Binh Vương Và Bảy Chị Gái Cực Phẩm

Chương 97:




Ha ha, bác sĩ Lý là đệ tử của Quốc y đại sư, cậu là cái thá gì, ngay cả một ngón chân của bác sĩ Lý cũng không bằng.”
Người trẻ tuổi bây giờ thích nổi tiếng thế ư!
Mọi người vừa nghe Lục Vân là người mới tới, càng thêm trào phúng châm chọc hắn.
“Đều câm miệng cho tôi!”
Lúc này, Lục Vân đột nhiên quát lạnh một tiếng, ánh mắt lạnh lùng đảo qua mọi người: “Đệ tử của Quốc Y đại sư sẽ không phạm sai lầm sao? Đệ tử của Quốc Y đại sư là thần sao? Đệ tử của Quốc Y đại sư không cho phép nghi ngờ sao?”
Thanh âm của hắn trong nháy mắt chấn động mọi người.
Tiếp theo, Lục Vân lại nhìn về phía Lý Tuyền, lớn tiếng chất vấn: “Trong lạnh ngoài nóng, ông nói cho tôi biết đây là cái gì?”
Bùm!
Lý Tuyền giống như là bị khí thế của Lục Vân hù dọa, mạnh mẽ lui về phía sau một bước, thái dương cũng đột nhiên lăn xuống một giọt mồ hôi.
Trong lạnh ngoài nóng, ý tứ chính là, người bệnh trong cơ thể hàn khí ngưng tụ, dương khí bao trùm ở bên ngoài, do đó biểu hiện ra nhiệt tượng.
Triệu chứng của loại bệnh nhân này chính là mạch tượng vô lực, lưỡi trắng nhạt, thân nhiệt cao nhưng lại muốn mặc thêm áo, khát nước nhưng không muốn uống, vừa vặn giống với tình hình của cô bé.
Chẳng qua loại dấu hiệu này không thường thấy, Lý Tuyền sơ sẩy một cái liền chẩn đoán sai.
Nhưng mà, đối mặt với sự hung hăng của Lục Vân, Lý Tuyền lại cắn răng một cái, nói: “Nói bậy, tôi không hiểu cậu đang nói gì?”
Ban đầu mọi người thấy Lục Vân lý luận sắc bắn, cũng cho rằng hắn nói là thật, nhưng sau khi nghe được những lời này của Lý Tuyền, lại cảm thấy Lục Vân đang nói nhảm.
Ngay cả bác sĩ Lý cũng chưa từng nghe nói qua khẳng định tên này đang nói bậy.
Thần sắc Lục Vân lạnh lùng, thất vọng lắc đầu nói: “Lang băm, ông quả thực là sỉ nhục của ngành y.”
Nếu như Lý Tuyền biết sai có thể sửa, ngược lại còn không có gì, vốn y học chính là cần không ngừng tích lũy kinh nghiệm, ai cũng có lúc phạm sai lầm.
Nhưng Lý Tuyền này, rõ ràng sai rồi, lại còn sống chết không thừa nhận.
Hắn không xứng đáng làm bác sĩ.
“Cậu nói ai là lang băm?”
Lý Tuyền vừa nghe Lục Vân mắng hắn là lang băm, nhất thời liền tức giận.
Lục Vân lại mắng: “Mắng ông là lang băm.”
“Cậu lặp lại lần nữa đi?”
“Lang băm!”
Lý Tuyền nổi trận lôi đình, thiếu chút nữa muốn xông lên đánh nhau với Lục Vân, nhưng vừa nhìn khí thế này của Lục Vân, lại lập tức sợ hãi.
Lục Vân lười quan tâm hắn ta, xoay người nói với người phụ nữ: “Cô ơi, đơn thuốc canh Bạch Hổ thật sự không thể uống, tôi giúp cô đổi đơn thuốc khác!”
“Tôi nói có thể uống là có thể uống!”
Lý Tuyền lớn tiếng nói, nhưng vừa dứt lời, lại đột nhiên vang lên một tiếng bạt tai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.