Anh Có Thành Kiến Với Hệ Thống Tai Mèo À?

Chương 82:




【 Về không! 】
“Cho tôi mang về đi, Tam Tam…”
【 Về về về về không! 】
“Niệm tình khoảng thời gian trước tôi đã cố gắng cần kiệm quản gia…”
Quý Ỷ Nguy xuyên sợi dây thừng vào đầu trâu, cột trên đầu mình, cho thấy quyết tâm nhất định phải bỏ tiền mang nó về.
Hệ thống 2333 tức quá trời tức, Quý Ỷ Nguy mới tiết kiệm được mấy ngày lại bắt đầu phá của!
Cậu bực bội quyết định, ít nhất khoảng thời gian ngắn tiếp theo, cậu sẽ chỉ dùng “về không” để đối thoại cùng Quý Ỷ Nguy.
“Tam Tam, chúng ta tới rồi.”
【 Về không.

Sau khi giải quyết người cá, Quý Ỷ Nguy và Úy Văn Tâm hành động càng thêm cẩn thận, có thỏ dò xét lộ trình phía trước, bọn họ không kinh động bất kỳ người cá nào nữa, dần đến bên hồ.
Màn đêm bao phủ nước tối đen, dường như thứ chứa trong hồ không phải nước, mà là sương mù đặc sệt.
Mặt nước nổi lềnh phềnh vài thứ, rong rêu và cá chết, có lẽ còn có xương cốt, họ không cần kiểm tra chi tiết.
Quý Ỷ Nguy đứng bên bờ một hồi lâu, Úy Văn Tâm không dám quấy rầy anh, cũng không dám lên tiếng.
Đợi một lát chỉ nghe thấy tiếng gió ù ù, chung quanh tĩnh lặng đến phát sợ.
Nhưng không xảy ra chuyện gì hết.
Úy Văn Tâm nhìn đầu trâu trên đỉnh đầu Quý Ỷ Nguy, gom góp dũng khí.
“Tù trưởng… Không phải!” Hắn ta hốt hoảng cắn lưỡi mình.
Quý Ỷ Nguy nhặt xương sọ đội trên đầu, tạo hình quá ma quái, hắn ta nhất thời chịu ảnh hưởng, trong đầu toàn là hình ảnh Quý Ỷ Nguy vừa múa vừa hát vờn quanh hoa văn đồ đằng.
Tuyệt, không ổn tí nào!
“Quý tiên sinh, chúng ta… Đang đợi cái gì?”
Quý Ỷ Nguy nghiêng đầu, đúng là anh đang chờ, bất quá chung quanh không có động tĩnh, chỉ sợ anh không thể bỏ qua bước cuối cùng.
Anh lấy một bịch canh cá bị bọc nhiều lớp giấy plastic ra.
Đến lúc uống canh rồi.
Quý Ỷ Nguy mới vừa mở miệng túi, vị hương đánh sâu vào khứu giác lập tức bốc mùi nồng nặc.
Úy Văn Tâm nhớ lại bữa cơm chiều khủng bố, hắn ta bịt mũi, nhìn Quý Ỷ Nguy cầm bịch canh kề sát bên môi mình.
“Quý, Quý tiên sinh?”
Mặt hắn ta xanh lét, vẻ mặt đưa đám.
“Nhất định phải làm đến mức này ư…”
Mùi hương đánh sâu vào khứu giác ở ngay trước mặt, đuôi lông mày Quý Ỷ Nguy hơi giần giật, cơ mà anh có thể nhịn, vì tích điểm của Tam Tam, chỉ là canh cá thôi.
【 Về không! Bằng không! 】
Nhìn bịch canh, hệ thống 2333 gọi anh dồn dập.
Giờ cậu vẫn tức lắm, nhưng sao cậu nỡ để Quý Ỷ Nguy uống cái thứ khó nuốt này, gia vị đã điều phối xong xuôi cho Quý Ỷ Nguy rồi.
Ít nhất có thể loại bớt 80% hương vị, sẽ dễ uống hơn.
