Binh Vương Và Bảy Chị Gái Cực Phẩm

Chương 333:




Lời bà vừa dứt, Diệp Khuynh Thành liền thở phì phò trở về, sau đó cô đưa một lá thư mời đến trước mặt Lục Vân nói:
“Hùng Nhật Huy đúng là ép người quá đáng!”
“Chị Khuynh Thành sao lại tức giận thế?”
Lục Vân nghi ngờ cầm lấy thư mời, nhìn thoáng qua, lại là thiệp mời tới tiệc rượu tư nhân của tên Hùng Nhật Huy kia, còn đặc biệt kính mời Diệp Khuynh Thành đến dự.
Vì tập đoàn Hàn Mỹ đã có một chiến thắng lớn cho nên Hùng Nhật Huy đã tổ chức buổi tiệc rượu này, nói là mở tiệc chúc mừng nhưng lại cố ý mời đối thủ cạnh tranh của mình đến tham dự, đây chẳng phải cố ý khích đểu sao?
Hơn nữa.
Nếu như Hùng Nhật Huy là dựa vào cách thức kinh doanh bình thường để thắng được cuộc chiến này thì Khuynh Thành không còn lời nào để nói, nhưng đằng này rõ ràng đối phương đã dùng thủ đoạn đê tiện bẩn thỉu để đánh cắp thành quả lao động của người khác mà vẫn không biết xấu hổ ở đấy diễu võ dương oai.
Diệp Khuynh Thành nghĩ thôi mà tức, ngực cô nhấp nhô như muốn nổ đến nơi.
Lục Vân vừa cười vừa nói:
“Có mỗi tấm thiệp mời cỏn con thôi mà, trông chị tức đến thảm chưa kìa, nếu như Hùng Nhật Huy thích dương oai ngạo mạn như thế thì cứ để anh ta ngạo mạn đi.”
“Em còn cười được à?”
Diệp Khuynh Thành trừng mắt nhìn Lục Vân:
“Sao em lại vô lo vô nghĩ như thế, phương pháp tạo ra mặt nạ chính là của em đó, nó chính là đứa con tinh thần của em, đứa con của em bị kẻ ác bắt cóc mất mà em có thể bình chân như vại sao?”
Diệp Khuynh Thành nghĩ lại, đúng là không nên nghe theo lời Lục Vân mà trì hoãn việc đưa “dung nhan tuyệt thế” lên sàn niêm yết, bây giờ có hối cũng chẳng biết làm cách nào nữa rồi.
Lục Vân nói:
“Thực ra thì cái phương pháp điều chế kiểu đó em còn rất nhiều, vậy nên bị lộ ra ngoài một cái em cũng chẳng khó chịu gì đâu.”
“Nhưng chị khó chịu.”
Diệp Khuynh Thành ôm lấy ngực tức giận nói:
“Chỉ cần nghĩ đến cái vẻ đầy vô sỉ ngạo nghễ của tên đê tiện kia là chị phát bực.”
“Yên tâm đi chị Khuynh Thành à, bọn họ sẽ không kiêu ngạo được bao lâu nữa đâu, không phải chỉ là một buổi tiệc rượu cỏn con thôi sao, em sẽ đi dự cùng chị.”
Lục Vân thoải mái nói.
Diệp Khuynh Thành hừ lên một tiếng rồi nói:
“Đây cóc thèm đi đấy!”
“Nhưng em muốn đi.”
“…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.