Binh Vương Và Bảy Chị Gái Cực Phẩm

Chương 253:




Hiện tại, ông ta còn mong mỏi câu trả lời từ hắn hơn là Tôn Tiểu Sở.
Vì dù sao đây cũng là một lời nói mang tính chất hứa hẹn của Vân Thiên Thần Quân, mà Vân Thiên Thần Quân là ai cơ chứ, một khi ngài ấy hứa hẹn thì giá trị của lời hứa ấy đáng giá ngàn vàng, cứ phải gọi là chắc như đinh đóng cột, không có chuyện nuốt lời.
Tôn Cẩm Vinh đầy căng thẳng y như một cô gái đang chuẩn bị vào động phòng.
Lục Vân liếc nhìn ông ta một cái, thầm nghĩ cái lão này đúng là rất biết thế nào là được nước lấn tới, hắn đã cố gắng giúp ông ta che giấu lời nói dối để dỗ cháu thi tốt của mình kia rồi mà bây giờ ông già này lại dồn hắn vào ngõ cụt, mũi cao quá mặt rồi đấy, nhưng hắn cũng không lo lắng lắm, vì chẳng lẽ cháu gái của ông ta có trình độ như thế nào bản thân mình không rõ hay sao?
Tôn Tiểu Sở cùng lắm chấm được 8 điểm.
Đừng tưởng là hắn chưa từng nhìn thấy cô vứt đề thi vào góc tường chả thèm làm trong giờ tự học.
Lục Vân thấy vậy đầy trang nghiêm dõng dạc mà nói:
“Đương nhiên, tôi từ trước giờ luôn giữ đúng lời hứa của mình.”
“Được.”
Tôn Cẩm Vinh xuýt chút nữa cũng giống như cháu gái mình, vui sướng quá mà quên mình định lấy đà nhảy lên, nhưng nghĩ tới dù sao mình cũng có tuổi rồi, xương cốt rệu rã cả, cho nên ông nhanh chóng kìm chế lại cái trái tim thiếu nữ kia của mình.
Nhưng sự kích động vui sướng của ông ta vẫn không thể dấu nổi dưới khuôn mặt đỏ bừng kia.
().
Lúc này Tôn Tiểu Sở cũng đầy mong chờ mà nói rằng:
“Lục tiên sinh à, hôm nay là sinh nhật của tôi, anh có thể lại dùng cái bảo bối to to kia của anh để cho tôi thoải mái một lần được không, chỉ một lần thôi, từ nay về sau tôi nhất định sẽ bế quan học tập chăm chỉ, điện thoại cũng đập luôn không dùng nữa.”
Cả nhà họ Tôn nghe đến đây, ai nấy đều đơ cứng mặt mày, khóe miệng cũng giật giật.
Bảo bối to to?
Rồi thoải mái?
Mấy từ ngữ này nghe cũng hừng hực quá đi chứ.
Nhưng rất nhanh sau mọi người mới phản ứng lại, biết rằng thứ bảo bối to to mà Tôn Tiểu Sở nói chắc chắn là đang nói đến chiếc xe đạp kia.
Nhìn cái dáng vẻ đầy điềm đạm đáng yêu của cô gái nhỏ trước mặt, Lục Vân vỗ ngực nói rằng:
“Đi, hôm nay tôi sẽ cho cô đi thoải mái cho đã nghiền.”
Và thế là, không lâu sau đó ở trên con đường dài của Giang Thành, tiếng cười vui của thiếu nữ cứ vang lên từng hồi y như tiếng chuông.
Trên đường đi họ cũng vô tình gặp được mấy thiếu niên dân chơi, ngay lập tức mấy lời cảm thán kiểu như “vãi luyện” “á đù” vang lên không dứt, bọn họ lúc này không ngừng vặn tay ga chiếc mô tô của mình, nóng lòng muốn đuổi theo để xem xem rốt cục là vị anh hùng hảo hán nào mà chỉ đạp xe đạp thôi đã có thể phóng nhanh với một tốc độ ngang gió như vậy.
Nhưng rất nhanh sau bọn họ đã bị cảnh sát giao thông chặn lại, bọn họ đầy bất mãn mà kháng nghị nói:
“Phía trước có cái xe đạp chạy quá tốc độ như vậy, sao anh cảnh sát lại không đi bắt họ, sao lại cứ nhằm vào chúng tôi mà bắt.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.