Binh Vương Và Bảy Chị Gái Cực Phẩm

Chương 475:




Cô biết rằng Lục Vân đang chỉ cây dâu mắng cây hòe.
“Liễu Yên Nhi, em vào phòng với chị! Đi ngủ! Đừng nói chuyện với tên khốn kiếp này nữa!”
“Chị cả nói đúng, mặc kệ tên khốn kiếp này!”
Hai người đẹp có chung kẻ thù, cùng nhau chống lại Lục Vân.
Mặc dù lần này Liễu Yên Nhi không biết tại sao chị cả lại đồng tình với mình, chẳng phải chị ấy nên khiển trách mình sao? Tại sao lại nổi giận với tiểu Lục Vân nhỉ?
Thôi bỏ đi.
Không cần hiểu.
Kiên quyết tẩy chay tiểu Lục Vân là đúng rồi.
Lục Vân muốn đấu tranh đến cùng, nói: “Chị Khuynh Thành, chị đi ngủ sớm vậy? Chúng ta còn chưa ăn tối mà! Chị Yên Nhi, chị đã ăn tối chưa? Chúng ta cùng đi…”
Rầm!
Đáp lại Lục Vân là tiếng đóng cửa tàn nhẫn.
Được rồi!
Đấu tranh cũng vô ích.
Thế nhưng.
“Hai chị gái xinh đẹp của em ơi, hai chị lấy phòng ngủ của em thì tối nay em ngủ ở đâu? Hại chị thật sự muốn em ngủ ở sô pha sao? Đúng rồi, em tiện thể leo cửa sổ sang ngủ ở phòng cải thảo bên cạnh cũng được.”
Lục Vân cảm thấy hắn đúng là hóm hỉnh.
Trong khoảng thời gian sau đó, Lục Vân sống rất thoải mái, thoải mái đến mức ngày nào Diệp Khuynh Thành cũng phải véo tai trách mắng.
Bởi vì có tên bất lương nào đó mỗi khi có cơ hội sẽ chạy đến bên cạnh Diệp Khuynh Thành nháy mắt nói: “Này, chị gái xinh đẹp của em ơi, sao hôm nay chị lạnh lùng thế? Chị có muốn em hỗ trợ tu luyện không?”
Mỗi khi nghe câu này, Diệp Khuynh Thành sẽ nhớ lại đêm đó, thời điểm hình tượng lạnh lùng của cô sụp đổ. Vì thế, cô chỉ có thể che đậy sự xấu hổ và tức giận bằng cách đánh Lục Vân.
Tai của Lục Vân cũng bị véo quen rồi nên hắn gần như chẳng cảm thấy đau nữa.
Hiện giờ, trêu chọc chị gái là thú vui hàng ngày.
Làm không biết chán.
Về phần Đại học Giang Nam, Lục Vân vẫn dạy hai tiết một tuần như thường lệ và hắn rất nổi tiếng trong giới sinh viên.
Điều đáng nói là Thẩm Tĩnh Nghi vẫn chưa ngưng tụ được chân khí.
Thành thật mà nói khi bàn về tu luyện, thiên phú thật sự rất quan trọng. Vì vậy, có lẽ con đường tu luyện này hoàn toàn không phù hợp với Thẩm Tĩnh Nghi.
Thế nhưng Thẩm Tĩnh Nghi không cam tâm.
Lục Vân không muốn nói nhiều vì sợ nói nhiều sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của con gái nhà người ta nên chỉ có thể đành đợi tới lúc cô ta tự từ bỏ.
Chớp mắt, ngày tỉ thí võ thuật giữa Khương gia và Hầu gia đã tới.
Khương Lam tìm Lục Vân nói chuyện: “Lục Vân, cháu hãy chuẩn bị đi, chúng ta sẽ đi tới Kim Lăng.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.