao! Lỡ như hắn đang thay đồ thì sao! Em gái Hồng Tụ ơi, thận trọng một chút a! Nam chính không cần mặt mũi sao!

Thấy Hồng Tụ đã đi vào gian phòng, Tiêu Dư An chỉ có thể tranh thủ theo vào, nào ngờ hắn mới vừa bước vào trong cửa, Hồng Tụ đột nhiên lùi ra sau một bước, xém chút nữa chưa đụng phải hắn.

Eh?

Thật sự là đang thay đồ sao?

Tiêu Dư An đưa đầu vào nhìn, đồng tử co lại, một cái xoay người xém chút nữa là đụng vào Dương Liễu An đang đi theo vào.

Dương Liễu An bị làm cho giật mình, nhìn hướng gian phòng: “Hoàng thượng, sao vậy?”

Chưa qua một mắt, cổ họng của Dương Liễu An phảng phất dường như bị cái gì đó bóp chặt, sắc mặt của hắn trắng bệch, giống như kẽ nứt tảng băng.

Dương Liễu An đã từng bị thích khách dùng lưỡi dao sắc bén đâm xuyên bụng, hắn vẫn còn nhớ rõ cảm giác lúc đó, lưỡi dao sắc nhọn lạnh như băng đâm xuyên vào máu thịt, đau đến nỗi chồng chất dày đặc, rồi sau đó mãnh liệt nổ ra, tuôn ra đến tứ chi bách thể.

Nhưng sự đau đớn lúc đó lại không bì được với một phần vạn bây giờ.

“Đều ra ngoài hết đi, đợi ở bên ngoài.” Tiêu Dư An ngăn lại Dương Liễu An đang theo vào, vừa ngước mắt lên nhìn bị dọa một cú lớn.

Đôi mắt Dương Liễu An đỏ như máu, đôi môi nhợt nhạt, hắn run cầm cập, âm thanh khàn khàn khô nứt nẻ, nói không ra một câu nói hoàn chỉnh: “Hoàng thượng, đây, đây nhất định là, hiểu lầm.”

Phản ứng của ngươi cũng lớn quá rồi đó?! Không lẽ là bị cảnh sắc xuân cung trong gian phòng làm cho sốc rồi ư?

“Liễu An, ngươi ở bên ngoài chờ đợi, sai tất cả bọn họ đều không được vào đây.” Tiêu Dư An vỗ vỗ người, bị Dương Liễu An một cái nắm lấy cánh tay, hơi thở gấp rút mà nói: “Hoàng thượng, ta, ta,... …”

Ngươi, ngươi, ngươi cái gì?

Nói ta nửa ngày, Dương Liễu An giống như bị cái gì đó dồn cho sụp đổ cúi ù đầu xuống, giọng nói mê mang mà lẩm bẩm: “Tuân chỉ.”

Dương Liễu An đóng cửa gian phòng lại, hung hăng ngắt mình một cái, sau khi xác nhận không phải là mơ quay đầu nhìn.

Gian phòng không lớn, một bàn cùng vài cái ghế, kệ sách tủ gỗ, còn có cái giường cùng màng mỏng một mắt đã có thể nhìn rõ ràng.

Trên giường đệm chăn lộn xộn che đậy hai thân thể có thể mơ hồ nhìn ra là trần truồng, đầu tóc quấn vào nhau, nằm đè lên trên ngực, phong lưu say rượu, một trong số đó chính là Án Hà Thanh.

Tiêu Dư An chớp chớp mắt, rồi lại chớp chớp mắt, buột miệng nói ra: “What the fffffuck???”

Cái đệt?

Án ca! Tại sao người nằm ở bên cạnh ngươi lại là! một! người! con! trai!!! Dù cho là không có gặp được nữ chính, ngươi cũng không thể cong một cách đột ngột như vậy a!

Không không không, trọng điểm hình như không phải là cái này.

Trong lúc Tiêu Dư An đang xoắn xuýt là Án Hà Thanh cong rồi có hơi kinh sợ, hay là Án Hà Thanh trước khi gặp được nữ chính đã ngủ cùng người khác có hơi kinh sợ, Hồng Tụ cuối cùng cũng từ trong kinh ngạc mà hồi lại thần, cô ta giận đến nổi không nén được, một bước đi lên trước, vung mạnh cánh tay sắp muốn cho hai người trên giường ăn bạt tay.