Binh Vương Và Bảy Chị Gái Cực Phẩm

Chương 487:




Hầu Vân Sơn đã sớm đã thông báo cho Hầu Dũng biết, trận chiến này, phải cho Khương Thiên Viễn thua trong thê thảm và chật vật, tốt nhất là có thể đánh ông thành một con chó chết, rửa sạch sỉ nhục nhiều năm trước ông ta thua trong tay Khương Thiên Viễn.
Hầu Dũng thực sự đã không phụ sự kì vọng của ông ta, vừa ra tay đã sử dụng chiêu thức hung ác công kích Khương Thiên Viễn.
Nhưng ngay khi mọi người còn đang hoài nghi Khương Thiên Viễn có thể tránh thoát khỏi chiêu này của Hầu Dũng hay không, thì chỉ thấy Khương Thiên Viễn đưa bước chân đạp mạnh về phía trước, đối mặt với thế công bá đạo của Hầu Dũng, ông không lùi mà còn tiến tới, tựa như thật sự muốn trực tiếp đối đầu với Hầu Dũng.
“Lão già kia đang làm gì đó, không phải ông thực nghĩ là mình có thể đón được đòn công kích của Hầu Dũng đó chứ?”
“Theo tôi thấy chắc là ông thấy mình đã sống gần trăm năm rồi, giờ đột nhiên chán sống nữa.”
“Muốn chết à!”
Ánh mắt của Hầu Dũng cũng nghiêm túc hẳn lên, khí lạnh trong mắt ánh lên sắc bén, nội kình trên hai đấm càng mãnh liệt hơn, hóa thành hào quang thực chất lan rộng ra xung quanh.
Ầm!
Cuối cùng khi nắm đấm của hai bên đánh vào nhau, khung cảnh đột nhiên như bị đóng băng.
Mọi người phía dưới càng lộ vẻ kinh ngạc.
Khương Thiên Viễn không bị đánh lui!
Không chỉ không có lui lại mà còn đứng vô cùng ổn định!
Ngược lại là Hầu Dũng đối diện ông, rõ ràng người là chủ động phát động công kích, dùng tư thế bá đạo phóng tới Khương Thiên Viễn, nhưng sau khi hai bên đâm vào nhau và khựng lại vài giây thì chính hắn ta lại là người rầm rầm lui về sau ba bước.
“Hízz——”
Bốn phía lập tức vang lên tiếng hít khí.
Hầu Dũng xếp hạng ba mươi tám trên Tông Sư Bảng, rõ ràng bỏ rất xa Khương Thiên Viễn xếp ngoài top tám mươi, nhưng vẫn bị ông ta dùng một quyền đẩy lui!
Chuyện này là như thế nào?
Lúc mọi người ở đây lâm vào yên lặng, Khương Thiên Viễn đột nhiên cười to nói: “Ha ha ha, Hầu Vân Sơn, chỉ sợ ông nằm mơ cũng sẽ không nghĩ đến, hai ngày trước, lão phu đã liên tiếp đột phá, đến nay đã đạt đến Hóa cảnh đỉnh phong!”
Vừa dứt lời.
Thân hình già nua của ông như được hồi quang phản chiếu, đứng thẳng lên, khí thế trên người cũng theo đó mà cất cao.
Vụt vụt vụt!
Hóa cảnh đỉnh phong!
Quả nhiên là Hóa cảnh đỉnh phong!
Giờ khắc này.
Vẻ mặt của nhóm người đứng ở vị trí Hầu gia đều kịch liệt biến đổi!
Xác thực đúng như lời Khương Thiên Viễn nói, bọn họ thật sự là nằm mơ cũng không thể nghĩ đến, Khương Thiên Viễn lại có thể đột phá đến Hóa cảnh đỉnh phong chỉ hai ngày trước khi luận võ diễn ra.
Chẳng lẽ đây là ý trời?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.