【 Không về về về không…】
Hệ thống 2333 có tí kiêu ngạo, giải thích đơn giản một chút, không hề lo Quý Ỷ Nguy nghe không hiểu, sau đó bỏ gia vị đặc chế Tam Tam lên giá hàng hóa, giá niêm yết “Một tích điểm”.
Đây là mức giá rẻ nhất, nếu không phải chủ hệ thống có quy định, cậu sẽ tặng cho anh luôn.
Nếu Thịnh Tụng Thời ở chỗ này, đại khái sẽ hiểu vì sao Quý Ỷ Nguy mua cái gì cũng dùng giá “một tích điểm”, thì ra là bắt nguồn từ hệ thống 2333.
Một tích điểm = tặng không, anh ước cái cũng cũng được tặng không.
Thịnh Tụng Thời: “…”
Hắn hận!
Nắm gia vị đặc chế phảng phất mang theo độ ấm của Tam Tam trong tay, Quý Ỷ Nguy bóp tới bóp lui muốn hỏng, không biết nên nâng niu thế nào cho tốt, dùng thì quá tiếc, thậm chí tính đến việc tàng trữ, không bỏ vào canh cá.
Hệ thống 2333 bị Quý Ỷ Nguy chọc cười, nhìn anh đầu đội sọ trâu tay nghịch lo gia vị giống Grandet bủn xỉn.
Sao đáng yêu thế nhỉ, tức không nổi nữa.
【 Anh mau pha vào canh, rồi lắc đều túi canh.
Đến khi mở ra, tôi đảm bảo sẽ dễ uống hơn hẳn.】
【 Đừng tiếc dùng, về cho anh lọ mới.
Trong nhà nhiều gia vị thế còn chưa đủ cho anh dùng à? 】
【 À à đúng rồi, hai người hai phần nhé, tôi cũng làm cho ký chủ của thỏ…】
Cậu còn chưa dứt lời, Quý Ỷ Nguy đã nhanh gọn lẹ đổ sạch tất cả gia vị vào canh của mình.
Thà uống hết! Đừng hòng cho người khác!
Quý Ỷ Nguy cột miệng túi, lắc lắc, cảm giác như chế biến thức ăn nhanh đêm khuya, đến khi mở túi ra, canh cá đã biến thành màu trắng trong, còn có hành thái nhỏ và ớt cự gà, kề mũi ngửi thử, trừ mùi tanh nhàn nhạt, còn lại đều là mùi dễ ngửi.
Vì sao biết thành như thế…
Nguyên nhân không phải rõ rành rành à.
Úy Văn Tâm hít sâu, dí lại gần canh cá, quay đầu hít sâu, lại dí lại gần canh cá, đấu tranh tâm lý cực mạnh.
Hắn ta trộm quan sát Quý Ỷ Nguy, phát hiện đối phương lấy ra một vật nhỏ nhỏ, đổ hết vào canh đảo đều, tới khi mở ra, bằng mắt thường cũng thấy biểu tình của anh hòa hoãn hẳn.
Úy Văn Tâm lập tức bắt chước.
“Thỏ ơi! Lần trước! Gói gia vị mì ăn liền lần trước! Tôi còn thừa nửa gói!”
Thỏ nứt đôi nửa thân, tai dài thò vào bụng lục lọi, hai tai trống trơn khép bụng lại.
“Không có, chắc là vứt rồi, còn giữ trong bụng có khi gián nó bò vào.”
Úy Văn Tâm đau tim tới độ đau nứt đầu.
Tại sao lại vứt mất!
Hắn ta lại trộm xem Quý Ỷ Nguy, phát hiện đối phương đang uống canh, không hề có bộ dáng miễn cưỡng, thậm chí có thể nói là uống rất ngon miệng.
Úy Văn Tâm suýt rơi tròng mắt, nhìn chằm chằm bịch canh có ớt và hành thái nhỏ, khứu giác bị mùi tanh tưởi hành hạ tựa hồ có lẫn chút mùi thơm nhàn nhạt.
