Âm Hôn Lúc Nửa Đêm

Chương 151: Ba ba, người không cần con và mẹ sao




Edit: Thiên Hạ Đại Nhân
Trên trận pháp kia tỏa ra hơi thở của Lam Thiên Hữu, trong cơ thể tôi cũng có một trận pháp hô ứng chung, tôi lập tức muốn điều động linh lực xem xét, lại phát hiện linh lực không động đậy.
Hàn Đông cũng là vẻ mặt mờ mịt, nhưng vẫn lôi tôi không thể động đậy ra thang máy: “Tử Đồng, lập tức thì tốt rồi.”
Hắn đưa tôi tới một bên, từ trong ngực lấy ra tới một trang giấy bị gấp thành nhiều lần, mở ra ở trên mặt đất, lại là một trận pháp đồ đã vẽ, lại là Truyền Tống Trận tôi ghét nhất kia —— Lam Thiên Hữu!
“Mẹ? Mẹ! Mẹ, nẹ làm sao vậy?” Bảo bảo nôn nóng gọi tôi.
Tôi chỉ cảm thấy có hai trận pháp chiến đấu ở trong cơ thể, một luồng muốn giải trừ một khác trận pháp trong cơ thể, dưới trận pháp kia, có thứ gì đó bị áp chế.
Đúng rồi, đó là hồn phách của cô gái kia!
Lúc trước Mặc Hàn vì dạy dỗ nàng đoạt linh lực của bảo bảo, đã khóa chặt nàng ở bên trong. Mấy ngày này, nàng cũng không tới quấy rầy tôi.
Hiện tại, có người đang giúp nàng phá tan cấm chế của Mặc Hàn?
Tôi càng thêm sốt ruột, dốc toàn lực mới miễn cưỡng có thể mở miệng: “Bảo bảo… Người xấu… Người xấu muốn ra… Mau…”
Mấy chữ nói cho ba ba con còn chưa nói xong, trong cơ thể đã vọt tới một cổ pháp lực khác, khóa lại cổ họng tôi, làm tôi một chữ cũng đều nói không ra.
Bảo bảo càng thêm nôn nóng: “Mẹ? Mẹ! Người xấu tránh ra! Không được bắt nạt mẹ ta!”
Nhưng hắn không được vào nơi tàn hồn kia, cũng chỉ có thể lo lắng suông.
Hàn Đông lại ngây ra một lúc, rất nhanh lại tiếp tục động tác, hắn từ trong túi lại lấy ra một cái hộp phong tỏa hơi thở, từ bên trong lấy ra tới một kết tinh pháp lực nhỏ, đặt ở trên Truyền Tống Trận trên mặt đất, trận pháp bắt đầu khởi động.
Không thể để Lam Thiên Hữu đến đây!
Tôi dùng hết toàn lực muốn đi huỷ Truyền Tống Trận kia, lại không ngờ bởi vậy mất đi tâm thần đánh nhau với hồn phách cô gái kia, trong nháy mắt, quyền khống chế thân thể lại bị cô gái kia cướp lấy.
Tôi chỉ cảm thấy nàng khống chế được thân thể của tôi, đầu tiên là nhìn tay mình, xác nhận quyền khống chế của mình, ngay sau đó cười, nói với Hàn Đông: “Thật là đa tạ ngươi.”
Hàn Đông không rõ nguyên do.
Bảo bảo tức giận đến không nhẹ: “Ngươi cút ngay! Cút ra thân thể của mẹ ta!”
Nàng khẽ sờ bụng tôi, nhẹ nhàng cười: “Ngoan, về sau, ta chính là mẫu thân của ngươi.”
“Ngươi mới không phải! Ngươi là người xấu! Người xấu muốn ăn ta và mẹ!” Bảo bảo tức muốn hộc máu: “Ngươi mau rời khỏi thân thể của mẹ ta! Ba ba trở về nhất định sẽ hung hăng dạy dỗ ngươi!”
Nàng nhàn nhạt cười, bộ dáng rất là tự tin: “Hắn sẽ không.” Nàng vuốt bụng, tôi bị phong tỏa ở trong thân thể, cảm nhận được nàng truyền đến cười khinh: “Sao Mặc Hàn sẽ bỏ được tổn thương người hắn yêu nhất.”
