Binh Vương Và Bảy Chị Gái Cực Phẩm

Chương 385:




Trong lòng chú Minh cũng khiếp sợ không ít hơn Tề Minh chút nào, nhất là trong khoảnh khắc đối mặt với Lục Vân vừa rồi, trái tim ông ta tựa như bị ai đó bóp chặt lấy.
Chỉ có tông sư Hóa cảnh, mới có lực uy hiếp đáng sợ như vậy.
Vừa nghĩ như thế, nỗi khiếp sợ trong lòng càng tăng lên kinh khủng.
Lục Vân mới bao nhiêu tuổi chứ?
Cùng lắm là hơn hai mươi thôi…!
Mới hơn hai mươi mà đã đã đạt đến tu vi Hóa cảnh, đây là thiên phú đáng sợ cỡ nào chứ…!
Võ giả thiên tài đạt tới tu vi Hóa cảnh sớm nhất hiện giờ là một cô gái, ước chừng hai mươi hai tuổi, hiện tại cô ấy đã trở thành minh chủ Võ Minh khu Hoa Trung.
Vốn cho rằng người này đã đủ kinh khủng, ai ngờ hôm nay ông ta còn gặp được người làm mình chấn động hơn.
Hai mươi tuổi, tông sư Hóa cảnh, tính ra còn trẻ hơn vị nữ thiên tài kia hai tuổi!
Đừng xem thường hai tuổi này, cái này cho thấy hắn có thiên phú, cũng cho thấy hắn có tiềm lực phát triển, rất có thể thành tựu Lục Vân đạt được trong tương lai sẽ ở một đẳng cấp còn cao hơn so với nữ thiên tài của Võ Minh kia.
Phần sau của mỗi cảnh giới là một vùng trũng rộng, không phải đơn giản là có thể vượt qua một cảnh giới.
Cho nên, chuyện chú Minh chấn động như vậy là điều dễ hiểu.
Ông ta gọi điện thoại kêu Tề Thương Lan tự mình đến đây một chuyến, cũng là bởi vì ông đã dự tính được, nhân vật này, về sau tuyệt đối sẽ là một tồn tại phá vỡ các kỷ lục của cả võ giới, ông ta không muốn vì chuyện lúc này làm hắn ghi hận.
Thật ra đây là chú Minh đang đánh giá thấp độ rộng lượng của Lục Vân, nhưng mà ông ta không dám đánh cược, sai lầm mới nhận thức được. *
Cho nên.
Lo lắng chờ đợi một hồi.
Cũng không biết đã qua mấy tiếng đồng hồ.
Ầm ầm!
Trên đỉnh đầu đột nhiên xoành xoạch vang lên tiếng xé gió, một chiếc trực thăng đáp thẳng xuống, một cô gái có dáng người thật đẹp, đẩy một chiếc xe lăn đi ra, mà người ngồi trên xe lăn, đúng là Tề gia lão gia tử Tề Thương Lan.
Bốp~!
Gương mặt ông ta nghiêm túc, tay cầm một gậy chống bằng ngọc, vừa nhìn thấy Tề Minh liền quất ngay một gậy, mắng: “Tên súc sinh này!”
Tề Minh vội vàng quỳ xuống đất cầu xin tha thứ: “Ông nội, con biết sai rồi.”
“Người mày phải quỳ xuống xin lỗi không phải là tao, A Minh, dẫn hắn đi Hạnh Lâm Đường phạt quỳ.”
“Vâng!”
Cả đoàn người vội vã đi về Hạnh Lâm Đường nhà, về phần cái trực thăng kia, căn bản không dám tới gần phạm vi Hạnh Lâm Đường, sợ sẽ lần nữa mạo phạm đến vị tông sư Hóa cảnh kia.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.