Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân

Chương 269:




Bây giờ trước mặt bà ta là một triệu tiền mặt, đây là vốn chơi bài cuối cùng của bà ta.
Nếu lần này mà thua thì chỉ đành cược bản thân bà ta như Sáu Sẹo đã nói.
Cũng may ván cuối cùng bà ta thắng.
“Ha, cuối cùng cũng thắng rồi”.
Chị Mai bật cười ha ha thật lớn, hệt như một con gà mái vừa đẻ trứng.
Ngược lại sắc mặt Sáu Sẹo trở nên cực kỳ khó coi.
Người không biết còn tưởng chị Mai là người thắng, còn Sáu Sẹo sắp thua đến mức sắp táng gia bại sản.
Mặc dù trước mặt chị Mai có hai triệu tiền mặt nhưng bà ta đã quẹt hết năm triệu trong thẻ.
Thật ra bà ta vẫn còn lỗ ba trăm ngàn tệ.
Sáu Sẹo mới là người thắng.
Nhưng Sáu Sẹo không cam lòng.
Đây là tâm trạng của kẻ thua, gã ta sẽ cho rằng tiền đến tay mình sẽ là của mình.
Hơn nữa tiền trong thẻ là thứ không thể nhìn thấy, tiền mặt lại càng kích thích nhãn cầu của con người hơn.
Lý Dục Thần phải bái phục chị Mai, chỉ dùng một ván đã có thể cứu vãn tình thế không mấy tốt đẹp về mặt tinh thần rồi.
Trước ván vừa rồi, chị Mai đã thua liên tiếp bốn ván, rõ ràng chỉ cần Sáu Sẹo thắng thêm một ván nữa là có thể thắng hết tiền của chị Mai, thậm chí được cả bà ta.
Thế nhưng Sáu Sẹo chỉ thua một ván là đã thua sạch tiền mặt của mình.
Hai triệu trên là toàn bộ tiền dự phòng của quán mạt chược Anh Sáu.
Hiện tại nó biến thành của chị Mai, Sáu Sẹo sao mà chấp nhận được?
Sáu Sẹo nhìn Đầu Húi Cua.
Đầu Húi Cua gật đầu.
“Thêm ván nữa!”, Sáu Sẹo đanh mặt nói.
Gã ta nghĩ ván này chị Mai thắng chỉ là do may mắn mà thôi.
Chị Mai nói: “Tôi gặp may lại rồi, anh Sáu, anh không sợ tôi thắng tiếp sao? Thời đến thì không cản được đâu”.
Sáu Sẹo cười nhạo: “Thắng một ván thôi mà, đợi chị thắng ván nữa rồi tính”.
Chị Mai nhìn tiền trên bàn nói: “Bây giờ tôi có hai triệu, bên phần của anh chẳng có gì, sao mà đánh đây?”
Sáu Sẹo nói: “Quán của tôi lớn như vậy, chị sợ tôi không có tiền hay là sợ tôi quỵt nợ?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.