Âm Hôn Lúc Nửa Đêm

Chương 168: Chỉ có thật tình mới có thể đổi lại thật tình




Edit: Thiên Hạ Đại Nhân
Khi rời khỏi núi Bất Chu, ba người chúng tôi hoặc nhiều hoặc ít đều bị thương không ít.
Mặc Hàn cho tôi ăn mấy viên đan dược trước kia hắn đã luyện xong, nhưng quỷ khí trong đó quá mức nồng đậm, không thích hợp với người sống như tôi.
Vẻ mặt hắn ghét bỏ ném đi, quyết định đi luyện một lò mới cho tôi, mà dược bị hắn vứt bỏ kia, lại bị Quân Chi trộm nhặt về, đi quỷ thị bán giá cao qua tay.
Vì luyện dược cho tôi, mấy ngày nay Mặc Hàn vẫn luôn bế quan.
Lúc buổi tối đi ngủ, Khổng Tuyên cười nhạo tôi phòng không gối chiếc, bị tôi cầm một cái gối đầu đánh đi ra ngoài.
Hai ngày này bảo bảo đều rất an tĩnh, vẫn luôn ở trong bụng tôi dốc lòng tu luyện. Tôi đã từng lo lắng có phải bảo bảo ở núi Bất Chu bị thương mới vẫn luôn không ra hay không, Mặc Hàn lại làm tôi yên tâm.
Sau khi quỷ thai trưởng thành đến nước này, đều sẽ tiến vào tu luyện sâu như vậy. Đây là vì tích tụ pháp lực cho nó lúc sinh ra.
Quỷ thai sinh ra, sẽ theo bản năng hấp thu tu vi cơ thể mẹ, trừ lần đó ra, sinh sản là lúc cơ thể mẹ cũng sẽ hao tổn rất nhiều tu vi.
Trước khi Thanh Hư Quan xử lý các hạng công việc trong quỷ thai, sở dĩ không có một cơ thể mẹ người sống có thể sống sót, gần nhất là bởi vì, quỷ thai không tầm thường, sinh con vốn dĩ có chứa nguy hiểm không nhỏ, quỷ thai càng sâu hơn.
Thứ hai, bản thân cơ thể mẹ không đủ tu vi, quỷ thai hấp thu không đủ tu vi, vì sinh ra, sẽ hấp thu sinh mệnh lực cơ thể mẹ.
Bởi vậy mới không có một cơ thể mẹ người sống có thể sống sót.
Tu vi tôi cũng đủ chống đỡ bảo bảo sinh ra, sẽ không đề cập đến mức hấp thu sinh mệnh lực. Nhưng Mặc Hàn nói, vì giảm bớt thống khổ và ngoài ý muốn khi tôi sinh sản, hắn vẫn ra lệnh cưỡng chế bảo bảo đi tu luyện.
Chỉ có bảo bảo tu luyện cường đại, hấp thụ tu vi của tôi càng ít, lúc sinh cũng thuận lợi hơn.
Tiểu gia hỏa một chút đã biết phải cố gắng như vậy, lòng tôi ấm áp dào dạt.
Chẳng qua thai phụ tôi còn có một ít bệnh trạng, tỷ như nói thích ngủ.
Hôm nay bởi vì Khổng Tuyên tỉnh lại, tôi không ngủ trưa, đến buổi tối, đầu dính vào gối đã ngủ rồi.
Nhưng mà, không biết ngủ bao lâu, tôi cảm giác phía trước có một ánh sáng chợt lóe, tôi đuổi theo lại cảm giác mình tới rồi một địa phương khác.
Lại phải làm mộng nhìn thấy ký ức của Mặc Hàn sao?
Tôi chuẩn bị tốt, lại phát hiện nơi này như là một hoa viên ở gần tiểu khu của nhà chúng tôi.
Trăng tròn treo trên không trung, thời gian không người là lúc rạng sáng, bước chân tôi không tự giác đi vào trong chỗ sâu hoa viên.
“Khải Minh, lúc này ngươi nhất định phải giúp ta!” Tôi nghe được một giọng nói chán ghét, rõ ràng là đang xin người làm việc, lại còn có vẻ một bộ dáng ngươi không giúp ta chính là thiên lý nan dung.
