Ánh Trăng Xanh

Chương 29: Vừa là ánh trăng ở non cao




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Màn đêm buông xuống, Du Tâm Kiều xoa cánh tay rề rà bước trên đường. Cậu nhìn thấy Từ Ngạn Hoàn đi đằng trước cởi áo khoác đồng phục khoác lên khuỷu tay, hai tay đút túi cứ như chẳng hề lạnh mà không khỏi rùng mình một cái.
Chốc sau, Từ Ngạn Hoàn rút một tay ra, áo khoác vắt trên khuỷu tay cũng theo đó rơi xuống đất. Du Tâm Kiều bước vội tới nhặt lên, lúc đưa Từ Ngạn Hoàn không nhận mà thản nhiên nói: “Cậu cầm giúp tôi đi.”
Du Tâm Kiều cũng không quan tâm có sạch hay không, phủi qua loa mấy cái rồi mặc lên người luôn, quả nhiên thấy ấm hơn nhiều.
Lại đi tiếp một đoạn nữa, Du Tâm Kiều bắt đầu ngẫm nghĩ lại chuyện vừa nãy, hỏi: “Sao cậu lại đến nhà tôi?”
“Thấy trong nhóm.”
“Tôi hỏi là, sao cậu lại đến?”
Im lặng chừng vài giây, Từ Ngạn Hoàn mới trả lời: “Cậu giới thiệu công việc cho tôi, nên tôi đáp lễ.”
Đương nhiên là nói tới “công việc” phụ đạo Toán cho Thẩm Đạt Dã. Du Tâm Kiều gật đầu, thầm bảo may mà mình không tưởng bở, chứ không lại lúng túng gần chết.
Quá trình leo từ cửa sổ nhà vệ sinh tầng hai xuống thuận lợi ngoài ý muốn.
Tuy Du Tâm Kiều không cao bằng Từ Ngạn Hoàn, nhưng dù gì cũng hơn một mét bảy, nhẹ nhàng thoát ra dưới sự trợ giúp của Từ Ngạn Hoàn.
Nhưng ra được mà vào lại khó. Du Tâm Kiều về nhà thì thay quần áo mặc nhà luôn, chìa khóa cửa nhét trong túi áo khoác đồng phục. Hai người đứng ở cửa cả buổi trời vẫn không tìm được cách vào.
Lời đề nghị trèo vào từ ban công nối liền với phòng ngủ của Từ Ngạn Hoàn bị Du Tâm Kiều bác bỏ ngay: “Cửa kéo ở ban công bị khóa bên trong rồi. Tôi ở một mình nên cảnh giác lắm.”
Đành thôi.
Lấy được số của thợ sửa khóa bên chỗ dịch vụ sửa chữa rồi nhưng vì muộn quá nên Du Tâm Kiều quyết định mai mới gọi, đêm nay ngủ ở đâu cũng trở thành vấn đề cấp bách.
Ý tưởng ban đầu là đến khách sạn gần đó thuê phòng, nhưng Du Tâm Kiều còn vị thành niên, Từ Ngạn Hoàn lại không mang chứng minh thư theo.
Du Tâm Kiều lại nghĩ hay là qua đêm ở quán net, Từ Ngạn Hoàn cau mày, hỏi có phải bình thường cậu hay đến mấy nơi như vậy không. Tự dưng Du Tâm Kiều chột dạ, đáp rất trung thực: “Chưa từng… Nhưng không phải mấy bạn nam trong lớp hay đến đó sao? Nghe bảo một giờ chỉ tốn ba đồng.”
Từ Ngạn Hoàn không đồng ý, nêu lý do: “Ở đó ồn ào.”
Du Tâm Kiều lại đề nghị đến nhà Lương Dịch ở tạm một đêm, nhưng cậu không gọi cho Lương Dịch được, hẳn là đã ngủ say rồi.
Cuối cùng chẳng còn cách nào khác, Từ Ngạn Hoàn nói: “Đến nhà tôi đi.”
Du Tâm Kiều tưởng mình nghe nhầm: “Gì cơ?”
