Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân

Chương 1041:




“Cụ Lâm à, bao nhiêu năm rồi chúng ta không gặp nhau nhỉ? Trông cụ vẫn mạnh giỏi như ngày nào!”, Cao Tử Hạng nói.
Lâm Thượng Nghĩa hết sức kích động, run rẩy nói: “Tôi chỉ là một ông già thôi, đâu còn mạnh giỏi gì nữa, bố ông vẫn khỏe chứ?”
“Khỏe! Khỏe ạ! Mới hôm bữa ông ấy còn nhắc tới cụ nữa đấy ạ!”, Cao Tử Hạng nói: “Vốn dĩ hôm nay ông ấy cũng muốn tới đây nhưng vướng một số công chuyện trong gia đình nên thực sự không đi nổi. Vừa khéo, vợ tôi phải tới trực tiếp cảm ơn cậu Lý đã cứu mạng nên tôi bèn dẫn vợ tôi tới đây”.
Lúc này mọi người mới hiểu ra, ồ, hóa ra là Lý Dục Thần đã cứu mạng bà Cao, chẳng trách Cao Tử Hạng lại tới chúc mừng.
“Con rể nhà mình đúng là lợi hại!”, Nghiêm Tuệ Mẫn tựa vào người Lâm Thu Thanh, nói đầy tự hào.
Lâm Thu Thanh cười nói: “Thế ban đầu ai là người khăng khăng không chấp nhận cậu ta, còn định chi hai triệu để đuổi cậu ta đi?”
Nghiêm Tuệ Mẫn véo eo Lâm Thu Thanh một cái thật mạnh: “Đó chẳng phải là chuyện quá khứ cả rồi hay sao? Sau đó, chính tôi là người đầu tiên quét sân sạch sẽ, tự tay pha trà nhận con rể còn gì? Nếu không nhờ tôi thì các ông có thể giữ được trái tim của cậu ta không?”
Lâm Thu Thanh nói: “Người giữ được trái tim cậu ta là Mộng Đình, không phải bà!”
“Cũng không thể bỏ qua công lao của tôi được!”, Nghiêm Tuệ Mẫn lẩm bẩm.
Bà ta còn nói: “Giờ thì tốt rồi, không cần phải lo lắng nữa, nhà họ Cao đã đứng về phía chúng ta rồi thì nhà họ Viên còn có thể làm gì chúng ta được nữa?”
“Cũng không thể chủ quan được, vẫn còn nhà họ Tiền nữa mà!”, Lâm Thu Thanh lo lắng nói.

Viên Thọ Sơn bắt đầu thấy lo lắng.
Rõ ràng là nhà họ Cao đã đứng về phe nhà họ Lâm, mặc dù không hề có tuyên bố gì nhưng nếu ông ta muốn động tới nhà họ Lâm thì sẽ rất khó.
Hơn nữa liên minh bên phe ông ta cũng sẽ rất khó trụ lại được, nói gì tới chuyện làm minh chủ.
Hiện tại, hy vọng duy nhất của ông ta chính là nhà họ Tiền.
Chỉ có nhà họ Tiền là vẫn còn năng lực để bảo vệ liên minh này.
Với tình hình hiện tại, Viên Thọ Sơn không còn mơ mộng gì tới chuyện làm minh chủ nữa, thực lực của phe đối diện khiến ông ta sợ hãi, chỉ cần không thua là đã khá lắm rồi.
Ông ta chỉ hận không thể tự tay gọi điện thoại cho Tiền Nhược Vọng.
Đương nhiên Viên Thọ Sơn có số điện thoại của Tiền Nhược Vọng nhưng ngoại trừ ở các sự kiện công khai ra, những lúc khác, bọn họ chưa bao giờ liên lạc với nhau, càng không có bất kỳ mối quan hệ cá nhân nào.
Ông ta nhìn về phía mặt hồ, hi vọng nhà họ Tiền mau tới đây.
Trên mặt hồ chỉ có một chiếc thuyền nhỏ, là loại thuyền chèo tay mà bình thường khách du lịch vẫn hay sử dụng.
Đương nhiên loại thuyền này không thể nào là nhà họ Tiền được.
Cho nên ông ta nhanh chóng chuyển mắt nhìn đi hướng khác.
Thế nhưng, chẳng mấy chốc, ông ta lại nghe thấy có người kích động la lên: “Là ông Khôn! Ông Khôn của nhà họ Tiền tới!”
Viên Thọ Sơn giật mình, nhìn về phía góc thủy đình đó, trông thấy chiếc thuyền đã cập bến, hai người, một già một trẻ, một nam một nữ, bước xuống thuyền.
Ông ta nhận ra cả hai người đó.
Không riêng gì ông ta mà toàn bộ giới thượng lưu của Tiền Đường đều nhận ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.