Tiểu kĩ nữ! Đoạt thân thể của tôi còn khoe ra với tôi như vậy! Quả thật không biết xấu hổ!
“Cút ngay!” Tôi nổi giận gầm lên một tiếng, sắc mặt cô gái kia biến đổi, tôi lại lần nữa chi phối thân thể một lần nữa.
Bảo bảo vui vẻ: “mẹ!”
“Ngoan!” Tôi ôm bụng, phát hiện nói bước đi khó khăn, chỉ có thể nói với Hàn Đông: “Mau huỷ trận pháp kia!”
Hàn Đông nhìn trận pháp đồ lắc đầu: “Tử Đồng, tôi cũng là vì tốt cho cô! Hắn nói, hắn có thể giúp cô thoát khỏi con quỷ kia!”
“Tốt cái đầu anh! Anh thì biết cái gì!” Tôi giận mắng một câu: “Không thể dể hắn đến đây! Nếu không hủy Truyền Tống Trận sẽ không kịp!”
“Đã không còn kịp nữa rồi.” Lời còn chưa dứt, trong Truyền Tống Trận xuất hiện giọng nói của Lam Thiên Hữu.
Hắn nhìn tôi, nhàn nhạt cười.
Tôi cả kinh trong lòng, cô gái kia nhân cơ hội lại cướp lấy quyền khống chế lần nữa.
Lam Thiên Hữu từ trên bản vẽ trận pháp đi ra, lúc này tôi mới phát hiện, trên người hắn đều là vết thương.
Cô gái kia tự nhiên cũng chú ý tới, Lam Thiên Hữu còn tưởng rằng nàng là tôi, thấy nàng nhìn miệng vết thương trên người mình, vân đạm phong khinh nói: “Đều là một ít vết thương mà thôi.”
“Thật lâu không thấy ngươi bị thương thành như vậy.” Cô gái kia nhàn nhạt nói.
Nụ cười trên mặt Lam Thiên Hữu cứng lại, quan sát thân thể của tôi trong chốc lát, cười: “Ngươi lại tỉnh trước, ta còn tưởng rằng, muốn ta tự mình lại đây dẫn đường mới được.”
“Trận pháp của ngươi giải trừ áp chế của Mặc Hàn, ta tự nhiên ra rồi.” Cô gái kia lại nói.
Lam Thiên Hữu rất là vừa lòng gật đầu, nhìn một lát, lại hỏi: “Tử Đồng đâu?”
“Không phải ta ở chỗ này sao?” Cơ Tử Đồng hơi mang ba phần nghịch ngợm hỏi lại.
Lam Thiên Hữu nhẹ nhàng cười: “Ngươi biết ta nói chính là ai, nàng đâu?”
Cơ Tử Đồng bất đắc dĩ buông tay: “Đại khái hồn phi phách tán đi.”
Cô mới hồn phi phách tán đấy!
Tôi giận mắng dưới đáy lòng!
Nghe thấy bảo bảo bất mãn biện giải vì tôi: “Ngươi mới hồn phi phách tán đấy!”
Không hổ là con ruột của tôi!
“Mẹ ta rất lợi hại! Nàng sẽ không xảy ra chuyện! Ngươi mau rời khỏi thân thể của mẹ! Bằng không, ta sẽ khiến cho ba ba giáo huấn ngươi! Người xấu đoạt linh lực với ta! Không biết xấu hổ! Đồ vật của trẻ con cũng đoạt!”
“Đứa nhỏ này thật không ngoan.” Lam Thiên Hữu không vui nhíu mày.
Cơ Tử Đồng nhìn bụng tôi, ánh mắt cũng âm u: “Đúng vậy…”
Lam Thiên Hữu mặt không biểu tình nói: “Thừa dịp Lãnh Mặc Hàn không ở đây, trước trừ bỏ đi.”
Hắn nói xong muốn duỗi tay, Cơ Tử Đồng lại hất tay hắn ra, cúi đầu nói với bảo bảo: “Bằng không như vậy, chúng ta không giết ngươi, ngươi nhận ta làm mẫu than, về sau, do ta dạy cho ngươi như thế nào?”
