Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân

Chương 301:




Trần Văn Học cười nói: “Chủ tịch Trương cần gì phải khách sáo thế, chúng tôi chỉ ngồi đây nói chuyện phiếm thôi mà. Cậu chủ nhà ông chiêu đãi khách rất tốt, chúng tôi cảm ơn còn không kịp nữa thì sao lại chấp nhặt cho được?”
Mặt Trương Căn Mậu tái mét, quay đầu, hung hăng trừng mắt nhìn Trương Nhất Bình, nói: “Quỳ xuống!”
“A?”, Trương Nhất Bình hoảng sợ, cứ tưởng mình đang nghe nhầm.
“Quỳ xuống! Xin lỗi hai cậu đây nhanh lên!”, Trương Căn Mậu khó chịu, lạnh lùng nói.
“Bố!”, Trương Nhất Bình không dám tin, người cha luôn yêu thương cưng chiều mình lại đối xử với mình như thế.
Trương Căn Mậu căn bản không quan tâm đến tình cảm của hai cha con, đây cũng không phải là lúc để nghĩ đến chuyện đó.
Đắc tội với nhà họ Trần cùng với ông lớn nắm giữ cả nửa thành phố Hòa thì sau này nhà họ Trương đừng hòng lăn lộn làm ăn ở đây nữa.
So với những tổn thất đó, thì thể diện là cái quái gì!
Nếu đứa con này không phải là máu mủ ruột thịt, ông ta thật sự rất muốn giơ chân đạp chết luôn cho xong.
Trong lòng Trương Nhất Bình vô cùng khó chịu, nhưng anh ta không dám cãi lời cha mình, đành phải rưng rưng nước mắt quỳ xuống, cúi đầu nói: “Tôi bị Chu Húc lừa gạt, anh ta nói cậu Lý đây chỉ là nhân viên quèn ở quán cơm thôi nên mới dẫn đến hiểu lầm như vậy. Anh Trần, cậu Lý, thật lòng xin lỗi, tôi chân thành xin lỗi hai người”.
“Chu Húc là ai?”, Trương Căn Mậu hét lớn.
Bảo vệ xách Chu Húc đã sợ đến mức choáng váng từ lâu ra: “Đây ạ”.
Trương Căn Mậu cầm điện thoại di động, nện bốp bốp lên đầu Chu Húc.
Di động đã nát, đầu Chu Húc cũng chảy máu ròng ròng.
Tất cả lửa giận của Trương Căn Mậu đều trút hết lên người Chu Húc, vẫn chưa bỏ tức, ông ta lại giật lấy gậy cao su trong tay bảo vệ, đánh Chu Húc thật mạnh.
Mãi đến khi Trương Đông Hằng ôm lại thì ông ta mới dừng tay.
Trương Căn Mậu hít sâu một hơi, như tắc kè hoa thay đổi sắc mặt, tươi cười nói: “Hai cậu này, chúng ta đi ăn một bữa cơm nhé!”
Trần Văn Học vẫn không nhúc nhích.
Anh ta căn bản không sợ đắc tội một tập đoàn Vĩnh Thanh.
Ngược lại, nếu hôm nay họ không thể khiến Lý Dục Thần hài lòng, thì anh ta cũng không ngại tiến hành việc làm ăn đầu tiên đó là nuốt luôn tập đoàn Vĩnh Thanh.
Tuy anh ta ở nhà họ Trần không có tiếng nói bằng hai người anh kia, nhưng chút khả năng và quyền lực đó thì vẫn có.
Anh ta nhìn sang Lý Dục Thần.
Trương Căn Mậu cũng nhận ra, cậu Lý này mới là nhân vật chính, bèn lên tiếng xin: “Cậu Lý, mời cậu dời bước dùng bữa”.
Lý Dục Thần duỗi lưng một cái, nói: “Nếu người ta đã nhiệt tình như thế, thì chúng ta cũng phải biết điều một chút, ăn bữa cơm vậy!”
Nói xong thì đứng lên, đi tới chỗ bàn ăn, nhìn một bữa tiệc lớn kiểu Pháp, cầm lấy một cái đĩa trống không lên hỏi: “Không có đũa hả?”
Sau đó lập tức có người cầm đũa tới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.