“Ở đâu mà chẳng là ở tạm.” Từ Ngạn Hoàn liếc cậu một cái, nói bằng giọng thản nhiên: “Nếu cậu không muốn thì thôi.”
Sao mà Du Tâm Kiều không muốn cho được.
Cậu nửa âm thầm nửa lộ liễu theo đuổi người ta lâu như vậy, rốt cuộc cũng có cơ hội bước vào khu vực riêng tư của anh. Trái tim của Du Tâm Kiều đập thình thịch, những hình ảnh thân mật lướt qua loạn xạ trong đầu, cậu có ảo giác rằng mình đã đặt chân đến giai đoạn thành công.
Kết quả đến phòng riêng mà Từ Ngạn Hoàn còn không có. Hai người băng qua con đường tắt chật hẹp, men theo cầu thang rỉ sắt loang lổ leo lên tầng cao nhất. Từ Ngạn Hoàn móc chìa khóa mở cánh cửa chống trộm cũ nát, bước vào bật đèn trần. Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng cảnh tượng chật chội rõ mồn một kia vẫn khiến Du Tâm Kiều hơi sững người.
Không gian chưa đến 15 mét vuông, miễn cưỡng có thể đảm nhiệm hết công năng của nhà bếp, phòng khách và phòng ăn. Bồn nước và lò vi sóng đặt sát tường, bên bức tường khác là tủ bát giản dị và tủ quần áo bằng vải bố. Một cái bàn vuông và hai cái ghế đặt ở giữa, trên bệ cửa sổ duy nhất hướng ra phía ngoài có đặt một chồng sách vở.
Vì lễ phép nên Du Tâm Kiều khen một câu “nhà cậu ngăn nắp quá”, lúng túng chỉ dám nhìn về phía đám thực vật màu xanh trên bệ cửa sổ.
Từ Ngạn Hoàn đi vào dời bàn đến cạnh tường, bỏ cái cặp sách đang để trên ghế xuống đất, ra hiệu cho Du Tâm Kiều ngồi xuống.
Du Tâm Kiều bước tới mà không dám ngó nghiêng, cậu dè dặt ngồi xuống, bỗng nhiên nghe thấy một giọng nói: “Đó là hành.”
Du Tâm Kiều dời tầm mắt lên người Từ Ngạn Hoàn: “Hả?”
“Tôi bảo đó là hành, dùng để nấu ăn.”
“À, ồ.”
Nhận ra nửa câu giải thích phía sau của Từ Ngạn Hoàn đang ngầm thừa nhận rằng ngay cả hành mà mình cũng không nhận ra, lòng tự trọng của Du Tâm Kiều bị tổn thương, cậu cố gắng níu kéo danh dự: “Tôi biết đấy là hành. Tôi không chỉ biết được hành mà còn biết gừng tỏi nữa, mấy thứ đó đều dùng làm gia vị.”
Trông cực kỳ giống cậu bé con đang nóng lòng muốn thể hiện vốn hiểu biết phong phú của mình. Từ Ngạn Hoàn đang thấy hơi hối hận vì đã dẫn cậu đến nhà mình chợt bình tĩnh lại, nói bằng giọng ôn hòa: “Ừm, giỏi lắm.”
Tuy cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng đây là lần đầu tiên Du Tâm Kiều được Từ Ngạn Hoàn khen.
Còn vui hơn là giành giải nhất cuộc thi piano nữa.
Thời gian không còn sớm, Từ Ngạn Hoàn ôm đống chăn đệm đang chất đống cạnh tường ra trải. Du Tâm Kiều ngồi xổm xuống giúp anh, vừa giúp trải phẳng đệm vừa hỏi: “Mẹ cậu chưa về nhà hả?”
Vừa dứt lời, cánh cửa phòng duy nhất trong nhà bị đẩy ra từ bên trong, Bạch Vi khoác áo thò người ra: “Sao giờ này con mới về?”
Du Tâm Kiều gần như là nhảy dựng lên ngay lập tức, sau đó liền khom người một góc 90 độ: “Chào cô ạ, cháu tên Du Tâm Kiều, là bạn cùng lớp với Từ Ngạn Hoàn. Cháu quên mang chìa khóa nên không vào nhà được, thế là đến đây ở nhờ một đêm ạ, làm phiền cô!”