“Không cần!” Bảo bảo không hề nghĩ ngợi đã từ chối: “Ngươi người xấu không biết xấu hổ như vậy chỉ biết dạy ra thành đứa trẻ hư! Ta là đứa trẻ ngoan, ta muốn mẹ! Mới không cần ngươi người xấu chỉ biết trộm đồ vật không biết xấu hổ này!”
Bảo bảo, mắng hay!
Tôi nhìn thấy mặt của Cơ Tử Đồng hoàn toàn đen lại, trong lòng giật mình, sợ hãi nàng động thủ với bảo bảo, lại liều mạng muốn đoạt lại thân thể lần nữa.
Cơ Tử Đồng cảm nhận được, nhíu mày nói với Lam Thiên Hữu: “Trước đừng tổn thương đứa nhỏ này, đứa bé là tử huyệt của Mộ Tử Đồng, tổn thương nó, Mộ Tử Đồng tím tùy thời đều sẽ đoạt lại thân thể, huống chi, thật vất vả Mặc Hàn mới có hài tử…”
Khóe miệng nàng cong lên một độ cong chán ghét, tôi cảm thấy tôi đoán được nàng muốn làm gì!
Nàng muốn thay thế được tôi, nói cho Mặc Hàn, đây là con của nàng và Mặc Hàn!
Lam Thiên Hữu nhìn bảo bảo, lại nhìn về phía Cơ Tử Đồng, khuôn mặt trầm xuống nói: “Chỉ là đứa nhỏ này tỉnh quá chán ghét.”
Hiện tại tôi không đoạt thân thể trở về, trước giữ được bảo bảo mới được, nhớ tới trước kia bảo bảo có thể cứu tôi ra từ không gian của cô gái kia, mang tôi đến chỗ hắn, tôi hẳn là cũng có thể.
tôi tập trung tinh thần, tìm kiếm nơi bảo bảo, cảm nhận được hắn đang khiếp đảm một mình cuộn tròn ở trong bụng tôi.
Mặc Hàn không ở đây, tôi lại bị khóa chết ở chỗ này, bảo bảo một mình kỳ thật đặc biệt thường sợ hãi đi. Chỉ là, hắn không muốn bị Lam Thiên Hữu và Cơ Tử Đồng đối diện nhìn ra hắn sợ hãi, còn một mình chết chống.
Bộ dáng nói nhăn khuôn mặt nhỏ lại tôi nhìn đến đau lòng, chỉ muốn kéo hắn đến bên người tôi.
Tâm tùy ý động, tôi thật đúng là phát hiện trong lòng có thêm cái gì đó.
“Mẹ?” Bảo bảo kinh ngạc nhìn tôi, tôi cúi đầu, nó ở trong lòng tôi, tôi thở dài nhẹ nhõm một hơi.
“Mẹ ở đây, không sợ ha.”
Bảo bảo gục ở trong lòng tôi, oa một tiếng khóc ra nước mắt chịu đựng: “Mẹ… Mẹ… Sợ… Con sợ hãi… Người xấu…”
“Không sợ, bọn họ phải dùng con nói điều kiện với ba ba, còn sẽ không tổn thương con, không cần sợ hãi, ba ba sẽ đến cứu chúng ta.”
Tôi vừa an ủi bảo bảo, vừa nghĩ đến mình nhiều lần đều phải để Mặc Hàn cứu giúp, đã cảm thấy mình vô dụng.
Bảo bảo khóc một hồi lâu, mới chậm rãi ngừng lại.
Bên ngoài, Cơ Tử Đồng và Lam Thiên Hữu còn đang thảo luận nên xử lý bảo bảo như thế nào. Thấy hắn không có động tĩnh, Cơ Tử Đồng nói: “Quỷ thai đại bộ phận thời gian đều tu luyện, đoán chừng hắn quá mệt mỏi đi tu luyện rồi.”
“Ngủ cũng tốt, khiến cho hắn vẫn luôn ngủ như vậy đi.” Lam Thiên Hữu vẽ một đạo trận pháp đánh vào bụng nhỏ của tôi, cũng may nguyên thần bảo bảo và tôi ở bên nhau, trận pháp của hắn cũng không có tác dụng với bảo bảo.
Bảo bảo vừa lau nước mắt vừa tức giận nói với tôi: “Mẹ, bọn họ thật là xấu!” Đúng vậy, thật là xấu!