Không cần nghĩ, tôi cũng biết đây là Cơ Tử Đồng.
Đi lên phía trước hai bước, vòng qua một núi đá giả, tôi nhìn thấy Cơ Tử Đồng và Lam Thiên Hữu đứng ở cách đó không xa.
Cơ Tử Đồng đưa lưng về phía tôi, tay nàng nắm chặt lấy tay áo Lam Thiên Hữu. Hai người bọn họ mặc đều là trang phục hiện đại, đây không giống như là ký ức của Mặc Hàn.
Tôi có chút tò mò, trốn hảo thân mình, vô sỉ nghe nổi lên góc tường.
“Khải Minh… Mặc Hàn đã không nhớ rõ… Ngươi nhất định phải giúp ta! Ta biết, ngươi muốn Linh Thể Thuần Âm, ta có thể giúp ngươi!”
Cơ Tử Đồng như là làm hy sinh rất lớn mới nói ra câu nói sau kia, như là đưa Linh Thể Thuần Âm cho Lam Thiên Hữu, Lam Thiên Hữu chính là cường đoạt bảo bối của nàng vậy.
Lão yêu bà cô tỉnh lại đi! Linh Thể Thuần Âm là của tôi! Không quan hệ với cô! Bộ dáng đừng nói như là vật sở hữu của cô vậy!
Lam Thiên Hữu vẫn luôn trầm ngâm nghe được lời này lại cười.
“Ta muốn không phải Linh Thể Thuần Âm kia.” Hắn nhìn Cơ Tử Đồng nhàn nhạt nói, dùng sức vung tay áo, hất tay Cơ Tử Đồng bắt lấy tay áo hắn ra: “Ta muốn, là Mộ Tử Đồng. Nàng là Linh Thể Thuần Âm cũng được, chỉ có một hồn phách cũng thế, ta không để bụng.”
“Tu vi của ngươi đã có thể đi Linh giới, có Linh Thể Thuần Âm, Tiên giới không là vấn đề, ngươi xác định không cần?” Cơ Tử Đồng một vẻ qua thôn này sẽ không có cửa hàng này.
Lam Thiên Hữu lạnh nhạt: “Thiên Hữu ta, thành tiên hay không, hiện tại ta đã không quan tâm rồi.”
Cơ Tử Đồng đã không có biện pháp, Lam Thiên Hữu hỏi: “Ngươi còn muốn dung hồn?”
Cơ thể của Cơ Tử Đồng cứng lại, nhìn Lam Thiên Hữu, như là ý thức được hắn sẽ không giúp mình, nói: “Không liên quan đến ngươi.”
“Ta nói không được.” Giọng nói của Lam Thiên Hữu lạnh xuống.
Cơ Tử Đồng tức giận đi lên phía trước một bước, chất vấn: “Vì sao! Vì sao sau khi Mộ Tử Đồng xuất hiện, Lãnh Mặc Hàn thay đổi, ngay cả ngươi cũng thay đổi? Vì sao đến bây giờ ngay cả ngươi cũng không giúp ta? Sư phụ!”
Hai người bọn họ lại là thầy trò!
Sao ngày thường Cơ Tử Đồng đều chỉ gọi đại danh Lam Thiên Hữu? Còn luôn là mang theo một tiếng gọi ái muội nhàn nhạt…
Lam Thiên Hữu sâu kín nhìn nàng, cuối cùng rời ánh mắt đi.
Hắn quay đầu nhìn phía chân trời, như suy tư gì nói: “Ngươi muốn tiếp xúc bí ẩn trong tộc, ta nhận ngươi làm đồ đệ, ngươi muốn học pháp thuật, ta dạy cho ngươi. Ngươi muốn làm đại vu, ta thoái vị. Ngươi đi theo Lãnh Mặc Hàn rời đi, muốn trở thành Minh Hậu, ta càng không tiếc hết thảy đại giới giúp ngươi.”
Ánh mắt Lam Thiên Hữu dần từ chân trời dời trở lại, một lần nữa đặt xuống trên người Cơ Tử Đồng, nhìn nàng, cường điệu một câu hỏi: “Ta không giúp ngươi sao?”
