Bạch Nguyệt Quang Nam Thần Tự Cứu Hệ Thống

Chương 55: Thợ săn vampire (40)




Lý Việt Bạch rốt cuộc nói không ra lời, chỉ tuyệt vọng đấm vào kết giới không nhìn thấy.
Xúc cảm lạnh băng cứng rắn, giống như băng hàn ngàn năm, lại giống thủy tinh chống đạn kiên cố nhất.
Xuyên qua kết giới, có thể nhìn thấy một mình Diệp Thanh an tĩnh đứng đó, mấy ngày không thấy, hốc mắt y hõm xuống một vòng, sắc mặt rất kém, trông rất mệt mỏi.
Trong lòng Lý Việt Bạch hoảng hốt, không khống chế được sức lực, bất cẩn cắt một vết thương trên tay, máu tươi lưu lại trên lá chắn trong suốt.
Máu tươi nồng đậm khí vị Vila ngập tràn trong không gian.
Có lẽ, cái khe thật nhỏ trên kết giới kia có tác dụng.
Bỏi vì Diệp Thanh đột ngột hướng mắt sang bên hắn.
Y nhận ra! Trái tim Lý Việt Bạch một trận kinh hoàng.
Trong ánh mắt Diệp Thanh tràn ngập hoang mang, y lập tức đi về hướng đó.
Càng đến gần, trái tim Lý Việt Bạch càng lạnh.
Có thể nhìn rõ, làn da vốn tái nhợt của Diệp Thanh giờ càng thêm tái, giống như tro bụi rơi xuống trên nền tuyết trắng, thậm chí có thể nhìn thấy vài vết thương trên làn da vốn trơn bóng, trên đôi tay tinh tế thon dài có thể nhìn thấy rõ mạch máu màu xanh, ngoài ra còn có vết cắn cùng miệng vết thương trông rất dữ tợn.
Y rốt cuộc đã trải qua những thứ gì...
"Hệ thống." Lý Việt Bạch quát lên trong lòng: "Làm thế nào mới đánh vỡ được kết giới này? Làm thế nào mới thoát được ảo giác?"
"Ai nha ai nha, không phải đã nói cho ngài rồi sao? Chỉ cần ngài nghe theo an bài của Cao Thừa Dục, giết Diệp Thanh trong ảo ảnh là được mà." Hệ thống ngáp một cái.
"Nói cho tao phương pháp khác."
"Phương pháp khác, cũng không phải không có." Hệ thống hiếm khi dứt khoát như vậy: "Đó chính là --- giết chết kẻ thi pháp, đáng tiếc, kỹ thuật bắn của ngài quá kém, làm quạ đen kia chạy thoát."
Kỹ thuật bắn của Cố Tây Sa tuyệt đối không kém, không lâu trước đây, Lý Việt Bạch còn dựa vào nó mà hạ gục được mấy tên thủ hạ của cục trưởng Vương, vừa rồi bắn quạ đen, cũng là tập trung toàn bộ sự chú ý, có thể nói là một phát súng tương đối xuất sắc.
Sở dĩ quạ đen có thể tránh được một kiếp, là bởi pháp lực của nó quá mức cao siêu --- có thể bố trí ra ảo cảnh hoàn mỹ như vậy là tương đương với vampire có năng lực cường đại, không dễ gì bị một súng bắn chết.
Ngược lại, nếu quạ đen dễ dàng bị giết chết, vậy nó sẽ không tùy tiện đứng trên cửa sổ, từ lúc bắt đầu sẽ nấp ở một địa phương an toàn, không cho Lý Việt Bạch bất kỳ cơ hội nào giết chết mình.
Hiện tại, Lý Việt Bạch đả thương nó, còn khiến một lượng lớn pháp lực của nó tiêu hao, làm kết giới xuất hiện một cái khe nhỏ, thế là đã chiếm được tiện nghi lớn.
"Nhất định còn có phương pháp thứ ba." Lý Việt Bạch nâng tay phải lên miệng, liếm vết thương: "Nhất định có."