Ơ ơ, sao thế nhỉ…
Canh cá của người ta và canh cá của mình không giống nhau~
Úy Văn Tâm dùng chút quật cường cuối cùng, bảo thỏ xé một gói mì ăn liền mới, đổ gói gia vị vào bịch canh.
Khác với dự đoán dễ uống hơn, sau khi rắc gói gia vị vào, canh cá biến thành nước bẩn thải từ nhà máy hóa chất, hình như còn sủi bọt bốc khói hình cái đầu lâu.
“Thế nào? Uống được không.”
Thỏ quan tâm hỏi.
Úy Văn Tâm: “… Em không thấy tôi nước mắt tràn mi à.”
Thỏ giòn tan trả lời hắn ta.
“Nhìn ok ha.”
“Sao em không phát biểu cảm tưởng gì hết?”
“Tôi đóng khứu giác mà!”
“…”
Uống xong canh, Quý Ỷ Nguy chưa đã thèm.
Úy Văn Tâm thì choáng váng nôn khan, thỏ xòe tai dài quạt quạt cho hắn ta.
Quá thảm, quá thảm.
Úy Văn Tâm choáng váng tới cực điểm, cảm thấy thế giới trước mắt đều biến đỏ.
Ban đầu hắn tưởng tại mắt mình sung huyết, rất nhanh hắn ta ý thức được, không phải do choáng váng, mà là thật.
Thế giới trước mắt hắn ta dần hóa đỏ.
Hắn ta nhìn phía Đại Hồ, Quý Ỷ Nguy đã hướng về phía mặt hồ trông ra xa, trên đầu còn đội cái sọ trâu.
Gió thổi qua mặt hồ làm lay động vạt áo anh, giữa bầu không khí yên tĩnh tuyệt đối hình như có tạp âm.
Đại Hồ đã biến thành vũng máu khổng lồ, vô số rắn nước bên hồ đan xen vào nhau như rễ cây.
Trên bầu trời, mây đen thấm màu máu, có thứ gì đó rất lớn ẩn mình trong mây, trông giống một đuôi cá lớn.
Cá lớn trên không trung nhìn chăm chú bọn họ, ngửi thấy mùi canh cá trên người họ.
【 Hận……】
Hệ thống 2333 vặn to âm lượng, lắng nghe thanh âm khó bắt giữ, thuật lại cho Quý Ỷ Nguy.
【 Cá đang nói, hận.

Tiếp theo, thân thể cá lớn vỡ ra thành ba bộ phận, đuôi cá, thân cá, đầu cá… Từ không trung bay xuống ba góc thôn trang.
Tận mắt chứng kiến cảnh tượng thần quái, Úy Văn Tâm tạm quên mất vị kinh tởm, trong lòng biết đó là thông tin mấu chốt của nhiệm vụ thế giới này.
Quý Ỷ Nguy không hổ là Quý Ỷ Nguy, hiệu suất kinh người, đêm đầu tiên đã có bước tiến lớn.
Hiện tại không phải lúc nghĩ chuyện này.
Tin tức quan trọng không bao giờ miễn phí.
Úy Văn Tâm che dạ dày quay cuồng, rút dao quay đầu lại.
Đám rắn bên bờ đan xen nhau như rễ cây đã hoàn toàn xao động, lớp vảy bao phủ chúng nó kín mít, nhìn qua còn khó đánh hơn người cá, răng nanh sắc bén lấp lóe nhào tới.
Một tiếng sáo vang lên, bầy rắn khựng lại trong chớp mắt.
Ngay lúc này, Úy Văn Tâm cảm giác cổ áo mình bị kéo, một lần nữa được Quý Ỷ Nguy kéo ra khỏi phạm vi nguy hiểm.
Quý Ỷ Nguy miệng ngậm một khúc sáo nhỏ, nhẹ nhàng thổi khí.
【 A, anh mang theo cái này à.

Đạo cụ của nhóm ký chủ đều do hệ thống bọn họ quản lý.
Là hệ thống 2333 tìm được đạo cụ này.
