Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân

Chương 375:




“Đây chính là trùng độc, ký sinh trong cơ thể vợ ông, bài tiết và trứng nó đẻ ra có thể bám vào dây thần kinh, ngăn chặn thần kinh truyền đạo. Cho nên vợ ông nhìn giống như bị mắc chứng nhiễm lạnh, vừa hay hai người còn ăn cá nóc, vì vậy mới nghĩ rằng do bị trúng độc cá nóc gây nên”.
“Nhưng chúng tôi làm nhiều kiểm tra ở bệnh viện như vậy, tại sao không phát hiện ra con sâu này?”
“Bởi vì đây là vật sống”.
“Một con sâu còn biết trốn kiểm tra?”
“Sâu dĩ nhiên không thể, nhưng người khống chế nó thì có thể”.
Cao Tử Hạng giật mình.
Nếu như lời Lý Dục Thần nói là thật, vậy có nghĩa là người hạ sâu độc vẫn luôn ở bên cạnh mình.
“Nếu như tôi đoán không lầm, khi hai người ăn cá nóc, trùng độc này được hạ độc vào thịt cá”, Lý Dục Thần nói: “Đây là thủ đoạn hết sức tinh vi, mục đích chính là để tất cả mọi người cho rằng bà Cao chết vì ăn cá nóc”.
Cao Tử Hạng đấm vào tường: “Tôi hiểu rồi, người bọn họ muốn đối phó là tôi, vợ tôi chẳng qua chỉ là chịu thay cho tôi mà thôi”.
Lý Dục Thần không nói gì nữa.
Thân phận như Cao Tử Hạng, đối thủ cạnh tranh và kẻ thủ chắc chắn không ít.
Ngay cả nội bộ nhà họ Cao nói không chừng cũng có người mong đợi ông ta chết.
Chuyện này Lý Dục Thần không muốn nhúng tay vào, nhà họ Cao không phải nhà họ Lâm, không liên quan đến anh.
Chuyện đã nói rõ ràng, Lý Dục Thần chỉ vào con trùng độc trên khung cửa và nói: “Trong cơ thể vợ ông còn có trứng trùng, giết chết con trùng này, những trứng trùng kia sẽ chết, dần dần được bài tiết ra ngoài. Nhưng giết con trùng này, tất nhiên sẽ kinh động đến người nuôi trùng độc. Ông tự quyết định đi”.
Cao Tử Hạng không chút nghĩ ngợi nói: “Vợ tôi chịu tội thay tôi, tôi không thể khiến cô ấy chịu khổ thêm, cứu người trước, còn ai là người hạ trùng độc, về tôi sẽ điều tra dần”.
Lý Dục Thần rất khen ngợi lựa chọn của Cao Tử Hạng, anh gật đầu, nhẹ nhàng giơ tay, con trùng độc treo trên khung cửa vài cái rồi không nhúc nhích nữa.
“Trùng độc đã chết, các người giúp bà ấy chăm sóc thông thường là được”.
Cao Tử Hạng nói: “Cậu Lý, cậu cứu vợ tôi một mạng, thật sự không biết nên cảm ơn thế nào, cậu muốn gì cứ nói, chỉ cần Cao mỗ có thể làm được, tuyệt đối không nói hai lời”.
Tôn Thanh Lam mặt lộ vẻ vui mừng, đây chính là lão đại nhà họ Cao, người đứng đầu nhà đó. Lời ông ta nói gần như đại diện cho toàn bộ nhà họ Cao.
Đây chính là gia tộc lớn thứ hai Tiền Đường công nhận.
Lý Dục Thần dĩ nhiên cũng biết đạo lý này, nhưng anh không có cầu xin gì với nhà họ Cao, lạnh nhạt nói: “Đây là cơ duyên của phu nhân đây, tôi chỉ thuận tay làm mà thôi, ông Cao không cần nhắc đến. Giang hồ đường xa, tương lai tự khắc có ngày gặp lại”.
Người trong phòng bệnh đã sớm bội phục sát đất y thuật của Lý Dục Thần.
Lời anh vừa dứt, ngay cả Hồ Sư Ước, ánh mắt vị lão quốc y Tiền Đường này nhìn về phía anh cũng tràn đầy kính nể.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.