Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân

Chương 365:




Lúc nói chuyện, Tiền Khôn thỉnh thoảng nhìn thoáng qua Lý Dục Thần.
Lý Dục Thần nói: “Anh, để em nhìn xem vết thương của anh đi”. . Web‎ đọc‎ 𝓷ha𝓷h‎ 𝘵ại‎ [‎ T𝗿ù‎ mT𝗿uyệ𝓷.V𝖭‎ ]
Tiền Khôn vươn tay, để Lý Dục Thần bắt mạch.
Lý Dục Thần bắt mạch cho Tiền Khôn, sau đó mỉm cười thông báo: “Sức khỏe của anh tốt hơn em nghĩ nhiều, hồi phục nhanh lắm”.
Tiền Khôn phất tay, trả lời: “Cũng nhờ thuốc của chú hiệu nghiệm cả, chứ trong lòng anh cũng tự hiểu cái thân già này của mình như nào mà”.
Lý Dục Thần lại châm cứu trên các huyệt đạo của Tiền Khôn một lần nữa, sau đó dặn dò một vài việc cần chú ý sau này.
“Anh này, vết thương của anh đã lành rồi, nhưng mà”, Lý Dục Thần đứng bên cửa sổ, ngắm nhìn cảnh vật ở bên ngoài: “Mặc dù đúng là phong cảnh ở đây đẹp thật đấy nhưng lại chẳng an toàn là bao nhỉ? Anh không sợ mấy tay ninja Đông Doanh đến tìm anh à?”
Tiền Khôn cười ha ha, bảo: “Lũ sâu bọ hôi hám thôi ấy mà, đừng quan tâm tới chúng nó làm gì”.
Lý Dục Thần tò mò hỏi: “Anh, sao anh lại có thù oán với ninja Đông Doanh thế?”
“Kể ra thì việc này dài dòng lắm”, Tiền Khôn trả lời: “Ở Đông Doanh có một tập đoàn tài chính cạnh tranh khá gay gắt với nhà họ Tiền anh trên thương trường, nhưng do đấu công khai thì không đấu lại nên chúng chuyển sang dùng dăm ba thủ đoạn đê hèn. Bọn anh đã nhẫn nhịn rất nhiều lần, nhưng một người cho dù tốt tính cách mấy, khoan dung cách mấy thì cũng có mức độ thôi. Cách đây hơn mười năm về trước, bọn anh đã đấu tranh khốc liệt với bọn Đông Doanh đấy. Trận chiến lúc đó đánh đã lắm! Kết quả là bọn anh thắng to, từ đó trở đi bọn Đông Doanh mới chịu lộ diện để ganh đua công khai với bọn anh. Có điều, do trong lúc đánh nhau bọn anh đã lỡ tay giết một ninja trong số chúng nên mới trở thành kẻ thù không đội trời chung với tông môn bọn chúng”.
“Còn vết thương của anh thì sao?”
“Vết thương của anh cũng là do bị bọn chúng ám sát sau lần đó”.
Lý Dục Thần gật đầu, dặn dò: “Anh nên cẩn thận thì hơn. Mấy ngày trước em tình cờ bắt gặp đệ tử của một tông môn ninja tại thành phố Hòa. Dựa trên hệ thống cảnh giới tu luyện của ninja thì chắc hẳn hắn ta đã đột phá cảnh giới Thượng Nhẫn, tương đương với Hóa Kình trong võ đạo rồi”.
“Thế hả?”, Tiền Khôn có hơi giật mình: “Có cả Thượng Nhẫn đến thành phố Hòa luôn à?”
Song, ngay sau đó ông ấy lại phá lên cười sặc sụa: “Nhưng mà gặp phải người anh em Lý đây thì chắc có lẽ thằng Đông Doanh này chẳng làm ăn được gì đâu!”
Lý Dục Thần cũng bật cười, cho hay: “Thằng cha đó đi gặp tổ tiên hắn ta rồi”.
“Tốt lắm!”, Tiền Khôn hào hứng nói to: “Hây dà, chú mà không dặn kiêng rượu chè thì anh phải làm một ly siêu to khổng lồ mới được!”
Lý Dục Thần bảo: “Anh, tên này biến mất tại thành phố Hòa thì e rằng tông môn bọn chúng sẽ không chịu để yên đâu. Em sợ bọn chúng sẽ tìm đến chỗ anh, tốt nhất anh nên cẩn thận vẫn hơn”.
Tiền Khôn gật đầu một cách nghiêm túc.
Trước đây chỉ có vài ba tên ninja cảnh giới Trung Nhẫn đến quấy rầy nên ông ấy hoàn toàn không thèm để ý.
Nhưng kẻ đến đây lần này là Thượng Nhẫn, lại còn chết trong tay Lý Dục Thần.
Ninja Đông Doanh mà tu luyện được đến cấp bậc Thượng Nhẫn thì chắc chắn là một đệ tử xuất sắc trong tông môn, điều này không có gì phải bàn cãi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.