Binh Vương Và Bảy Chị Gái Cực Phẩm

Chương 290:




Anh bạn nhỏ Lục Vân lần này bị lơ là quá rồi, không nhanh nhẹn gì cả!
“Là tiểu Lục Vân thì có thể muốn làm gì thì làm sao? Cậu là tiểu Lục Vân thì có thể tự nhiên khi dễ tôi sao? Cái tên ngáo ngơ này nữa!!”
Lạc Ly vừa cáu vừa đặt Lục Vân lên trên sàn kéo lê lết hắn lau nhà y như lúc nhỏ, tức giận nói, cuối cùng còn bồi thêm hai cái tát đôm đốp lên bụng của hắn, hành động của cô thể hiện rõ khí thế của một người chị trong nhà.
Lục Vân không nói hết lời mà rằng:
“Chị bảy à, chị là con gái đó nha! Phải dè dặt một chút.”
“Hừ, đấy chẳng qua là bị em chọc tức thôi đó nhá…”
Lạc Ly lườm Lục Vân trắng cả mắt, nhưng ngay sau đó tự nhiên nhịn không được mà cười vui vẻ như không có chuyện gì vừa xảy ra, nụ cười của cô tươi rói y như một đóa hoa nở lúc ban xuân.
Cô rất vui khi mình vẫn có thể gặp lại được tiểu Lục Vân như lúc này.
Một lát sau, cô nhẹ nhàng dời sức nặng giáng lên bụng Lục Vân đi, đầy tò mò mà hỏi:
“Cơ mà, chị nói không phải chứ, Lục Vân à, mới
mười lăm năm không gặp thôi mà em lại có thể trở thành một tu luyện giả ư? Sao tự nhiên làm được vậy?”
Cô còn nhớ rất rõ cái cảnh tượng Lục Vân cưỡi trên con xe đạp cổ kia sau đó phóng từ trên trời xuống, cảnh đó thật sự quá đỗi phi lý mà lại ngầu đét.
Lục Vân khiêm tốn nói rằng: “Do ăn may thôi ấy mà!”
Liễu Yên Nhi ở một bên nghe cuộc đối thoại của hai người, cô bất giác đầy nghi hoặc hỏi:
“Tu luyện giả? Tiểu Lục Vân là tu luyện giả á?”
Lạc Ly vẹo cổ sang một bên nhìn cô:
“Chị không biết chuyện này sao?”
“Có biết gì đâu, tiểu Lục Vân cũng có nói gì đâu mà biết.”
Trước giờ Liễu Yên Nhi chỉ biết đúng một chuyện đó là Lục Vân nhà mình có một thân thủ không hề đơn giản, cùng lắm cũng chỉ tu võ giả gì đó, chứ ai mà ngờ được hắn lại là một tu luyện giả đâu.
().
Thảo nào cái tát của tiểu Lục Vân dành cho cô lại lạ như vậy, hóa ra là dùng chân khí để làm trò đùa bỡn, hại cô phải vội vàng đi tắm một phen.
Ánh mắt Liễu Yên Nhi bỗng đầy oán giận nhìn hắn.
Còn Lục Vân bên này thì mang vẻ không chịu đâu.
Tự nhiên khi không chị bảy lại đi vạch trần thân phận của hắn một cách trắng trợn như vậy, nếu thế thì hắn cũng chẳng nương tay làm gì nữa.
Hắn cũng không thèm chịu thua mà nói:
“Chị bảy à, còn chuyện chị là minh chủ võ minh khu vực Hoa Trung thì thế nào đây, chẳng lẽ cũng không nói cho mấy chị ấy sao?
Minh chủ võ minh khu vực Hoa Trung ư?
Cái biểu cảm vốn không tốt lắm của Liễu Yên Nhi lại càng thêm đen hơn, cảm giác như ở đây chỉ có mỗi cô là gà nhất.
Thế thì không được rồi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.