“Chờ ba ba tới, để hắn dạy dỗ bọn họ!”
“Vâng!”
Cơ Tử Đồng lại đánh giá Lam Thiên Hữu, cười hỏi: “Mặc Hàn tổn thương?”
Lam Thiên Hữu nhìn ngoài cửa sổ vẫn tư đấu, gật đầu: “Tu vi của hắn khôi phục còn nhanh hơn ta tưởng tượng, Linh Thể Thuần Âm, thật sự là thứ tốt.”
Cơ Tử Đồng lại khẽ cười một tiếng: “Từ giờ trở đi, thân thể Linh Thể Thuần Âm này chính là của ta.”
Lam Thiên Hữu nghe vậy, ánh mắt hơi thay đổi, suy nghĩ một chút, hắn nói: “Giao hồn phách nàng cho ta, thân thể cho ngươi. Nhưng, ngươi đừng ôm hy vọng quá lớn, tính tình của Lãnh Mặc Hàn, ngươi hiểu biết hơn ta.”
“Nghe nói Mặc Hàn đã không nhớ rõ chuyện lúc trước.” Giọng nói của Cơ Tử Đồng nghe không ra là buồn hay vui, nhìn thấy Lam Thiên Hữu gật đầu, vẻ mặt  nàng không rõ cười: “Vậy coi như bắt đầu một lần nữa.”
     
Nhìn ra được nàng là cố tình né tránh vấn đề hồn phách của tôi, Lam Thiên Hữu lại lặp lại một lần: “Giao hồn phách Mộ Tử Đồng cho ta.”
“Khải Minh, kia cũng chỉ là một phàm nhân bình thường.” Giọng nói của Cơ Tử Đồng mang theo một loại cảm giác vứt đi không được về sự ưu việt.
Lam Thiên Hữu âm thầm cười, nhắc nhở Cơ Tử Đồng: “Nàng cũng có mắt tím.”
Tôi phát hiện ý cười trên mặt Cơ Tử Đồng cứng lại.
Tôi nhớ tới thân thể Cơ Tử Đồng trong mật thất Minh Cung, nàng là có mắt tím, tôi cũng có?
Chẳng lẽ nói, đây có hàm nghĩa đặc biệt gì sao?
“Giao hồn phách nàng cho ta.” Giọng nói của Lam Thiên Hữu cường ngạnh ba phần.
“Ngươi muốn hồn phách nàng làm gì?” Cơ Tử Đồng không còn tâm tình tốt như vừa mới cướp lấy thân thể, còn dâng lên ba phần đề phòng.
Tôi vốn tưởng quan hệ của nàng và Lam Thiên Hữu sẽ rất tốt, thậm chí, phỏng đoán hai bọn họ cấu kết với nhau làm việc xấu, lừa đi tu vi Mặc Hàn, tổn thương Mặc Hàn.
Nhưng hiện tại xem ra, quan hệ giữa hai bọn họ, hình như cũng không tốt như thế nào…
Ánh mắt Lam Thiên Hữu trống rỗng, như là nghĩ tới chuyện tốt đẹp gì đó, khóe miệng hơi cong lên: “Yên tâm, sẽ không lầm chuyện của ngươi.”
“Khải Minh.” Vẻ mặt Cơ Tử Đồng nghiêm túc nhìn Lam Thiên Hữu: “Ngươi động tâm?” Nàng như còn không mấy tin được.
Lam Thiên Hữu ngẩn ra một chút, nhìn Cơ Tử Đồng hơi mỉm cười, vẻ mặt lại là bi thương nói không nên lời: “Tim ta đã sớm chết.”
Cơ Tử Đồng trầm ngâm, né tránh ánh mắt Lam Thiên Hữu.
“Giao nàng cho ta.” Lam Thiên Hữu lại hiển nhiên không còn kiên nhẫn.
Cơ Tử Đồng tinh tế tự hỏi một phen, hỏi: “Nếu ta nói không thì sao?”
Trong nháy mắt trên người Lam Thiên Hữu phát ra khí thế làm cho người ta sợ hãi, Cơ Tử Đồng nhìn hắn, lại một chút không sợ: “Khải Minh, giúp ta một lần cuối cùng.”