"Tôi biết ngài đang nghĩ cái gì." Hệ thống cười lạnh: "Muốn Diệp Thanh đánh vỡ kết giới từ bên ngoài? Tỉnh lại đi, đây là chuyện không có khả năng, y làm sao có thể đánh vỡ một thứ y không hề nhìn thấy?"
"Thật sự không thể?" Ánh mắt Lý Việt Bạch khiến kẻ khác rùng mình.
Quả thật, Diệp Thanh không có khả năng đánh vỡ cái kết giới này, dù y là vampire, dù y là Joker, y căn bản không biết kết giới ở chỗ nào.
"Không được xem thường kết giới của vampire, kết giới này chỉ có thể phá hủy từ bên trong, người ở ngoài, cái gì cũng không làm được." Ngữ khí hệ thống tràn ngập trào phúng: "Nói thật cho ngài biết, Diệp Thanh tới đây không hề giúp gì được cho ngài, y chỉ có thể ở bên ngoài phí công chờ đợi mà thôi."
"..." Lý Việt Bạch cắn lên tay phải bị thương, đi qua đi lại.
"Ký chủ thân ái, ngài đã lãng phí một giờ." Hệ thống tốt bụng nhắc nhở.
Tòa nhà hình tháp âm u, trên cửa sổ trống rỗng, quạ đen cũng không ở đó nữa, chỉ có một mình Lý Việt Bạch đau khổ chống đỡ, hệ thống lãnh khốc trong đầu còn không ngừng châm chọc mỉa mai, không ngừng ngáng chân, không ngừng thử điểm cực hạn tâm lý của hắn.
Cảnh tượng như vậy, hoang vắng không ngừng, hơn nữa còn tuyệt vọng.
Lý Việt Bạch dừng chân, khóe miệng nhếch lên, lộ ra một nụ cười mỉm.
Tuyệt vọng cũng chẳng sao, ít nhất xuyên qua kết giới còn có thể thấy người mình muốn nhìn nhất, vậy là đủ rồi.
"Hệ thống, mày đôi khi rất..." Lý Việt Bạch cười lắc đầu: "Thành thật!"
Hệ thống ngẩn người trong chốc lát.
"Ký chủ thân ái, tôi cho rằng, dựa theo tiêu chuẩn nhân loại, ngài dùng từ giảo hoạt hoặc tàn nhẫn để hình dung tôi sẽ thỏa đáng hơn." Hệ thống có chút hoảng loạn: "Thành thật? Tại sao lại nói tôi thành thật?"
Hệ thống không phải nhân loại, nhưng nó cũng có hiểu biết của riêng mình, biết hành vi ác liệt của mình đã nhiều lần xúc phạm ký chủ thân ái, cho nên nó mới có thể tận hưởng được cảm giác tàn nhẫn sung sướng này.
"Ở trong thế giới này, mày luôn tránh đi câu hỏi của tao, luôn làm lơ yêu cầu của tao, thích chơi trò đoán ý, cố tình tạo ra hiểu lẫm cùng hỗn loạn, thậm chí đã từng giết người tao coi trọng nhất."
"Không sai, không sai, ký chủ thân ái, tôi thừa nhận."
"Nhưng." Lý Việt Bạch cười: "Có một việc mày chưa từng làm."
"Cái gì?"
"Nói dối."
"..." Hệ thống lần này thật sự bị nghẹn, giống như quốc vương trong truyện cổ Andersen, bị dân chúng chọc thủng sự thật không mặc quần áo, lại giống như nữ nhân sư trong thần thoại Hy Lạp, bị đoán được đáp án quan trọng nhất.
"Mày sẽ không nói dối, tất cả những gì mày nói đều là thật." Lý Việt Bạch gằn từng chữ một: "Chỉ là mày luôn thích giấu sự thật trong những câu từ không ý nghĩa, khiến tao hiểu lầm."
"..." Hệ thống phát ra tiếng khóc ủy khuất nức nở.
"Nhưng chỉ cần tao không hiểu lầm, sự thật liền không bị che giấu." Lý Việt Bạch vươn tay, chỉ chỉ vào huyệt thái dương của mình: "Thật ngại, hệ thống thân ái, mỗi một chữ mày nói, tao đều nhớ kỹ."
