Binh Vương Và Bảy Chị Gái Cực Phẩm

Chương 237:




Hắn có 72 mạng lưới tin tức Ám Bộ, hai phần ba thế lực trong đó phân bố ở nước ngoài, một phần ba ở Long Quốc, muốn tra ra thân thế của mình và các chị cũng không phải vấn đề lớn.
Nhưng 5 năm trước, khi hắn rời khỏi đạo quan, sư phụ lão đạo sĩ đã nói rõ với hắn rằng nhất định phải để vấn đề về thân thế thuận theo ý trời.
Hàm ý còn không phải bảo Lục Vân đừng chủ động đi tra xét, lúc nào tới sẽ tới, tự nhiên sẽ có đáp án hay sao?
Có lẽ hắn và các chị cùng xuất hiện ở viện mồ côi Dương Quang căn bản không phải ngẫu nhiên, mà là có người cố ý làm vậy, mục đích là để hắn sinh ra liên hệ chặt chẽ với họ.
Đây là điều mà Lục Vân phỏng đoán ra căn cứ vào một số chuyện xảy ra gần đây và đôi câu vài lời lão đạo sĩ từng nói.
Càng nghĩ càng thấy ớn.
Mà làm Lục Vân tò mò là, rốt cuộc lão đạo sĩ sắm vai nhân vật gì trong ván cờ này? Thiên Minh Tử mà vừa rồi vợ chồng Diệp thị nhắc tới lại có quan hệ gì với ông ta?
Thật là làm người ta khó hiểu!
“Cậu tên là Lục Vân đúng không?”
Trong lúc Lục Vân trầm tư, giọng nói của Diệp Hướng Vinh bỗng làm hắn bừng tỉnh, “Không biết cậu có tiện ra ngoài nói chuyện riêng với tôi một chút không?”
Lục Vân gật gật đầu.
Hai người đi ra bên ngoài biệt thự, Diệp Hướng Vinh yên lặng nhìn Lục Vân một hồi, sau đó nói, “Đầu tiên, tôi rất cảm ơn cậu đã thay chúng tôi chiếu cố Khuynh Thành, nếu cậu có yêu cầu gì thì cứ việc nói, chỉ cần nằm trong phạm vi năng lực của Diệp gia thì tôi nhất định sẽ thỏa mãn cho cậu.”
“Bác trai, thật ra….”
“Cậu nghe tôi nói hết đã!”
Lục Vân vừa định nói mình chiếu cố chị Khuynh Thành là điều đương nhiên, nhưng còn chưa nói xong đã bị Diệp Hướng Vinh cắt ngang, trong mắt hắn lập tức hiện ra chút không vui.
Diệp Hướng Vinh này cũng rất bá đạo.
Một lát sau, chỉ nghe Diệp Hướng Vinh tiếp tục nói, “Tiếp theo, tôi không hy vọng tiếp tục nhìn thấy cậu có dây dưa gì với Khuynh Thành nữa.”
“20 năm qua chúng tôi luôn mắc nợ Khuynh Thành, vì vậy chúng tôi sẽ đưa Khuynh Thành về Diệp gia để bù đắp. Sau này, chúng tôi cũng sẽ giúp con bé tìm được một người chồng môn đăng hộ đối. Lục Vân, tôi nghĩ cậu hiểu ý tôi.”
Sau khi Diệp Hướng Vinh nói xong, ông nhìn thẳng vào Lục Vân, trong ánh mắt mơ hồ có cảm giác uy hiếp.
Ông vẫn luôn cho rằng mối quan hệ giữa hai người không đơn giản như vậy, nếu không hai người bọn họ đã không thể tay trong tay thân mật rời khỏi khách sạn ngày hôm đó.
Hơn nữa, khi Lục Vân cõng Diệp Khuynh Thành vào khách sạn ngày hôm đó, rõ ràng con bé đang trong trạng thái choáng váng. Diệp Hướng Vinh không tin Lục Vân lại nghiêm túc như vậy, cậu ta không làm gì trong phòng.
Diệp Hướng Vinh không muốn lo lắng về những điều này nữa, chỉ cần Lục Vân không quấy rầy Diệp Khuynh Thành nữa là được.
Bầu không khí yên lặng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.