Cậu kể rõ tường tận, đỡ cho Từ Ngạn Hoàn phải tốn công giải thích.
Từ Ngạn Hoàn nói: “Mẹ ngủ tiếp đi, lát nữa bọn con cũng ngủ.”
Không biết có phải do hiểu lầm không mà Du Tâm Kiều luôn cảm thấy mẹ Từ Ngạn Hoàn hơi kinh ngạc với sự xuất hiện của cậu, vừa nãy còn nhìn cậu lâu ơi là lâu.
Bà còn đặc biệt mang trái cây ra đãi khách, nói bằng giọng áy náy và khách sáo: “Trong nhà cô không có táo, có mỗi lê, bảo Từ Ngạn Hoàn gọt vỏ cho cháu ăn.”
Chờ Bạch Vi về phòng, trước hết Du Tâm Kiều nói lời ca ngợi từ tận đáy lòng: “Mẹ cậu đẹp quá à.”
Dù đã lớn tuổi nhưng vẫn nhìn ra được đây là người đẹp, hơn nửa khuôn mặt Từ Ngạn Hoàn, đặc biệt là mắt và chân mày của anh gần như là giống mẹ y hệt.
Sau đó càng nghĩ càng thấy sai sai, Du Tâm Kiều không tài nào nhịn được, hỏi: “Ờm thì, có phải cậu nói xấu gì tôi với mẹ cậu không?”
Từ Ngạn Hoàn đặt chiếc gối mới lấy ra ở phía trong, vỗ nhẹ để ruột bông dàn đều ra.
“Ừ.” Anh đáp qua loa: “Có nói.”
Du Tâm Kiều như gặp đại địch: “Cậu nói cái gì? Có phải cậu bảo tôi rất xét nét kén ăn không? Không hề nhá, cái gì tôi cũng ăn được hết, tôi dễ nuôi lắm đấy!”
Trải nệm xong rồi ngồi thẳng dậy, Từ Ngạn Hoàn thấy hơi buồn cười: “Biết rồi.”
Vốn đã đến giờ đi ngủ rồi, Du Tâm Kiều lại nghĩ hôm nay mình chưa tắm rửa gì, thảo nào cứ thấy khó chịu cả người.
Nhưng nhà Từ Ngạn Hoàn còn chẳng có nhà vệ sinh, huống chi là phòng tắm có vòi hoa sen. Du Tâm Kiều nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không thể chấp nhận được việc lịch tắm rửa chăm chỉ 365 ngày của mình xuất hiện chỗ trống. Cậu thấp giọng thương lượng với Từ Ngạn Hoàn: “Gần nhà cậu có nhà tắm công cộng không?”
Cậu chưa từng tới nhà tắm công cộng bao giờ, chỉ biết đó là chỗ dùng để tắm rửa.
Từ Ngạn Hoàn liếc cậu một cái, đáp: “Không có.”
Ngừng một chốc rồi nói thêm: “Nếu cậu khăng khăng muốn tắm, có thể dùng chậu.”
Mười một giờ đêm, Du Tâm Kiều ôm chậu, đi theo sau Từ Ngạn Hoàn đang xách phích nước nóng. Cậu rón rén men theo hành lang âm u tới nhà vệ sinh của khu nhà ngang.
Có lẽ là do các hộ dân ở tầng này chăm quét dọn nên mùi của nhà vệ sinh vẫn ổn, thiết bị các thứ cũng sử dụng được bình thường.
Đặt chậu nước vào trong bồn, pha nước nóng với nước lạnh xong, Du Tâm Kiều vươn tay ra thăm dò độ ấm: “Vừa rồi.”
Từ Ngạn Hoàn đậy nắp phích nước lại rồi đặt xuống đất, anh đưa chiếc khăn lông kẹp trong khuỷu tay qua, giương mắt nhìn thấy Du Tâm Kiều đang c ởi đồ.
Cậu mặc bộ quần áo ngủ hình cún lông xoăn, vén vạt áo lên là lộ ra đoạn eo trắng gầy.