"...Ký... Ký chủ thân ái, ngài nhớ nhiều như vậy... Cũng vô dụng á..." Hệ thống nịnh nọt: "Kỳ thật những lời tôi nói đều không có ý nghĩa nào hết..."
"Có ý nghĩa." Lý Việt Bạch cố ý hạ giọng, giả ngữ khí mắng trẻ con: "Đặc biệt, đặc biệt có ý nghĩa."
"..."
"Giống như vừa rồi, mày nói cho tao một chuyện quan trọng." Lý Việt Bạch với tay vào túi áo, lấy ra một phiến lông chim đen như mực: "Sau khi tao đả thương quạ đen, mày nói với tao --- ảo cảnh kẻ thi pháp bày ra, chỉ có kẻ thi pháp mới thoát ra được."
Một câu này, là hệ thống muốn đả kích hắn, muốn dập tắt hi vọng chạy thoát của hắn mới nói.
"Vậy, hệ thống thân ái, kết giới ở ngay trước mắt tao." Lý Việt Bạch chỉ về phía kết giới xuất hiện một khe hở: "Mày nghĩ lông quạ đen này có thể xuyên qua kết giới không? Nó chính là một bộ phận của kẻ thi pháp..."
"Dù, dù như vậy có thể nói lên cái gì... Ký củ thân ái, ngài rốt cuộc, rốt cuộc muốn nói cái gì..." Hệ thống bắt đầu nói lắp.
"Không muốn nói cái gì, chỉ muốn ra tiếp đón Diệp Thanh mà thôi."
"..."
Lý Việt Bạch không có thời gian đùa giỡn hệ thống, hắn nhắm mắt lại, vung tay lên, cái lông quạ màu đen kia giống như một mũi tên nhọn, một cái phi tiêu, hướng thẳng về phía kết giới.
Bạch quang chợt lóe, trong nháy mắt lông quạ chạm vào, kết giới rắn chắc kia biến thành hồ nước mềm mại, xuyên qua một thế giới khác.
Bên kia kết giới, Diệp Thanh chỉ mới hơi chớp mắt một chút, liền thấy từ không khí trống rỗng xuất hiện một phiến lông quạ màu đen.
Y theo bản năng mà vươn tay, khiến nó nghiêng ngả rơi xuống lòng bàn tay.
Là lông quạ đen, cho dù không biết nó có ý nghĩa là gì, nhưng có thể cảm nhận được một tia hơi thở quen thuộc.
Vừa rồi, hơi thở quen thuộc này vừa xuất hiện.
"Lý Việt Bạch?" Diệp Thanh nắm chặt lông chim, lẳng lặng nhìn về phía nó vừa bay ra.
Một khắc lông chim bay tới tay Diệp Thanh, Lý Việt Bạch thiếu chút nữa phát khóc.
Hắn không nhớ đã bao lâu không thấy Diệp Thanh, như thế nào cũng không thể tưởng tượng được, cách gặp mặt sẽ đặc thù thế này.
Trên cửa sổ còn dính máu quạ đen, đỏ sậm đặc quánh, lông chim rơi bên cạnh chỉ còn hơn mười phiến, không nhiều lắm.
"Hệ thống, mày nói, nếu tay cầm lông chim trong tay." Lý Việt bạch nhặt một phiến lông chim lên, cẩn thận mà đoan trang: "Liệu kết giới này có thể cho tao qua không?"
"Ha ha ha ha ha! Ký chủ thân ái, ý nghĩ của ngài không khỏi có chút kì lạ rồi!" Vừa rồi hệ thống còn sợ hãi, hiện tại nghe thấy câu này, lập tức đắc ý cười nhạo: "Quả thật, lông chim là một bộ phận của kẻ thi pháp, nó có thể xuyên qua kết giới, nhưng nếu ngài định dùng nó hỗ trợ đi ra, đó là không có khả năng, nhiều nhất nó chỉ có thể mang theo một tờ giấy mỏng! Ngài? Một vạn năm cũng không thể!"
