Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân

Chương 281:




Chị Mai bất mãn nói: “Ông nói mấy chuyện này làm gì?”
“Chẳng phải đang cho Tiểu Lý biết một chút đó sao?”
Lý Dục Thần lại cười thầm, Thiết Thủ Như Lai, Thiên Thủ Quan Âm, hai người này đúng là một đôi.
Sư phụ Vinh cười nhạo nói: “Thiết Thủ Như Lai gì chứ, tự ông gọi mình chứ gì? Tiểu Lý, cậu đừng nghe ông ta nói, biệt hiệu của ông ta là Phật Cười, cậu nhìn mặt ông ta đi, cái tên này vừa nhìn đã nhớ ngay”.
Tiểu Dương bên cạnh nói: “Sư phụ, ông không thể hiện tuyệt chiêu của mình chút à?”
Sư phụ Vinh nói: “Được, để cho Tiểu Lý xem”.
Nói rồi ông ta cầm một quả táo trong khay đựng hoa quả trên bàn trà lên, sau đó lấy con dao trong tay Tiểu Dương.
Ném quả táo lên, ánh dao lóe sáng.
Quả táo rơi vào trong tay, vẫn là quả táo đó.
Nhưng bóp nhẹ một cái, quả táo đã bị cắt thành bảy miếng, sáu mặt đều tước một mảnh, ở giữa còn lại một miếng hình vuông.
Tức là động tác vừa rồi, ông ta đã chém ra sáu nhát.
Dùng dao thái thức ăn cắt trái cây, một lần sáu cú chém, đao pháp này cực kỳ nhanh, cực kỳ chuẩn.
Sư phụ Vinh làm xong, trả lại con dao cho Tiểu Dương nói: “Năm đó sư phụ tôi là đao khách Vinh Môn, ẩn mình nấu cơm trong bếp. Sau đó tôi thừa kế công việc của ông ấy, học được vài đao pháp của sư phụ. Khi ở thủ đô, nhờ đao pháp này nên cắt ra tiệc Bách Hoa nên tôi có một biệt danh, gọi là Nhất Đao Xuân”.
Ông ta nhìn chị Mai một cái, lại nói: “Thật ra biệt hiệu của chị Mai cậu cũng không phải là Thiên Thủ Quan Âm, mà là Nhất Chi Mai”.
Lần này Lý Dục Thần bật cười thật.
Được rồi đó, hai người này!
Thiết Thủ Như Lai, Thiên Thủ Quan Âm…
Nhất Đao Xuân, Nhất Chi Mai…
Lý Dục Thần nghi ngờ mấy biệt danh này là do họ tự đặt cho mình để sánh đôi với chị Mai.
“Vương Tông Sinh đó lợi hại hơn mọi người à?”, Lý Dục Thần hỏi.
Ông chủ Vương và sư phụ Vinh nhìn nhau.
Vẫn là ông chủ Vương nói.
“Nếu chỉ là Vương Tông Sinh, chúng tôi cũng chưa chắc đã sợ. Chẳng phải là nội gia khinh bỉ gì ngoại gia đâu nhưng mấy người bọn tôi hợp sức lại, chắc gì không thể đánh bại ông ta, nhưng người mà A Mai đắc tội không phải là Vương Tông Sinh, mà là Liễu Kim Sinh”.
“Liễu Kim Sinh là ai?”
“Cậu chưa từng nghe nói đến Tông Sư võ đạo à?”
Lý Dục Thần lắc đầu.
Ông chủ Vương nói: “Cảnh giới cao nhất trong luyện võ là Tông Sư”.
“Trên Tông Sư thì sao?”
“Trên Tông Sư?”, ông chủ Vương sửng sốt: “Vậy chắc là Thần Tiên nhỉ?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.