Từ Ngạn Hoàn rời mắt theo phản xạ.
Dường như cảm thấy có gì đó sai sai, Du Tâm Kiều cởi được một nửa thì thả tay xuống: “Lỡ đâu có người tới nhà vệ sinh thì sao?”
Từ Ngạn Hoàn xoay người đi ra cửa: “Tôi đứng đây trông, cậu tắm nhanh lên.”
“Được!” Du Tâm Kiều hào hứng đáp lời, lập tức c ởi quần áo ra.
Tiết trời đầu thu mát mẻ, không nên mặc ít đồ đứng lâu ở ngoài.
Du Tâm Kiều chỉ tắm mười phút, bôi sữa tắm lên người rồi xối cho sạch, dùng khăn lông lau qua loa xong liền hô: “Tôi tắm xong rồi, tới cậu đó!”
Hai người trao đổi vị trí. Du Tâm Kiều gác cửa nghe thấy tiếng nước ào ào đằng sau thì không khỏi thấy dao động. Cậu mượn cơn hắt hơi lén liếc qua một cái, chỉ thấy dưới ánh đèn tờ mờ của nhà vệ sinh công cộng, Từ Ngạn Hoàn giơ tay cởi áo thun xuống, lộ ra bắp tay săn chắc và cơ bụng rõ ràng.
Du Tâm Kiều hâm mộ nhìn thêm vài lần, thầm nói “không có so sánh sẽ không có đau thương”.
Xoay đầu lại cậu mới phát hiện nhiệt độ của đôi gò má mình là lạ, đưa tay lên sờ thử thấy nóng tới phát sợ.
Từ Ngạn Hoàn tắm còn nhanh hơn cậu, chưa tới năm phút đã để đầu ướt đi ra.
Lúc về vẫn là Từ Ngạn Hoàn đi đằng trước, khác cái là chậu và phích nước đều do anh xách. Hai tay Du Tâm Kiều trống trơn, cậu nhìn dáo dác xung quanh hành lang, lúc thì hỏi ở đây có bao nhiêu hộ gia đình, lúc lại hỏi trời lạnh vậy mà sao vẫn có muỗi, ngứa bụng quá.
Ở xa xa, dưới tòa nhà phía trước có một tiệm nhỏ đang sáng đèn, bên cạnh treo biển hộp đèn “Quầy ăn vặt”, Du Tâm Kiều bắt đầu thòm thèm: “Chỗ đó có bán kem không ta?”
Từ Ngạn Hoàn không quay đầu lại: “Không biết.”
“Tôi đi xem thử.”
Du Tâm Kiều nói xong toan đi xuống, sau đó bị Từ Ngạn Hoàn gọi lại.
Anh xoay người, dúi đồ trong tay cho Du Tâm Kiều: “Cậu cầm lấy, tôi đi cho.”
Nhìn theo bóng lưng xuống tầng của anh, Du Tâm Kiều sợ anh tiêu pha nên đứng đằng sau nhắc nhở: “Đừng mua loại có chóp hoa hồng, mua loại thường được rồi!”
Từ Ngạn Hoàn vẫn mua loại có hoa hồng, bảo trong tiệm không có loại thường.
Du Tâm Kiều không nghi ngờ gì anh, xé bao bì ra là cắn ngay một miếng to, cảm giác lạnh buốt lan từ dạ dày lên tới đỉnh đầu.
Cũng may răng cậu còn chắc, vẫn có thể thừa dịp cuối hè mà ăn cho thỏa thích.
Từ Ngạn Hoàn chỉ mua một cây. Nhân lúc Du Tâm Kiều đang ăn, anh lôi nhang muỗi trong bọc nhựa ra, bày giá đỡ xuống đất rồi bật lửa, thắp cho khói nhang bay lên.
Du Tâm Kiều chỉ gặp kiểu xua muỗi này hồi còn bé lúc đi trại hè, thế là cậu đi tới ngồi xổm xuống, quan sát thanh nhang muỗi cháy như dung nham đỏ chót, bốc lên khói màu trắng, ngay sau đó lại có tro rơi xuống.