Cơ Tử Đồng bị Lam Thiên Hữu nhìn đến cả người dựng lông, lại biết lúc này không thể đắc tội Lam Thiên Hữu, hạ giọng dịu dàng nói: “Sư phụ, ta biết ngươi luôn đau ta. Chỉ một lần như vậy! Chỉ một lần như vậy! Mộ Tử Đồng… Mộ Tử Đồng ta thật sự không biết rốt cuộc nàng làm cái gì với các ngươi, khiến cho một đám các ngươi đều che chở nàng như vậy!”
Mỗi một lần gọi tên của tôi, Cơ Tử Đồng đều là nghiến răng nghiến lợi.
“Bởi vì nàng đối với ai cũng đều là thật tình.” Lam Thiên Hữu bỗng nhiên nói: “Có chuyện, chỉ sợ những năm gần đây, vi sư đều quên dạy ngươi —— chỉ có thật tình có thể đổi thật tình.”
“Nhưng sư phụ cũng đã nói qua, ta đối xử với thế nhân như thân hữu, thế nhân đối xử với ta như con kiến; Lúc này, cớ gì thật tình?” Cơ Tử Đồng không cam lòng yếu thế nói.
Ánh mắt Lam Thiên Hữu nhảy lên một chút, lại nhìn về phía phương xa: “Kia đại khái là vi sư sai rồi, con kiến mệnh tiện, chết chưa hết tội, nhưng cũng luôn có mấy ‘ người ’ xứng đôi với chữ này như vậy.”
“Sư phụ một câu sai rồi là không màng tình trạng hiện giờ của đồ nhi sao?” Cơ Tử Đồng như là muốn cho Lam Thiên Hữu cảm thấy mình dạy hư nàng, lòng sinh áy náy với nàng: “Lãnh Mặc Hàn vì nàng mà huỷ mặt ta!”
Bởi vì một câu cuối cùng, áy náy mới nổi lên trong mắt Lam Thiên Hữu lại biến mất vô tung vô ảnh: “Mặt ngươi là tự làm tự chịu, Lãnh Mặc Hàn có tính tình gì, ngươi nên rõ ràng hơn ta. Ngươi nên may mắn Mộ Tử Đồng không trúng Mị Cốt Sinh Hương, bằng không, ngươi sẽ phải thừa nhận, không đơn giản là tức giận của Lãnh Mặc Hàn!”
Một câu cuối cùng, làm cho tôi dù cách rất xa nghe xong, đều cảm thấy cả người run lên.
Cơ Tử Đồng càng sâu, cơ thể nàng đều run rẩy một chút, không tự giác lui về sau một bước, bảo trì khoảng cách với Lam Thiên Hữu.
Hồi lâu, Cơ Tử Đồng vẫn không cam lòng hỏi: “Vậy sư phụ mặc kệ đồ nhi sao?”
Lam Thiên Hữu nhìn nàng không nói gì, Cơ Tử Đồng đơn giản uy hiếp hắn: “Năm đó tính kế nội đan của Lãnh Mặc Uyên, kể công của sư phụ cực vĩ. Huống chi, Mặc Hàn cho ta kết tinh pháp lực, Lãnh Mặc Uyên và Mộ Tử Đồng là lấy được ở chỗ thân thể phi cương của sư phụ. Sư phụ sẽ không sợ bị Minh giới trả thù sao?”
Lam Thiên Hữu nghe vậy cười to, cười không thể ngăn chặn: “Lãnh Mặc Hàn tán hồn phách ta, Lãnh Mặc Uyên diệt sơn môn ta, huynh đệ minh vương đã sớm hận ta tận xương, lúc này ta mới sợ bọn họ trả thù?”
Quả nhiên không sợ lén lút, chỉ sợ loại này làm chuyện xấu thẳng thắn.
Cơ Tử Đồng hiển nhiên bị Lam Thiên Hữu nói không có cách nào.
