Binh Vương Và Bảy Chị Gái Cực Phẩm

Chương 347:




Sau khi Triệu Lôi và vợ nghe được lời này, trái tim bọn họ đập liên hồ và mơ hồ có một linh cảm.
“Chẳng lẽ là…Lục Vân?”
Vào ngày hai người đưa con trai tới chỗ Lục Vân để chữa bệnh, bọn họ đều biết rằng giữa Lục Vân và Hùng Nhật Huy có gì đó nhưng cả hai lại không nói đó là gì. Vì thế khi bọn họ nghe được có một thanh niên đi xe đạp tới đây, người đầu tiên mà bọn họ nghĩ đến chính là Lục Vân.
Triệu Lôi nghển cổ nhìn ra ngoài cổng và khi thấy bóng người ngày càng rõ ràng, linh cảm chẳng lành cuối cùng cũng đã được xác thực.
Đó thực sự là Lục Vân.
Vốn dĩ Triệu Lôi có chút lo lắng nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt hung dữ của Hùng Phó, Hùng Nhật Huy cùng với những người khác trong Hùng gia thì anh ta lại càng cảm thấy lo lắng hơn.
Một lúc sau, đột nhiên anh ta có một hành động táo bạo. Đây chính là hành động táo bạo nhất kể từ khi anh ta bước chân vào Hùng gia.
Chợt thấy Triệu Lôi chạy về phía cổng, anh ta vừa vẫy tay vừa hét lên đầy lo lắng với Lục Vân: “Lục Vân, mau rời khỏi đây đi, bọn họ mời Mã Tam gia tới đây giết cậu đấy!”
Địa vị của Triệu Lôi trong Hùng gia cực kỳ thấp, đến một lời cũng không thể chen vào được. Có thể nói rằng, anh ta đã lấy hết can đảm để làm việc này.
Sắc mặt của Hùng Nhật Huy tối sầm lại, lớn tiếng chửi bới: “Mẹ kiếp, hôm nay thằng rể vô tích sự kia bị làm sao vậy? Tôi thấy có vẻ như nó không muốn ở lại Hùng gia nữa!”
Trước đây, Hùng Thái Liên lúc nào cũng trách móc Triệu Lôi nhưng lần này cô ta lựa chọn đứng về phía chồng mình và cầu xin ba Hùng: “Ba, Lục thần y thật sự đối xử rất tốt với chúng con. Con xin ba hãy tha cho cậu ấy!”
“Đối xử tốt với con?” Ba Hùng cau mày.
“Vâng, mọi chuyện là như vậy…”
Hùng Thái Liên nhanh chóng kể lại câu chuyện Lục Vân đã chữa khỏi căn bệnh kì lạ của con trai mình cách đây không lâu.
Sau khi nghe xong, Hùng Phó rơi vào trầm tư.
Vẻ mặt của Hùng Nhật Huy không còn kiên nhẫn, anh ta nói: “Ba, ba đừng mắc lừa. Vấn đề bây giờ không phải là chúng ta có nên thả thằng nhãi đó đi hay không mà là thằng nhãi đó ngang nhiên khiêu khích chúng ta!”
Nghe vậy, Hùng Phó thấy cũng đúng.
Đây rõ ràng là do Lục Vân ngang nhiên đi khiêu khích Hùng gia, làm gì có chuyện xin tha mạng cho được?
Đúng là lố bịch!
Thấy sắc mặt của ba mình thay đổi, Hùng Thái Liên cũng vội đi tới cổng và lo lắng nói: “Lục thần y, cậu hãy nghe lời khuyên của chúng tôi, hãy mau chóng rời khỏi đây đi. Cậu đang tự đưa mình vào tròng đấy!”
Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của hai người, trong lòng Lục Vân khá cảm động. Đặc biệt là Triệu Lôi, rõ ràng đã có gia đình riêng nhưng lại sẵn sàng mạo hiểm không nghe lời Hùng gia.
Coi như hắn không nhìn sai người! 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.