Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân

Chương 1303:




Nói rồi anh ta bắt đầu vả miệng mình.
“Tôi đáng chết! Tôi khốn nạn! Tôi nói bậy!…”
Hoàng Tam vừa tát vừa nhìn trộm Lý Dục Thần, thấy anh không bảo mình dừng lại, trong lòng anh ta lạnh toát, trái ngược hẳn với bên má bị anh ta tát nóng bừng.
“Tát, tát tiếp đi!”, Lý Dục Thần lạnh lùng nói: “Nếu anh không nói rõ chuyện ở đây ra cho tôi thì cứ tự tát đến chết đi”.
Má Hoàng Tam đã sưng vù nhưng anh ta không dám dừng lại.
Tiếng bốp bốp vang vọng trên đường.
Đám đàn em đứng đằng sau nhìn thôi cũng thấy đau giùm anh ta.
Trái lại, A Đông như thể không thể nén giận nổi nữa, lồm cồm đứng dậy, kêu: “Đừng đánh nữa!”
Lý Dục Thần tò mò nhìn anh ta, không biết anh ta muốn làm gì.
Hoàng Tam ngừng tay, kinh ngạc nhìn A Đông, trong lòng không khỏi sợ hãi, sợ anh ta lại nói ra câu gì không nên nói.
A Đông nói: “Là lỗi của tôi, là tôi có mắt không nhìn thấy núi Thái Sơn, tôi đắc tội cậu Lý. Cậu Lý muốn chém giết, muốn róc thịt thì cứ lôi tôi ra mà xử, chuyện này không liên quan gì tới ông Tam cả!”
Lời này của anh ta khiến Hoàng Tam ngẩn người.
Hoàng Tam không ngờ chàng trai trẻ này lại có nghĩa khí như vậy, sẵn sàng đứng ra nói đỡ cho mình.
Lý Dục Thần cũng ngạc nhiên, anh hỏi: “Lôi cậu ra ư? Cậu không sợ chết à?”
“Sợ!”, A Đông nói: “Nhưng đây là lỗi của tôi, tôi chỉ là hạng tôm tép thôi, cậu Lý muốn giết thì cứ giết đi, dù sao tôi cũng không có bố mẹ, không có gì phải bận tâm. Ông Tam, sau khi tôi chết, phiền ông chăm sóc cho A Tây nhà tôi”.
“A Tây?”, Hoàng Tam sửng sốt.
“A Tây là con chó hoang tôi nuôi, nó cũng không có bố mẹ, lúc tôi nhặt được nó ngoài đường, nó đã ốm gần chết, tôi thấy nó tội nghiệp nên đem về nuôi. Tôi tên là A Đông nên đặt tên cho nó là A Tây. Trước đây người ta thường mắng tôi chẳng phải là đông tây gì, vậy thì giờ có A Tây nữa là đủ bộ rồi”.
“Mẹ kiếp, đã là lúc nào rồi còn lo cho một con chó!”, Hoàng Tam mắng.
Lý Dục Thần không ngờ chẳng những A Đông là người có nghĩa khí mà còn rất thú vị. Giọng điệu trách trời bất công của A Đông khi nói tới chuyện bản thân không có bố mẹ khiến Lý Dục Thần xúc động.
Anh muốn tìm hiểu thử A Đông một chút xem sao.
“Cậu thật sự không sợ chết à?”
Lúc nói tới chữ chết, Lý Dục Thần sử dụng pháp chú hư không, anh vừa dứt lời là hơi lạnh lập tức ngưng tụ lại, hơi thở chết chóc tỏa ra xung quanh.
Pháp chú này đánh thẳng vào lòng người, nếu là người bình thường thì chắc chắn sẽ sợ vỡ mật, lập tức quỳ xuống xin tha.
Ngay cả Hoàng Tam và đám đàn em của anh ta cũng đều run lẩy bẩy.
A Đông vô cùng sợ hãi, mặt mày tái nhợt đi. Nhưng anh ta dường như đã bất chấp tất cả, cứ đứng ở đó, đôi tay siết chặt, cắn môi đến mức bật máu, nhưng vẫn cứ không xin tha.
Lý Dục Thần gật đầu, triệt tiêu pháp chú, nói: “Được, lần này mạng của cậu tôi cho ghi sổ”.
Hoàng Tam thở phào một hơi, anh ta biết Lý Dục Thần chịu tha cho A Đông rồi.
A Đông mờ mịt, nói: “Ghi sổ? Ghi kiểu gì?”
Hoàng Tam sốt cả ruột, anh ta tức giận ấn đầu A Đông: “Ghi sổ, tức là từ giờ trở đi cậu nợ anh Lý một cái mạng, về sau cậu phải lên núi đao xuống biển lửa để mà báo đáp anh Lý, hiểu chưa? Anh Lý độ lượng, còn không mau cảm ơn anh ấy đi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.