Cậu và Quý Ỷ Nguy ở trong một thế giới Đông Nam Á, một chi sáo trùng, một chi sáo xà*, thế hệ con cháu của đôi song sinh cầm hai cây sáo chém giết nhau.
Hệ thống 2333 nhéo cái mũi không tồn tại, bắt chước giọng điệu Quý Ỷ Nguy, chân thật đến mức có thể dọa đám ký chủ nổi da gà.
【… Đời đời chém giết không phiền à.
Không bằng cho tôi, để tôi kế thừa cả hai, các người an tâm trồng trọt đi.
】Hệ thống 2333 cố ý hỏi,【Có phải lúc ấy anh đã nói vậy không, hả Quý Ỷ Nguy? 】
Quý Ỷ Nguy miệng ngậm sáo nhỏ, cười thầm trong lòng.
Tam Tam còn nhớ rõ, thậm chí không thiếu một chữ.
【 Tất nhiên.
】Hệ thống 2333 đầy kiêu ngạo,【 Những chuyện đã trải qua cùng anh, tôi đều sẽ không quên! 】
Cậu nói như một sự thật hiển nhiên.
Quý Ỷ Nguy nghe mà nhũn hết cả lòng.
Tam Tam luôn có thể làm anh yêu cậu nhiều hơn một chút, rồi nhiều thêm một chút.
Tránh xa phạm vi bờ hồ, bầy rắn không đuổi theo họ, tất cả thông tin và hình ảnh tối nay thấy được đều rất quan trọng.
Mấy chục người cá gào hét vọt tới chỗ họ, Quý Ỷ Nguy nhả sáo, sáo xuyên vòng cổ rơi trên ngực anh, anh phiền lòng “chậc” một tiếng.
“Lúc trước nên hỏi hai huynh đệ có sáo cá không.”
Hệ thống 2333 lưu loát mở một hộp lưỡi dao còn nguyên.
Quý Ỷ Nguy không thích thu vũ khí về, dùng loại lưỡi dao bán sỉ là vừa đẹp.
Cậu đưa lưỡi dao liên tục cho Quý Ỷ Nguy, nhớ lại hình ảnh cá lớn trên không trung tách làm ba phần rơi xuống, nhất thời có chút hoảng hốt.
Ba phần cá lớn tạo cảm giác quen thuộc cực kỳ mãnh liệt, khiến cậu nhớ tới hai tai mèo mà mình nhặt được.
Một tai mèo ở khu ký chủ sinh hoạt, một tai mèo ở quặng mỏ, tất cả đều bị chôn sâu dưới lòng đất không thấy ánh mặt trời.
Hệ thống 2333 là một quả cầu mèo thành thục đã đi theo Quý Ỷ Nguy qua vô số thế giới, nói theo cách mê tín, nếu người chết mang nỗi oan cực đại chết đi, sẽ biến thành lệ quỷ quay về báo thù.
Nhưng nếu phanh thây người chết, thân thể ly tán, trấn áp dưới mặt đất, thân thể và hồn phách không còn hoàn chỉnh, người chết oan sẽ không thể trở về.
Hệ thống 2333 nghĩ thầm, cậu hiểu rồi, hiểu vì sao chủ hệ thống che giấu một phần thông tin của cơ sở dữ liệu.
Nếu cậu đoán không sai, không chỉ thế giới【 Đại Hồ Chi Thanh 】, mà các thế giới khác, tất cả thế giới khác, chỉ cần có liên quan, chỉ cần chọc vào cái chân đau, thông tin đều sẽ bị điều chỉnh.
Cá lớn… Quả cầu mèo khổng lồ…
Bị hành hạ bị phanh thây, hoặc giống thôn trang ở đây, vô cùng mê tín; hoặc giống chủ hệ thống…
Vì sợ hãi cực độ, làm ra những thủ đoạn ti tiện.
Hiện tại, hệ thống 2333 chỉ còn bận lòng một chuyện.
Cơ thể của quả cầu mèo lớn ở đâu?
… Chip đâu?
*Sáo có thể điều khiển/ tác động vào cổ trùng và rắn (xà)..

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.