“Mặt khác đều dễ nói, hồn phách Mộ Tử Đồng, ngươi cần phải cho ta.” Lam Thiên Hữu không vui nói.
“Hài tử kia không nhận ta, ta cần phải dung hồn phách Mộ Tử Đồng mới được.” Cơ Tử Đồng một bộ nhất định phải có được: “Hài tử của Mặc Hàn, cần phải là hài tử của ta.”
“Ta không có hứng thú với chuyện của ngươi và lãnh Mặc Hàn, ta hỏi lại một lần, hồn phách Mộ Tử Đồng, ngươi có cho hay không?” Giọng nói của Lam Thiên Hữu đã lạnh xuống.
Linh lực của Cơ Tử Đồng đã bắt đầu vận hành, cảnh giác nhìn Lam Thiên Hữu, gằn từng chữ một nói: “Không cho thì như thế nào?”
“Vậy ta tự mình tới lấy!” Lam Thiên Hữu nói xong đã duỗi tay bắt đến thân thể của tôi, Cơ Tử Đồng nhanh nhẹn né tránh.
Lam Thiên Hữu xoay người lại lần nữa đuổi theo, Cơ Tử Đồng vừa trốn tránh, vừa chặn tay Lam Thiên Hữu, nhíu mày nói: “Ngươi thật sự vì Mộ Tử Đồng muốn động thủ với ta?”
Lam Thiên Hữu không tỏ ý kiến, Cơ Tử Đồng bị tức tới ba phần: “Khải Minh, trước kia ngươi không phải như thế!”
“Người sẽ thay đổi, ba ngàn năm, luôn có một số phong cảnh không giống nhau.” Giọng nói của Lam Thiên Hữu nhàn nhạt, tốc độ trên tay lại không chậm.
Tôi nhìn ra được, hắn và pháp thuật của Cơ Tử Đồng rất tương tự, nói không chừng là đồng môn sư xuất.
Mà Cơ Tử Đồng ngắt lời hắn, càng thêm tức giận: “Nàng đến tột cùng có sức quyến rũ gì, làm ngươi cũng thay đổi? Trước kia ngươi một lòng chỉ có đắc đạo, sẽ không phân tâm vì bất luận kẻ nào!”
“Ta vì ngươi phân tâm quá nhiều.” Lam Thiên Hữu tự giễu một chút.
Cơ Tử Đồng nhíu mày, giọng nói chân thành: “Khải Minh, ta chưa từng nghĩ tới muốn đả thương ngươi!”
Lam Thiên Hữu nhìn nàng, ánh mắt rất phức tạp.
Cơ Tử Đồng nhân cơ hội cầu xin nói: “Đừng giúp đỡ Mộ Tử Đồng đối phó ta được không?”
“Ta sẽ không giúp nàng đối phó ngươi, nhưng ta nhất định phải mang hồn phách nàng đi.” Lam Thiên Hữu nói.
Cơ Tử Đồng có chút phát điên: “Vì sao!”
Khóe miệng Lam Thiên Hữu lại cong lên độ cong ngọt ngào lần nữa: “Đại khái là bởi vì nàng là người đầu tiên muốn bảo hộ ta đi…”
Cơ Tử Đồng khó hiểu: “Có ý gì?”
Lam Thiên Hữu nhớ lại chuyện này hình như tâm tình không tồi, ngay cả khóe mắt đều là mang ý cười, nói cho nàng: “Mấy tháng trước, ta và nàng bị cương thi vây công. Pháp lực của nàng không đủ, lại còn kiên trì phải bảo vệ ta.”
Hắn dừng một chút, nhìn Cơ Tử Đồng, hơi có chút cô đơn tự giễu: “Nàng và ngươi không giống nhau, thật sự không giống nhau…”
Cơ Tử Đồng nhíu mày, hơi có chút phân tâm, đã bị Lam Thiên Hữu thấy được sơ hở, một chưởng chụp bay tay nàng, bắt được bả vai Cơ Tử Đồng, một đạo pháp lực rót vào thân thể của tôi.
Tôi ôm bảo bảo trong bóng đêm, nhìn thấy đỉnh đầu truyền đến một cổ hơi thở mang theo pháp lực của Lam Thiên Hữu muốn kéo tôi ra ngoài.
