Binh Vương Và Bảy Chị Gái Cực Phẩm

Chương 315:




Chỉ có thể trách rằng khi bọn họ nghe tin con gái mình còn sống, bọn họ vui mừng khôn xiết nhưng lại không hề nghĩ tới việc điều tra những người xung quanh Diệp Khuynh Thành. Trên thực tế, chỉ cần bọn họ chịu để ý một chút thì sẽ không khó để phát hiện ra Lục Vân chính là vị thần y của Giang Thành.
Tại biệt thự Lục Nhân.
Lạc Ly đã trở về võ minh rồi, cô chắc mẩm cũng chỉ ở nhà được có ba ngày, bởi vì công việc thực sự rất bận rộn, Lục Vân cũng cảm thấy rất tiếc về điều đó.
Bởi vì đến tận tới lúc cô rời đi rồi mà hắn vẫn chưa cứu vãn lại được hình tượng vỡ vụn trong lòng của chị bảy, xem ra đợi sau này hắn chỉ đành giành ra chút thời gian để đi tới căn cứ địa Võ Minh một chuyến để bổ túc cho cô một bài dài về hắn.
Cùng lúc đó, ở trong phòng.
Lục Vân đang giảng giải đầy đủ về mọi việc cơ bản của một tu luyện giả, đương nhiên những điều này cũng đều là những nội dung mà trước đó sư phụ đã từng nói cho hắn biết.
“Hệ thống tuần tự của tu luyện giả hoàn toàn khác so với tu võ giả, đẳng cấp đương nhiên cũng hoàn toàn khác biệt, cảnh giới tu luyện giả được phân thành chín cấp. Đó lần lượt là trúc cơ, kim đan, nguyên anh và cuối cùng là hóa thần…”
“Chỉ cần đạt tới cấp 5 thôi là có sức mạnh sánh ngang với trình độ Tông Sư Hóa Cảnh của tu võ giả, nhưng nguyên nhân là do lượng linh khí của thế giới trước kia quá là loãng cho nên muốn luyện khí đạt được tới cấp 5 thôi cũng là một chuyện khó như lên trời…”
Đây cũng chính là sự khó khăn mà trước mắt các tu luyện giả phải đối diện, và cũng chính là nguyên nhân chính khiến cho các tu luyện giả ngày càng ít đi, bởi điều kiện để trở thành một tu luyện giả thực sự quá khốc liệt.
Dựa theo những gì đạo sĩ sư phụ kia nói, thì tạm tính tới thời điểm hiện giờ, cũng chỉ có mấy người tu luyện giả đạt cảnh giới cao nhất là Kim Đan Kỳ mà thôi, hơn nữa họ cũng toàn mà mấy lão yêu quái cả trăm tuổi không bao giờ chịu ló mặt ra ngoài.
Lúc đó Lục Vân đã từng hỏi sư phụ mình là nếu như nói cấp cao nhất là Kim Đan Kỳ, vậy tại sao người lại có thể biết được những cảnh giới sau đó nữa, không phải người đã nói Kim Đan Kỳ là cảnh giới đỉnh cao nhất của tu luyện giả sao?
().
Sư phụ đạo sĩ lại làm ra vẻ thiên cơ không thể tiết lộ mà nói là đây là một bí mật, rồi bảo đợi sau này khi hắn tu luyện được đến đó thì tự khắc sẽ biết.
Còn những huyền bí thâm sâu trong đó thì lão sư phụ đạo sĩ chỉ cười cười mà không nói, chỉ nói là nếu hắn đi được tới lúc đó thì mọi chuyện tự nhiên sẽ được sáng tỏ.
Cái vẻ thần bí của lão sư phụ cũng khiến hắn tò mò đến điên.
Ngay trong ngày hôm đó Lục Vân đã lôi toàn bộ những cuốn Đông Dương Quốc Họa mà lão sư phụ mình cất giấu kỹ lưỡng ra để tìm tòi, lần chơi ngu đó đã khiến hắn bị đánh cho nhừ tử.
Sau khi được giảng giải chi tiết về tu uyện giả xong, Liễu Yên Nhi chợt chớp chớp đôi mắt hẹp dài y như hồ ly đầy câu dẫn của mình, hỏi:
“Vậy tiểu Lục Vân giờ đã luyện tới cảnh giới nào rồi?”
Lục Vân nghiêm túc suy nghĩ một chút, đột nhiên cười một cách xấu xa nói:
“Chị đoán xem!”
“Hừ không nói thì thôi, làm như người ta cần biết lắm ấy!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.