Cuối cùng, chỉ có thể phóng mềm giọng và tư thái, lại khẩn cầu Lam Thiên Hữu lần nữa: “Sư phụ… Sư phụ… Chẳng lẽ ngươi thật sự muốn nhìn ta hồn phi phách tán sao…”
“Chỉ cần ngươi không đi tìm Mộ Tử Đồng gây rối, ở trước khi Lãnh Mặc Hàn khôi phục ký ức, hắn sẽ không giết ngươi.” Lam Thiên Hữu nói.
“Vậy chờ hắn khôi phục ký ức sau thì sao!” Cơ Tử Đồng sốt ruột giận dữ hỏi, trong lòng tôi run lên.
Bộ dáng Cơ Tử Đồng ở trước mặt tôi và Mặc Hàn biểu hiện từ trước đến nay đều là “Mặc Hàn ngươi chỉ cần khôi phục ký ức thì sẽ rất tốt với ta”.
Hiện tại nghe đối thoại của nàng và Lam Thiên Hữu, sao tôi cảm giác trong câu vừa rồi hỏi chuyện kia, Cơ Tử Đồng như rất sợ hãi Mặc Hàn khôi phục ký ức?
Lam Thiên Hữu không lên tiếng, Cơ Tử Đồng lại hao tổn tinh thần nói: “Hỏa phượng của ta không chịu được bao lâu…”
“Người nào!”
Cơ Tử Đồng còn chưa nói xong, Lam Thiên Hữu chợt nổi giận gầm lên một tiếng với tôi bên này. Tôi không nghĩ tới sẽ bị phát hiện, cất bước muốn trốn, lại có thể cảm giác được phía sau có lực lượng cường đại thổi quét đến.
Là Lam Thiên Hữu đuổi tới!
Tôi không biết nên chạy đi đâu, chỉ có thể liều mạng chạy về phía trước.
Bỗng nhiên, cánh tay bị ai kéo một phen, tôi lọt vào một mảnh hắc ám.
“Mẹ.” Một giọng nói mềm mại vang lên, là bảo bảo.
Tôi cúi đầu, nhìn thấy tiểu gia hỏa đang nhón mũi chân ngửa mặt lên, lo lắng nhìn tôi: “Mẹ không sao chứ?”
Lúc này tôi mới ý thức được, hơi thở của Lam Thiên Hữu biến mất, nhìn tay tiểu gia hỏa còn kéo tôi, vừa rồi hẳn là chính nó ta mang tôi nơi đó lại đây.
Tôi nhẹ nhàng thở ra, ngồi xổm xuống bế nó lên: “Mẹ không có việc gì.”
“Sao hồn phách của rời khỏi thân thể?” Bảo bảo khó hiểu hỏi, còn mang theo ba phần lo lắng.
“A? Hồn phách mẹ rời thể?” Sao tôi đều không có một chút cảm giác, hơn nữa, lại không phải tiến vào ký ức của Mặc Hàn.
Bảo bảo bĩu môi: “Đúng vậy… Con tỉnh lại đã thấy chủ hồn của mẹ không ở đây… Mẹ, mẹ không luyện qua pháp thuật hồn phách rời thể, tùy tiện phân hồn rời khỏi thân thể như vậy, quá nguy hiểm!”
Tiểu gia hỏa học bộ dáng của Mặc Hàn, xụ mặt lão thành giáo huấn tôi, tôi đương nhiên đến thụ giáo.
“Đúng đúng đúng, mẹ sai rồi, không nên tùy tiện hồn phách rời thể. Làm phiền nhà bảo bảo của chúng ta, dẫn mẹ lạc đường trở về.”
“Vâng! Làm phiền con!” Khuôn mặt nhỏ đầy thịt của tiểu gia hỏa cười lên một vẻ xán lạn, tràn đầy tự hào.
Tôi đi tức hôn nó một ngụm, hỏi: “Con tu luyện thế nào? Mấy ngày nay đều không nói chuyện với mẹ, mẹ rất nhớ con đấy.”
“Tu luyện thật nhiều thật nhiều pháp lực!” Bảo bảo nhắc tới cái này rất hưng phấn; “Mẹ, con không cần hấp thu tu vi của mẹ cũng có thể sinh ra! Có phải con rất lợi hại hay không!”
“Đúng, bảo bảo của nhà chúng ta lợi hại nhất!” Đã lâu không gặp bảo bảo, tôi và nó nói chuyện rất lâu mới từ thức hải lui ra ngoài.