Bảo bảo lo lắng cho tôi, ôm vòng lấy cổ tôi: “Mẹ không được đi…”
Linh lực của tôi đều ở hồn phách, tùy thời đều sẽ bị Lam Thiên Hữu mang ra ngoài, vội vàng dùng linh lực đi ổn định hồn phách của mình.
Ngốc tại nơi này, tôi còn có cơ hội đoạt lại cơ thể của mình, nếu như bị Lam Thiên Hữu mang đi, trời mới biết Cơ Tử Đồng sẽ làm cái gì với bảo bảo!
Tiểu kĩ nữ đoạt chồng người ta còn muốn cướp con này, quả thật vô sỉ tới cực điểm!
Bên kia, Cơ Tử Đồng bị Lam Thiên Hữu ngăn chặn, hết đường xoay xở, đột nhiên Mặc Hàn phá cửa sổ đi vào, phía sau hắn, là lôi thiên phạt không ngừng đánh.
Bởi vì khách sạn có người sống, Thiên Đạo không thể một lần tổn thương nhiều người sống như vậy, lôi thiên phạt bị bắt ngừng ở bên cửa sổ.
Lam Thiên Hữu nhìn thấy Mặc Hàn cả kinh, Cơ Tử Đồng ngoài ý muốn rất nhiều, lại là đại hỉ, lập tức học bộ dáng của tôi gọi Mặc Hàn: “Mặc Hàn, cứu em!”
Mặc Hàn lo lắng cho tôi, nghe vậy, cũng chưa kịp suy nghĩ, đã một kiếm chém về phía Lam Thiên Hữu.
Lam Thiên Hữu bất đắc dĩ né tránh, Cơ Tử Đồng thuận thế ôm lấy Mặc Hàn, nũng nịu làm nũng với Mặc Hàn: “Mặc Hàn, còn may chàng đã đến… Bằng không, em cũng không biết nên làm cái gì bây giờ mới được…”
“Làm ra vẻ!” Bảo bảo tức giận nói, tôi âm thầm đồng ý!
Mặc Hàn theo thói quen ôm lấy thân thể của tôi, đại khái là cũng chưa từng thấy tôi từng có phản ứng như vậy, có chút do dự cúi đầu nhìn thân thể của tôi.
“Mẹ, con đi nói cho ba ba đó là người xấu!” Bảo bảo nói xong tránh thoát khỏi tôi, nhào vào trong bóng tối biến mất không thấy.
Không trong chốc lát, che đầu lại bĩu môi trở lại: “Mẹ…… Bọn họ phong bế bụng mẹ… Con không trở về được… Nguyên thần của con không trở về được…”
“Không khóc, ba ba sẽ phát hiện đó là giả!” Tôi có tin tưởng với Mặc Hàn: “Mẹ giúp con thổi cái trán đụng vào một hơi, thổi xong sẽ không đau!”
Bảo bảo cọ nước mũi của nó lên trên người của tôi, cố gắng kiên cường nói: “Không đau! Một chút đều không đau! Con muốn đánh ngã người xấu với ba ba!”
Ngoài thang máy, Mặc Hàn và Lam Thiên Hữu lại qua vài chiêu.
Lam Thiên Hữu không địch lại, thừa dịp Mặc Hàn không chú ý, cho Cơ Tử Đồng một ánh mắt, quay người ném ra một Truyền Tống Trận.
Mặc Hàn biết hắn muốn chạy trốn, vung kiếm lập tức muốn hủy diệt trận pháp kia, Cơ Tử Đồng lại làm bộ dưới chân không ổn ngã ở trên người Mặc Hàn.
Mặc Hàn tưởng là tôi, tự nhiên là che chở tôi trước quan trọng hơn, đỡ tôi lên, kiếm trên tay bởi vậy do dự một chút, Lam Thiên Hữu nhân cơ hội đào thoát.
“Súc sinh!” Mặc Hàn tức giận mắng một tiếng, nhìn trận pháp tự hủy kia, bực bội một trận.
Cơ Tử Đồng ngã xuống trong lòng Mặc Hàn: “Mặc Hàn, thôi, đừng để ý đến hắn, chúng ta đi xuống lầu đi, hôn lễ còn chưa kết thúc đâu.”