"Một tờ giấy." Lý Việt Bạch cười cười: "Vậy là đủ rồi."
Hắn nhặt tấm da dê trên mặt đất lên, nhanh chóng cắt một mảnh nhỏ.
Trong nháy mắt cắt ra, tựa hồ nghe thấy tiếng khóc của tấm da dê.
Tấm da dê nặng hơn so với tờ giấy bình thường, nếu gửi một tờ hoàn chỉnh là không thể, có thể sẽ bởi nặng quá mà không qua được, cho nên, chỉ có thể cắt đứt.
Lý Việt Bạch cầm mảnh giấy vọt tới chỗ cửa sổ, cầm lấy một phiến lông quạ đen, chấm máu quạ đen, dùng tốc độ nhanh nhất viết lên mấy chữ.
Hắn không dừng lại tự hỏi xem nên viết cái gì, chỉ nghĩ cần phải viết nhanh và ngắn gọn một chút.
"To Tiểu Diệp, tôi có mang một chai nước cho cậu, ở ngoài cửa tầng thứ nhất."
"Ký chủ thân ái, ngài đang viết cái gì vậy...?" Hệ thống không tức tới hộc máu, mà là lâm vào hoang mang.
Nhắn như vậy có khác gì tờ giấy nhỏ dán lên tủ lạnh ở phòng trọ đâu?
Rõ ràng là sống chết trước mắt, đã trải qua nhiều chuyện huyết tinh như vậy, một lần nữa gặp lại, có duy nhất một cơ hội trao đổi tin tức quan trọng, Lý Việt Bạch lại chỉ viết một câu: Tôi mang một chai nước cho cậu?
Xin hỏi ngài là cổ động viên đội bóng rổ sao? Có muốn một cái khăn lông không? Ký chủ tôn kính?
Trên tấm da dê có máu quạ đen, còn có lông chim, nhẹ nhàng xuyên qua kết giới.
Diệp Thanh nhận lấy tấm da dê xuất hiện từ hư không, nhìn lướt qua, không hề do dự một giây, lập tức xoay người đi xuống lầu.
Chữ Lý Việt Bạch, y rất quen thuộc, tuy yêu cầu ở trên rất quái dị, y vẫn sẽ làm theo.
Vị trí Diệp Thanh đang đứng là thế giới hiện thực, cửa lâu Thất Tinh của thế giới hiện thực cũng không đóng chặt cửa như trong kết giới của Lý Việt Bạch, mà là trước sau luôn mở rộng.
Ở ngoài cửa, giữa một đống cỏ dại gạch đá lộn xộn, quả nhiên có một chai nước lẳng lặng ở trong đó, căn bản sẽ không ai để ý tới.
Nhãn thường thấy nhất là nước khoáng Nông X, nắp chai đã bị mở ra, mặt trên cư nhiên còn dán giấy ký tên Lý Việt Bạch làm niêm phong.
Nước bên trong thanh triệt trong suốt, thoạt nhìn không khác so với nước bình thường.
Diệp Thanh mang theo chai nước về chỗ kết giới, nghi hoặc nhìn về chỗ lông quạ cùng tấm da dê bay ra.
Y ẩn ẩn cảm giác được, đó là thông đạo, Lý Việt Bạch ở ngay bên kia.
Tin đầu tiên hắn gửi cho mình, không phải cầu cứu, cũng không phải bảo mình phá hủy kết giới, mà lại cho mình một chai nước.
Đây có ý gì?
Chỉ là muốn cho cậu uống, đừng nghĩ nhiều như vậy, đứa nhỏ ngốc.
Lý Việt Bạch cách kết giới âm thầm sốt ruột.
Quả nhiên là bình thường mình quan tâm quá ít tới đồ đệ.
Nếu bình thường mình vẫn luôn bưng trà đổ nước hỏi han ân cần, hiện tại Diệp Thanh sẽ không nghĩ nhiều như vậy.
Trên thực tế, mình không có ý gì cả.
Đơn giản là thấy y khát nước đã lâu, đau lòng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.