Tỉnh lại đã là giữa trưa, mẹ tôi nể tình tôi là thai phụ, nên không gọi tôi rời giường. Thấy tôi tỉnh lại, đi hầm canh xương lớn cho tôi.
Quân Chi và Khổng Tuyên đang chơi cờ, vẻ mặt ba tôi vẫn luôn kinh ngạc cảm thán chim nhỏ lại sẽ chơi cờ. Nếu không phải Quân Chi ngăn cản, ông đều tính đi mua cái lồng sắt tốt một chút, nhốt Khổng Tuyên đi ra ngoài dạo quanh.
Lấy cớ buổi tối muốn ăn tương giò để ba tôi đi mua giò, tôi hỏi Quân Chi phương pháp hồn phách rời thể.
Hồn phách rời thể chia làm bị động xuất khiếu và chủ động xuất khiếu, giống lần đầu tiên tôi bị Mặc Hàn chiêu hồn, Quân Chi bị Đồng Trì Phi ám toán thất hồn, đều là bị động xuất khiếu.
Mà chủ động xuất khiếu, như là nguyên thần của Mặc Hàn xuất khiếu vậy, cần học được pháp thuật tương quan, ở dưới điều kiện tiên quyết thân thể xuất khiếu an toàn bảo vệ tốt, nếu không hồn phách hoặc nguyên thần rất có khả năng không thể bình yên trở về vị trí cũ.
Quân Chi nói với tôi không ít, tôi nghe được mơ mơ màng màng, nhưng đại khái hiểu được.
Mỗi một góc trong nhà, Mặc Hàn đều thiết kế trận pháp bảo hộ, tôi không có khả năng là bị người bên ngoài chiêu hồn.
Như vậy, cũng chỉ có thể là tôi chủ động hồn phách rời thể.
Quân Chi thấy sắc mặt của tôi không tốt, hỏi: “Chị, xảy ra chuyện gì sao?”
Tôi cẩn thận nhớ lại tối hôm qua tôi trải qua một lần nữa, càng nghĩ, càng cảm thấy ánh sáng tối hôm qua dắt tôi đi ra ngoài kia, là Thủy Kính.
Tôi không tự giác nhìn về phía Khổng Tuyên đang sửa sang lại lông chim.
Hắn cảm nhận được, nhếch miệng cười với tôi: “Tử Đồng muội tử, có việc sao?”
Nếu hắn có thể dùng hết tánh mạng cứu tôi, sẽ không nên hại tôi, may mà tôi nói lời nói thật: “Tối hôm qua hồn phách của tôi rời thể, hoài nghi là Thủy Kính dẫn hồn phách tôi ra ra ngoài.”
Quân Chi kinh hãi, Khổng Tuyên lại thản nhiên, hỏi tôi: “Tử Đồng muội tử, muội biết trước khi chúng ta sinh ra, là có thể cảm giác bên ngoài thế giới sao?”
Tôi lại không làm chim, sao tôi biết.
Tôi lắc đầu, Khổng Tuyên nói: “Chính là thông qua vỏ trứng kia, lúc chúng ta sinh ra là mổ nứt một mảnh vỏ trứng.”
“Vậy có quan hệ gì với chị của tôi hồn phách rời thể?” Quân Chi khó hiểu.
“Thủy Kính có cái gì đó muốn cho Tử Đồng muội tử xem.” Khổng Tuyên trầm giọng nói, hắn và Quân Chi đều nhìn về phía tôi.
“Chị, vậy tối hôm qua chị nhìn thấy cái gì?” Quân Chi hỏi.
“Thấy được Lam Thiên Hữu và Cơ Tử Đồng.” Tôi nói, có một số việc, hai bọn họ không cần biết, tôi cũng không tính nói rõ.
Khổng Tuyên không biết hai người kia, sau khi hỏi một chút là biết hai người sống có chút tu vi, tỏ vẻ không có hứng thú.
Miệt thị với người thường, xem ra là bệnh chung của những thần thượng cổ đó.
Tôi nhìn mặc ngọc, Mặc Hàn còn đang chuyên tâm luyện dược, vẫn là chờ hắn xuất quan rồi nói đi.