Thật chán ghét tiểu kĩ nữ này ở trong lòng Mặc Hàn!
Mặc Hàn lên tiếng, thấy được Hàn Đông ngã xuống bên cạnh: “Sao hắn lại ở chỗ này?”
Cơ Tử nói dối: “Em cũng không biết, lúc em đi lên hắn đã ở chỗ này, chúng ta đi thôi.”
Nàng bắt lấy cánh tay Mặc Hàn muốn xoay người xuống lầu, Mặc Hàn lại nhìn Hàn Đông một cái, đi theo nàng vào thang máy.
“Mẹ, sao ba còn chưa phát hiện đó là người xấu?” Bảo bảo có chút nhụt chí hỏi tôi.
Đây cũng chính là lo lắng của tôi.
Chỉ là, không thể không nói, lần này trên người tôi, kỹ thuật diễn của Cơ Tử Đồng còn khá hơn lần trước nhiều. Ít nhất, biết nắm chắc đúng mực, không giống lần trước ở nhà Ninh Ninh, không một lát đã bị Mặc Hàn phát hiện.
Chỉ là, tôi phát hiện ánh mắt Mặc Hàn vẫn luôn có chút nghi ngờ ngừng ở trên người tôi, hắn hẳn là vẫn phát hiện cái gì đó!
“Hài tử như thế nào?” Mặc Hàn bỗng nhiên hỏi.
Cơ Tử Đồng mỹ cười: “Nó rất tốt.”
Đột nhiên, Mặc Hàn bóp lấy cổ nàng một phen, ánh mắt lạnh băng: “Cút ra đây!”
Tôi biết hắn nhất định sẽ phát hiện!
“Ba ba giỏi quá!” Bảo bảo cũng hoan hô ở trong lòng tôi.
Mẹ con chúng tôi hoan thiên hỉ địa, Cơ Tử Đồng còn đang diễn kịch, vẻ mặt ủy khuất: “Mặc Hàn làm sao vậy? Là em… Em là vợ của anh…”
“Mộ Nhi cũng sẽ không cười với ta như vậy, càng sẽ không trả lời có lệ với chuyện của bảo bảo như vậy!” Mặc Hàn không vui nói.
Cơ Tử Đồng bất đắc dĩ, lại thay đổi phương pháp, mang lên một bộ vẻ mặt càng thêm ủy khuất: “Mặc Hàn… Là, là em… Em là… Tử Đồng…”
“Ta mặc kệ ngươi là ai, cút ra khỏi thân thể của Mộ Nhi!” Mặc Hàn hận không thể hiện tại cắt đứt cổ Cơ Tử Đồng, nhưng bất đắc dĩ đó là thân thể của tôi, hắn lại luyến tiếc ra tay nặng.
Hắn rót linh lực vào thân thể của tôi, kiểm tra một phen, phát hiện trận pháp chỗ bụng nhỏ, mày càng nhíu chặt.
Một tay bóp cổ Cơ Tử Đồng, một tay hắn giải trận pháp kia, bảo bảo nhanh như chớp chạy về, bùm bùm nói chuyện vừa mới xảy ra.
Cơ Tử Đồng thấy tình thế không ổn, lại còn ôm lấy thân thể của tôi chảy ra hai hàng nước mắt: “Sai rồi… Mặc Hàn… Sai rồi! Người chàng yêu là ta… Không phải là nàng!”
“Ba ba yêu chính là mẹ, không phải ngươi cái tên xấu xa này!” Bảo bảo cho Cơ Tử Đồng giả mặt quỷ: “Lêu lêu lêu! Người xấu chỉ biết đoạt đồ vật!”
“Mẫu thân con như thế nào?” Mặc Hàn hỏi bảo bảo, giọng nói mang theo ba phần lo lắng.
“Mẹ bị nữ nhân hư này nhốt ở một nơi tốt!” Bảo bảo vì tôi bênh vực kẻ yếu.
Mặc Hàn mày càng nhíu chặt: “Tự mình cút ra khỏi thân thể của Mộ Nhi, để nàng trở về!”
“Mặc Hàn… Chàng yêu chính là ta, chàng chỉ là quên mất…” Cơ Tử Đồng mới mở miệng, tay Mặc Hàn bóp cổ nàng thu càng chặt, chặt đứt lời nói còn lại của nàng.