Và cả gương mặt trong ánh sáng mơ hồ, vì trầm lặng nên trông có phần u buồn của Từ Ngạn Hoàn.
Đột nhiên cảm nhận được sự kỳ diệu của thời gian. Dù gì năm ngoái vào lúc này Du Tâm Kiều vẫn còn ở thủ đô xa xôi, vây quanh cậu là người thân và bạn bè, vô cùng náo nhiệt, hoàn toàn không biết rằng một năm sau cậu sẽ gặp phải một thiếu niên ở Tầm Thành. Sau đó thế sự đổi dời, thời gian chảy trôi cũng chẳng liên quan gì tới cậu, cậu chỉ muốn ở lại cùng anh tại nơi âm u chật hẹp này, dù cho sống phí đi nửa cuộc đời.
Sợ mình ngủ quên lúc thức dậy đã là sáng hôm sau, Du Tâm Kiều cố gắng giữ tỉnh táo, xách ghế dựa ra ngồi bên cửa sổ ngắm trăng.
Vừa ngắm vừa gặm quả lê do Từ Ngạn Hoàn gọt cho cậu. Cậu mới ăn kem xong nên ăn không hết cả quả. Vốn dĩ Từ Ngạn Hoàn định cắt quả lê thành hai nửa, cậu kiên quyết ngăn cản: “Lê đâu có chia đôi ra ăn được, sẽ chia lìa đó.”
(*) Lê trong tiếng Trung là 梨 (lí), chia nửa quả lê đồng âm với chia lìa 分离 (fēnlí)
Từ Ngạn Hoàn tùy ý cậu.
Sau đó Du Tâm Kiều trả lễ, cũng gọt lê cho Từ Ngạn Hoàn, tuy mặt ngoài hơi gồ ghề một tí, hình thức không được đẹp lắm nhưng Từ Ngạn Hoàn vẫn ăn hết.
Mặt trăng ngày mùng mười Âm lịch không đủ tròn, vầng mây thưa thớt kịp lúc tan đi, khiến Du Tâm Kiều nhớ tới một bài hát xưa.
Cậu ngân nga hai câu, hỏi Từ Ngạn Hoàn đang dọn dẹp sách vở dưới ánh đèn bàn: “Cậu từng nghe bài hát này chưa?”
Từ Ngạn Hoàn bảo chưa từng.
Du Tâm Kiều nhún vai, thầm nhủ vậy chắc chắn cậu không biết hôm sinh nhật cậu, bài tôi đàn cho cậu nghe là bài “Ánh trăng”.
Cậu dùng giọng hát nhẹ như mây kia tiếp tục ngân nga.
Anh nhìn xem, nhìn xem, vầng trăng đang trộm thay đổi.
Vầng trăng đang trộm thay đổi.
Một lúc sau, nốt muỗi đốt trên bụng lại bắt đầu ngứa, Du Tâm Kiều gãi cả buổi mới nhớ tới một cái quảng cáo từ rất xưa rồi—— Mẹ bảo trên cung trăng không có muỗi.
Từ Ngạn Hoàn cũng từng nghe qua cái này. Anh lấy dầu từ trong ngăn kéo ra đưa cho Du Tâm Kiều. Cậu bị mùi hương gay mũi kia làm cho hắt hơi liên tục, còn chưa tìm được nốt muỗi đốt mà đã quệt cho mình không mở mắt ra nổi.
Hết cách đành phải cầu cứu viện: “Giúp tôi bôi được không?”
“Tự bôi đi.” Từ Ngạn Hoàn nói rất kiên quyết.
Mắt Du Tâm Kiều sắp bị cay tới nỗi ch ảy nước mắt: “Cứu người thì cứu cho trót, cậu giúp tôi xíu đi mà.”
“..”
Từ Ngạn Hoàn bất đắc dĩ đặt quyển sách trên tay xuống, nhận lấy chai dầu màu xanh lá rồi cúi đầu.
Để tiện cho anh thấy rõ, Du Tâm Kiều ưỡn ngực, kéo vạt áo lên rất cao. Nhìn từ góc độ của Từ Ngạn Hoàn chỉ thấy cả một khoảng da trắng muốt.