Lúc ba tôi mua giò trở về, thật đúng là bắt trở về một cái lồng tơ vàng vừa lúc, thả Khổng Tuyên.
Nhìn lông tơ điểm màu sắc rực rỡ mới dài ra trên mặt Khổng Tuyên, mặt trở nên đen lại, tôi cười vô sỉ.
Ăn xong cơm chiều, mẹ tôi và Quân Chi bồi tôi đi ra ngoài tản bộ, mẹ tôi không biết làm sao, lại nhắc tới muốn đi hoa viên gần tiểu khu kia, nói là hoa quế bên trong nở đặc biệt đẹp.
Tôi nhìn lén thiếu chút nữa bị Lam Thiên Hữu phát hiện, còn chột dạ, không dám đi, lôi kéo mẹ tôi đi dạo một vòng ở trong hoa viên tiểu khu, muốn làm qua loa về nhà, lại không ngờ là chui đầu vô lưới.
Lam Thiên Hữu đã chờ ở trong hoa viên.
Tôi và Quân Chi lập tức kéo mẹ tôi muốn đi, lại không ngờ hình ảnh phía sau đã thay đổi, trong lúc vô tình chúng tôi lại bước vào bên trong trận pháp của Lam Thiên Hữu.
Lam Thiên Hữu cười nhạt với chúng tôi, Quân Chi lập tức chắn trước người chúng tôi.
“Đã lâu không gặp.” Lam Thiên Hữu nhàn nhạt nói.
“Chúng tôi không có gì vui khi gặp anh!” Quân Chi tức giận nói.
Lam Thiên Hữu ngược lại cũng không tức giận, lại chào hỏi với mẹ tôi: “Chào dì.”
“Chào cậu.” Mẹ tôi cảm thấy người không tồi, lườm Quân Chi, dạy dỗ nói: “Sao nói với người ta lời như vậy!”
Quân Chi kéo mẹ tôi đang muốn đi về phía Lam Thiên Hữu về: “Mẹ, mẹ không hiểu.”
“Sao mẹ lại không hiểu!” Mẹ tôi lại nổi tiểu tính tình: “Mẹ sinh con nuôi con nhiều năm như vậy, hiện tại cánh con cứng rắn, lại bắt đầu ghét bỏ mẹ có phải hay không!”
“Không đúng không đúng không phải…” Quân Chi chỉ có thể chịu thua.
Tôi nói với Lam Thiên Hữu: “Giải trận pháp.”
Quân Chi tạm thời phong bế ngũ cảm của mẹ tôi, phụ họa nói: “Đúng! Anh rể tôi ở đây, anh không chiếm được tốt đâu!”
Lam Thiên Hữu liếc mặc ngọc trong cổ tôi, biết Mặc Hàn ở bên trong, ánh mắt tối sầm ba phần.
“Tử Đồng, lần này tôi tới, chỉ là muốn hỏi em một chút, tối hôm qua, em nghe được cái gì?” Hắn trầm giọng hỏi.
Cổ tôi cứng đờ, nói dối: “Ngày hôm qua tôi cũng chưa từng ra cửa, có thể nghe được cái gì?”
“Tôi biết tối hôm qua hồn phách là em.” Lam Thiên Hữu lại nói.
“Tôi ôm cái bụng to hồn phách rời thể làm gì?” Tôi lại già mồm lần nữa.
Lam Thiên Hữu như có chút thất vọng tôi phòng bị hắn như vậy: “Tử Đồng, vậy cũng thật là tôi muốn nói cho em, lúc ấy ra em tới chỉ có chủ hồn, rất nguy hiểm.”
“A, cảm ơn quan tâm.” Tôi không mang theo bất luận thành ý gì nói lời cảm ơn.
Mẹ tôi không tự giác đi đến phía trước, tôi và Quân Chi kéo trở về, ánh mắt Lam Thiên Hữu dừng ở tay của tôi, đột nhiên hỏi: “Trên tay em là cái gì!”
Tôi cúi đầu nhìn, trên tay cái gì cũng đều không có.