“Vậy bổn tọa cũng tuyệt đối không cho phép ngươi tổn thương Mộ Nhi!” Ánh mắt Mặc Hàn gần như có thể giết người.
Cơ Tử Đồng lại khóc, mẹ nó, nước mắt của cô gái này còn nhiều hơn tôi!
“Mặc Hàn… Chàng đã nói sẽ sống lại ta… Vì ta tìm Linh Thể Thuần Âm sống lại… Chàng đã nói! Chàng không phải người vô tình… Lại càng không nên tuyệt tình với ta như vậy… Vì chàng, ta cái gì cũng đều từ bỏ… Vì chàng, cái gì ta cũng đều không có… Chỉ là vì chàng, Mặc Hàn…”
Nàng thê thảm khóc lóc kể lể, ánh mắt Mặc Hàn nhiều thêm ba phần mê mang, Cơ Tử Đồng nhân cơ hội lại nói: “Đây chẳng lẽ còn không phải là chàng vì ta chuẩn bị thân thể tốt để sống lại sao?”
“Đương nhiên không phải!” Mặc Hàn lập tức phủ định.
Hắn nhìn ánh mắt Cơ Tử Đồng nhìn không ra là đang nói dối chút nào kia, chính mình cũng có chút nghi hoặc. Từ trước đến nay hắn nói là làm, nếu năm đó thật sự ưng thuận qua lời hứa như vậy, lấy tính tình của hắn, tuyệt đối sẽ không nuốt lời.
Tôi lập tức có chút hoảng hốt, bảo bảo sợ tôi một người sợ hãi, lại chạy về tới bồi tôi.
“Mẹ, con đều nói mọi chuyện cho ba ba, ba ba cũng nhất định sẽ cứu mẹ ra ngoài!” Hắn mười phần tín nhiệm với Mặc Hàn, tôi nghĩ tôi cũng nên tín nhiệm Mặc Hàn như vậy. Không nên như lúc trước suy nghĩ những lung tung rối loạn đó.
“Mặc Hàn, chàng thật sự không nghĩ, vì sao chúng ta lớn lên giống như vậy sao? Mặc Hàn, sai rồi, chàng ái không phải nàng, là ta.” Giọng nói của Cơ Tử Đồng réo rắt thảm thiết, như toàn thế giới đều rất có lỗi với nàng.
“Chàng đã quên quá khứ của chúng ta không quan trọng? Nhưng vì sao chàng phải tuyệt tình với ta như vậy? Mặc Hàn… Ta yêu chàng nhiều năm như vậy, chàng nói sẽ chờ ta… Vì sao đến cuối cùng, bên cạnh chàng lại có thêm một nữ nhân khác?”
Trong nháy mắt đôi mắt Mặc Hàn co rút lại một chút, hắn bóp cổ Cơ Tử Đồng cũng dần hạ xuống. Nhìn Cơ Tử Đồng, hắn cố gắng nhớ lại, lại trước sau đều là một mảnh mê mang.
Bảo bảo có chút khó hiểu: “Mẹ, sao ba buông tay? Người xấu còn ở đây? Hắn không dạy dỗ người xấu sao?”
Lòng tôi có chút loạn, trước kia, chỉ cần nhắc đến tôi bị thương, Mặc Hàn xuống tay cũng không lưu tình. Hiện tại, bởi vì cô ta nói mấy câu, hắn do dự.
“Mẹ?” Bảo bảo gọi tôi vài tiếng, tôi mới phản ứng lại.
“Hả? Làm sao vậy?”
“Ba ba không cần chúng ta sao?” Bảo bảo có chút mất mát hỏi.
Lòng tôi căng thẳng, lại vẫn nói: “Sẽ không…”
“Vậy vì sao hắn không giáo huấn người xấu?” Bảo bảo lại hỏi.
Tôi không biết nên trả lời như thế nào.
Thấy tôi không nói chuyện, từ trong lòng tôi tránh thoát ra, nguyên thần lại chạy về đến trong bụng, tức giận lại cẩn thận chất vấn Mặc Hàn: “Ba ba, ba không cần con và mẹ sao?”



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.