Bôi dầu lên nốt muỗi đốt màu đỏ nhạt, Từ Ngạn Hoàn vừa đóng nắp lại vừa xoay người.
“Xong rồi hả?” Du Tâm Kiều vẫn giữ nguyên tư thế giơ vạt áo lên rồi sáp tới: “Nhưng mà vẫn ngứa lắm, cậu bôi giúp tôi thêm lần nữa đi.”
“Bôi bao nhiêu cũng vậy.”
“Tôi không tin, chắc chắn cái này phải dùng nhiều mới có hiệu quả, cậu đừng bủn xỉn mà.”
Du Tâm Kiều cứ sáp về phía trước, làn da ở ngực sượt lên cánh tay Từ Ngạn Hoàn.
Trước đó, Từ Ngạn Hoàn không hề biết sữa tắm giá rẻ của nhà mình có thể khiến cho da dẻ người ta mịn màng như vậy.
Còn tỏa ra mùi thơm thoang thoảng nữa chứ.
Anh gần như là hốt hoảng lùi về sau, khi phải đưa ra lựa chọn khó khăn giữa bản năng và nguyên tắc, anh khẽ quát như đang nhắc nhở: “Đừng chọc tôi.”
Du Tâm Kiều không nghe rõ, chỉ tưởng là anh không muốn, thế nên cậu buông vạt áo xuống rồi ngồi trở về, miệng lầm bầm: “Vậy nếu chút nữa vẫn còn ngứa thì cậu phải bôi giúp tôi đấy.”
Đêm nay không một ai yên giấc.
Hai người chia nhau nằm mỗi bên nệm, ở giữa có một đường ngăn cách vô hình.
Du Tâm Kiều nằm về phía bên phải, nghĩ thầm nếu cậu đã không biết bài nhạc hôm ấy tên là “Ánh trăng”, vậy thì tôi sẽ tạo ra một ánh trăng vĩnh hằng dành riêng cho cậu.
Từ Ngạn Hoàn nằm nghiêng về bên trái, anh hơi đè lên tim mình, như thể sợ âm thanh kia quá lớn, làm lộ hết bí mật nơi đáy lòng.
Nhắm mắt lại là cứ hiện ra hình ảnh sau khung camera điện thoại.
Lúc trời khuya gió mát mây tan, đường viền của mặt trăng cũng trở nên rõ ràng.
Du Tâm Kiều chống quai hàm ngồi trước cửa sổ, bóng dáng của thiếu niên gầy gò yếu ớt nhưng chứa đựng năng lượng mạnh mẽ mãnh liệt.
Cậu nghiêng mặt thấy Từ Ngạn Hoàn đang cầm điện thoại nhìn thứ gì đó, mắt chẳng chớp lấy một lần.
“Đừng chơi điện thoại nữa.” Du Tâm Kiều gọi anh: “Qua đây ngắm trăng nè, đẹp lắm.”
Từ Ngạn Hoàn đứng im không nhúc nhích, nửa bên mặt bị bóng đêm cất giấu, nửa còn lại bị điện thoại che đi, ánh sáng yếu ớt từ màn hình chiếu lên đôi đồng tử sâu thăm thẳm của anh.
“Đang ngắm đây.” Anh đáp.
Trong màn hình điện thoại, thiếu niên ngẩng đầu nhìn bầu trời giống như mái vòm, cổ hơi giương lên, vừa là tuyết đọng trên núi, vừa là ánh trăng ở non cao.
Mà vạn vật đều có vết nứt, đó là nơi ánh sáng rọi vào.
Hết chương 29.
006Kl0Culy1hj2vlzqe5vj329d1i9ngm
(*Ảnh lụm của một bạn trên weibo: https://weibo.com/u/6181515722)
*Dư Trình:
Bài hát kia tên 《你看你看月亮的脸》của Mạnh Đình Vĩ.
Câu “Vạn vật đều có vết nứt, đó là nơi ánh sáng rọi vào” xuất phát từ bài Anthem của Leonard Cohen, nguyên văn là: “There is a crack in everything, that’s how the light gets in.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.