Tôi do dự, đột nhiên nghe thấy Quân Chi kêu lớn bảo tôi cẩn thận, phục hồi tinh thần lại, đã nhìn thấy Lam Thiên Hữu cuốn mẹ tôi ra, Quân Chi che chở mẹ tôi không rảnh tay tới giúp tôi.
Tôi tránh ra, tay lại bị Lam Thiên Hữu bắt lấy.
Thoáng chốc, một hình ảnh xa lạ truyền vào trong đầu tôi.
Là thời cổ, một đám người bộ dáng quan binh dũng mãnh xông vào một căn phòng lớn, phòng ở kia giống phòng ở Lam Thiên Hữu mang tôi đi cái khe như đúc.
Bọn quan binh vọt vào, rất nhiều người đã bị bắt, tôi từ từ ý thức được, đây là ký ức của Lam Thiên Hữu.
Già trẻ lớn bé bị vây quanh ở hai bên, lúc đó Lam Thiên Hữu chỉ là một đứa bé. Hắn lợi dụng ưu thế dáng người thấp bé né tránh quan binh, một cô gái kéo hắn vào trong một gian phòng.
“Mẫu thân đại nhân.” Lam Thiên Hữu vui sướng nhìn cô gái trước mắt tuy kinh hoảng lại không có bị thương.
“Hữu nhi, con nghe mẫu thân nói, chuyện phụ thân con bị hãm hại đã thành kết cục đã định, trong phủ trên dưới hơn một trăm hai mươi người toàn bộ đã chịu liên lụy… Con đi mau! Cầm cái này trở lại Tây Kỳ đi tìm tộc trưởng Cơ thị ta! Chỉ có ông ấy mới có thể cứu tánh mạng con từ trong tay thiên tử!”
Cô gái nói xong đưa cho Lam Thiên Hữu một túi gấm, chạy chậm mang theo Lam Thiên Hữu rẽ vào một góc bên trong tận cùng phòng, mở mật đạo góc tường ra.
“Hữu nhi mau vào đi!” Cô gái thúc giục.
Lam Thiên Hữu cầm túi gấm thêu hoa văn phượng hoàng kia nghe lời vào mật đạo, quay đầu lại nhìn thấy cô gái nữ tử đứng ở ngoài mật đạo, không khỏi bối rối: “Mẫu thân mau tiến vào!”
Cô gái lại lắc đầu: “Túi gấm chỉ có thể cứu một tánh mạng, cần là con, Hữu nhi, mẫu thân không đi. Mẫu thân gả cho phụ thân con, cả đời này đã thỏa mãn. Nếu mẫu thân trở lại Tây Kỳ với con, túi gấm này sẽ không thể dùng.”
“Vậy chúng ta sẽ không trở về Tây Kỳ! Mẫu thân, chúng ta chạy trốn đi!”
Cô gái lắc đầu: “Dưới bầu trời này, đất nào không phải là đất của Thiên tử, ở trên đất này, dân nào mà không phải là dân của Thiên tử. Hữu nhi, bọn họ có sinh thần bát tự của chúng ta, chúng ta trốn không thoát đâu.”
“Nhưng mẫu thân ở lại sẽ chết!” Lam Thiên Hữu bé càng thêm sốt ruột.
Cô gái cười sầu thảm, rất rõ ràng là muốn an ủi Lam Thiên Hữu, rồi lại bị hiện thực tàn khốc trước đánh bại, khóe miệng chỉ có thể miễn cưỡng cong.
“Hữu nhi đã quên sao? Mẫu thân chính là muội muội ruột của thiên tử, mẫu thân sẽ không có việc gì.”
“Sẽ! Ông ta đã là giết phụ thân! Ông ta…”
“Mau! Nơi này! Lục soát nơi này!” Ngoài phòng truyền đến tiếng tìm tòi của quan binh, cô gái thấy thời gian không kịp, nhanh chóng đóng mật đạo lại.
Tường mật đạo khép lại, cô gái nhìn Lam Thiên Hữu bị nàng giấu ở bên trong, vui mừng cười.
“Hữu nhi, sống sót, cho dù như thế nào phải sống sót, con nhớ kỹ, chỉ có con đủ cường đại rồi, bọn họ mới không thể vào khinh nhục Lam gia chúng ta như hôm nay.”
