Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân

Chương 278:




“A…”
Sáu Sẹo gào thét, muốn sờ vào mặt nhưng tay vừa chạm đến, chỗ đó lại đau.
“Đánh chết tụi nó cho tao!”
Lúc này đàn em của gã ta mới phản ứng lại.
Vừa muốn ra tay thì cánh cửa bên ngoài bị ai đó đạp bung ra, trong đại sảnh vang lên mấy tiếng kêu thảm thiết.
Mọi người nhìn ra ngoài, chỉ thấy sư phụ Vinh đang tràn đầy lửa giận trong mắt, tay cầm cái muôi lao vào.
Mấy tên đàn em của Sáu Sẹo đều ngã la liệt dưới đất, đầu bị đánh sưng húp, đau đớn kêu trời.
Tiểu Dương chạy theo phía sau, tay cầm dao làm bếp.
Sư phụ Vinh cầm cái muôi đánh ngã một tên, Tiểu Dương cầm dao làm bếp bước lên xoẹt xoẹt vài cái, đầu người đó thành đầu trọc.
Hai người đi vào phòng VIP, mấy tên đứng trước cửa phòng VIP lại xui xẻo trở thành sư cọ.
“Tao xem còn ai dám động đậy nữa, phải hỏi cái muôi trong tay tao trước này”, sư phụ Vinh đứng đó giơ muôi lên chỉ một vòng.
“Còn dao của tao nữa!”, Tiểu Dương giơ con dao trong tay lên, đi đến cạnh sư phụ Vinh, nhỏ giọng nói: “Sư phụ, đao pháp của tôi ổn chứ?”
Sư phụ Vinh nói: “Tạm được”.
Thật ra không cần họ ra tay, chỉ một cái tát vừa rồi của ông chủ Vương đã khiến đám côn đồ này khiếp sợ rồi.
Đám người này đều ngồi xổm xuống đất ôm đầu, không ai dám động đậy.
Sáu Sẹo vẫn đang kêu gào thảm thiết.
Chị Mai cầm một quân mạt chược trên bàn lên, cũng không thấy bà ta tạo thế gì, mạt chược đã biến thành tia sáng bay ra ngoài, văng trúng vào nửa mặt bên còn lại của Sáu Sẹo.
Quân cờ mạt chược tông bể hàng tiền đạo của Sáu Sẹo, bay vào trong miệng gã ta.
Tiếng gào thét đau đớn của gã ta im bặt.
Sau đó là một loạt tiếng ho, nôn ra máu, bãi nôn có một quân cờ mạt chược và mấy cái răng.
Sáu Sẹo quỳ rạp xuống đất, mơ hồ nói: “Xin tha mạng! Mong mọi người tha mạng”.
Ông chủ Vương cười hi hi nói: “Tha cho mày? Cho tao một lý do để tha cho mày đi”.
Anh Hải ở bên cạnh nói: “Các vị, đừng làm chết người, tôi còn cần gã trả tiền cho tôi đấy”.
Ông chủ Vương nhìn chị Mai.
Chị Mai lại nhìn Lý Dục Thần.
Lý Dục Thần nói: “Tôi sao cũng được, chỉ là một con rệp thôi”.
Chị Mai sửng sốt, sau đó phì cười nói: “Vậy được, nếu anh Hải đã nói thế thì tha cho gã một mạng. Lấy tiền rồi chúng ta đi”.
Sư phụ Vinh và Tiểu Dương cũng đi đến cầm tiền giúp.
Sáu triệu được đựng trong bốn cái đồ đựng, số tiền lẻ còn lại thì trong balo do Lý Dục Thần đến. . Truyện Quân Sự
Trên đường về, chị Mai hỏi Lý Dục Thần.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.