Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân

Chương 1148:




Liễu Chấn Võ có thể nhìn ra, đương nhiên Liễu Kim Sinh càng có thể nhìn ra rõ ràng.
Ông ta không rõ, tại sao gia chủ lại phải đối đầu với Lý Dục Thần. Người ta là loại người mà cho dù có địch ý thì cũng không phải là không thể hóa giải, bằng không cũng sẽ không chữa khỏi tay cho Liễu Kim Sinh trên đại hội võ lâm.
Nhà họ Liễu truyền thừa mấy trăm năm, là bá chủ của thành phố Dũng, điều này cũng không dễ dàng. Một gia tộc cần vận hành về nhiều mặt, mà không chỉ là xưng bá tranh hùng trên phương diện vũ lực.
Nếu như để Liễu Chấn Võ đưa ra quyết định, nhất định lúc này sẽ cật lực hợp tác với Lý Dục Thần, giúp đỡ tập đoàn Kinh Lý ở thời điểm vừa mới cất bước không lâu. Cho dù sau này tập đoàn Kinh Lý phát triển như thế nào, bây giờ đầu tư cũng sẽ không thua thiệt. Nếu như Lý Dục Thần thật sự trở lại thủ đô, khôi phục sự huy hoàng ngày xưa của nhà họ Lý, đối với sự phát triển của nhà họ Liễu sẽ chỉ có trăm lợi mà không có một hại.
Nhưng nếu đối địch với Lý Dục Thần, trừ khi giết chết anh, nếu không sẽ có hậu hoạn vô tận.
Liễu Chấn Võ cũng không cảm thấy mấy gia tộc lớn ở thủ đô sẽ thật lòng trợ giúp nhà họ Liễu. Bọn họ chỉ coi nhà họ Liễu là công cụ mà thôi.
Sau khi nhà họ Viên sụp đổ, toàn bộ địa khu Tiền Đường tương đương với nửa Nam Giang, đều trở thành đồng bạn hợp tác với nhà họ Lý. Nhà họ Liễu lại chỉ có thể lo cho thân mình, chứ đừng nói là nghịch thế vượt lên.
Liễu Chấn Võ không biết rốt cuộc cậu Na ở thủ đô đã cho Liễu Kim Sinh thứ gì. Chắc chắn không phải thuốc nổ. Muốn chế tạo ra chút thuốc nổ, nhà họ Liễu vẫn có khả năng đó.
Hoàng hôn buông xuống, bầu trời thành phố Dũng lại không được yên bình.
Những tia sáng màu tím không biết từ đâu tới khiến đôi mắt của Liễu Chấn Võ có chút khó chịu.
Mắt của ông ta càng nháy mạnh hơn.
Sau khi trời chiều buông xuống, nhà nhà đều sáng đèn.
Liễu Chấn Võ trông thấy một bóng đen lướt qua những mái nhà. Ông ta còn tưởng rằng là cái bóng của máy bay trên bầu trời.
Nhưng ông ta lại đột nhiên bừng tỉnh, trời đã tối, lấy đâu ra bóng?
Ông ta ngẩng đầu lên nhìn, trên, bầu trời cũng không có máy bay bay qua.
Đó là cái gì?
Đến khi lại nhìn lên lần nữa, bóng đen đã chuyển đến trong đại viện nhà họ Liễu.
Sau đó nó chui vào một căn phòng bên trái như một làn khói, nơi đó chính là chỗ ở của Liễu Kim Sinh.
Liễu Chấn Võ lấy làm kinh hãi, trực giác đầu tiên là có trộm.
Nghe nói thuật bí hành của Lan Môn cũng có biện pháp ẩn giấu hành tung giống như nhẫn thuật của Đông Doanh, mà hai môn phái này đều có đạo tặc, cũng đều có chút liên quan đến nhà họ Liễu.
Ông ta vội vàng lao ra, nhảy xuống khỏi Tàng Thư Lâu, chỉ mấy bước đã vọt vào đại sảnh tòa nhà kia.
Nơi đó không có cái gì.
Liễu Chấn Võ nhìn một vòng, cũng không thấy thiếu thứ gì.
Ông ta đột nhiên nhớ tới, bảo vật gia truyền của nhà họ Liễu – Thất Trọng Bảo Hàm nằm ở thư phòng của Liễu Kim Sinh. Chắc hẳn mục đích của tên trộm là cái này.
Liễu Chấn Võ hít sâu một hơi, dùng tốc độ nhanh nhất đi lên tầng hai.
Cửa thư phòng vẫn còn khóa.
Liễu Chấn Võ không chút do dự đá bay ra ngoài.
Trong thư phòng không có người.
Cánh cửa đã bị ông ta đá văng ra, cửa sổ vẫn còn đóng, đồ vật bên trong bao gồm cả mấy cái ám ký mà ông ta biết đều không bị động vào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.