Binh Vương Và Bảy Chị Gái Cực Phẩm

Chương 312:




Tất nhiên Diệp Hướng Vinh không nói ra điều này.
Ông biết tính cách của vợ mình. Trong ấn tượng của bà, Lục Vân chỉ là một đứa trẻ mồ côi cho nên dù hắn có thể hiện được bản thân thì Khương Lam vẫn bị cơn giận che mắt.
Tâm trạng của Lục Vân khá tốt.
Vừa nãy khi Khương Lam nói chuyện với hắn, hắn có thể cảm nhận rõ trong lòng bà có chút hối hận nhưng lại không muốn nói xin lỗi với hắn.
Ha ha.
Vậy thì đợi xem, tôi sẽ phá vỡ phòng ngự tâm lý của bà từng chút một để xem người phụ nữ xinh đẹp nhất Giang Nam có thể ngạo mạn trước mặt tôi được bao lâu.
Lục Vân đến con hẻm với tâm trạng vui vẻ, sẵn sàng cưỡi con xe cổ trở lại Giang Thành nhưng giây tiếp theo, mặt hắn tối sầm lại.
Chiếc xe đạp đã bị trộm!
Hắn nhìn thấy chiếc khóa vốn để khóa xe nằm chỏng chơ đầy đáng thương trong góc ngõ!
“Tên trộm xe chết tiệt!”
Lục Vân chửi rủa. Hắn vội huy động tâm trí và nhanh chóng tìm ra được vị trí của chiếc xe đạp. Hắn mừng thầm vì mình đã đề phòng trước, hắn đã khắc một câu thần chú vào bên trong thanh sắt của chiếc xe.
Một lúc sau, trên đường đến tiệm sửa xe gần đó, hắn thấy một người đàn ông đầu bù xù đang vui vẻ đạp xe, miệng lẩm bẩm:
“Không thể kiếm được việc làm, công việc làm ăn cũng không thuận lợi, chỉ có thể dựa vào việc trộm cắp để duy trì sự sống…A, cậu là người hay ma vậy?”
Ông ta kinh ngạc nhìn người thanh niên đột nhiên xuất hiện trước mặt mình.
Lục Vân vô cùng bực bội, tát ông ta một cái và nói: “Ông lấy trộm xe đạp của tôi mà lại còn hỏi tôi có phải ma không?”
Sau khi đánh tên trộm một trận thừa sống thiếu chết, Lục Vân nhìn chiếc yên xe đạp bị bẩn và lâm vào trầm tư.
Cuối cùng, hắn cắn răng và đưa ra một quyết định trọng đại.
Hắn sẽ gỡ chiếc yên xe ra và thay cái mới!
Đồng thời, hắn sẽ mua một chiếc khóa chữ U mới!
Khi đến cửa hàng sửa xe đạp, sau khi giải thích một hồi với chủ cửa hàng, Lục Vân đứng đợi bên đường một lúc. Chợt hắn nghe thấy một giọng nói: “Xin hỏi…Cậu có phải là Lục Vân không?”
Lục Vân quay đầu lại và nhìn thanh niên mặc âu phục không lớn hơn hắn mấy tuổi với vẻ nghi ngờ: “Tôi là Lục Vân, còn anh là?”
“Hóa ra cậu đúng là Lục Vân thật. Tôi là Triệu Lôi, anh không nhớ tôi sao? Chúng ta sống ở cùng một cô nhi viện với nhau.”
Chàng trai trẻ tên là Triệu Lôi này vô cùng vui mừng sau khi nghe Lục Vân nói.
Triệu Lôi…
Hắn có một chút ấn tượng về cái tên này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.