“Hiện tại đi mau! Chạy! Đừng quay đầu lại!”
Giọng nói của cô gái đột nhiên đề cao, cơ thể của Lam Thiên Hữu run lên, khóc lóc xoay người chạy. Hắn biết không có thể dùng, dừng lại sẽ bị bắt trở về, sẽ lãng phí một mảnh tâm ý này của mẫu thân vô ích.
Túi gấm này là đồ vật hy vọng, là lúc năm đó thành lập Đại Chu, tổ tiên Cơ thị lưu lại. Mẫu thân hắn bẩm sinh làm nữ nhi sủng ái nhất, là đồ vật ở lúc nàng xuất giá mà cho nàng.
Ký ức đi rất nhanh, từ Triều Ca đến Tây Kỳ, dọc theo đường đi sơn thủy xa xôi, càng là nguy hiểm thật mạnh.
Năm đó Lam Thiên Hữu chỉ là một thiếu niên mười một mười hai tuổi, dọc theo đường đi, hắn từ công tử cẩm y ngọc thực, lưu lạc thành một tiểu khất cái chịu lạnh chịu đói.
Khi hắn thật vất vả đi vào tổ địa Cơ thị Tây Kỳ, lại không có được an toàn như trong tưởng tượng của mẫu thân.
Ngay sau đó một đám quan binh tới, kêu la muốn người tổ địa lưu thủ giao Lam Thiên Hữu ra.
Tộc trưởng và các trưởng lão do dự.
Tộc trưởng tuổi già tráo trở lấy pho tượng ngọc phượng hoàng từ túi gấm kia ra, Lam Thiên Hữu nhìn ra được ông ta muốn giao mình ra, lại kiêng kị pho tượng ngọc phượng hoàng trong tay.
Cuối cùng, một trưởng lão nghĩ ra được một biện pháp —— mặc cho số phận.
Bọn quan binh không thể tiến vào tổ địa., chỉ có thể vây quanh ở cửa chửi bậy, người tổ địa không giao Lam Thiên Hữu cho quan binh, cũng không cho Lam Thiên Hữu bất luận cứu tế gì.
Nói trắng ra là, chính là làm Lam Thiên Hữu chờ chết.
Lúc trước Lam Thiên Hữu liều mạng một hơi chạy vào tổ địa, kiệt lực ngã xuống trước tế đàn. Hắn mê mang, chậm rãi hiểu rõ tính toán của những người tổ địa này.
Trên đường tới, hắn đã nghe được toàn bộ người của phủ Quốc Sư bị thiên tử hạ lệnh giết chết. Trừ hắn ra, không một ai may mắn thoát khỏi, bao gồm mẫu thân hắn thân là trưởng công chúa.
Lam Thiên Hữu không cam lòng, không cam lòng mẫu thân dùng mệnh đổi lấy đường cho hắn, bị những lão gia hỏa này chặt đứt như vậy.
Hắn hận.
Hắn hận những quan binh này tới bắt hắn, hận những tộc trưởng này nuốt lời và trưởng lão, càng hận người nọ hãm hại phụ thân hắn mưu nghịch và thiên tử nghe lời nói của một phía trong triều đình!
Càng hận hơn, hận ý và lực lượng tích tụ trong cơ thể càng tinh túy và cường đại.
Rốt cuộc, một ngày buổi trưa, Lam Thiên Hữu hơi thở thoi thóp ngã vào cạnh tế đàn. Hắn cho rằng mình sẽ chết, một con hắc phượng từ bên trong linh mạch hắn thức tỉnh bay lượn ra.
Chiếu sáng diệu toàn bộ tổ địa.
Một màn này, chấn kinh người tổ địa và quan binh tiến đến đuổi bắt Lam Thiên Hữu.
Dựa theo tổ huấn, linh mạch thức tỉnh có thân là hậu duệ hóa than của Cơ thị phượng hoàng, là không thể bị xử trí tùy ý.
Cơ thị, từ sau khi tiền nhiệm có đại vu hóa thân ngoài thân đi về cõi tiên, đã gần trăm năm không có tân tộc nhân thức tỉnh linh mạch rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.