Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân

Chương 578:




Vương Văn Tĩnh đỏ mặt, người cứng đờ ở đó, xấu hổ mỉm cười nói: “Cậu Từ nói phải, em nào có tư cách chứ. Nhưng có vài người cũng chưa chắc có tư cách, để em xả giận cho cậu chủ Từ nhé!”
Nói xong, cô ta bỗng nhiên xoay người lại, hất ly rượu vào Lâm Mộng Đình.
“Á…”
Lâm Mông Đinh sợ hãi kêu lên, cô không ngờ rằng trước mặt nhiều người vậy mà Vương Văn Tĩnh lại làm thế.
Không chỉ riêng Lâm Mộng Đình bất ngờ mà những kẻ khác cũng rất ngỡ ngàng.
Phần lớn người ở đây đều cười thầm, chỉ có số ít người nhíu mày cảm thấy Vương Văn Tĩnh quá đáng.
Những người coi như có quan hệ tốt với Lâm Mộng Đình giờ đây cũng chả dám đứng ra nói chuyện thay cô.
Nào ai dám đắc tội với cậu chủ Từ với cả cái vòng quan hệ đó chứ.
Đúng lúc này, một bàn tay nhẹ nhàng kéo Lâm Mộng Đình ra.
Cơ thể Lâm Mộng Đình nghiêng ra sau, đúng lúc né được rượu vang hất tới.
Mà rượu tình cờ lệch hướng hắt vào Chung Thần đứng cách đó không xa.
Áo sơ mi trắng tinh bị dính rượu đỏ thẫm, trông cực kỳ chật vật.
Chung Thần tức giận hét: “Vương Văn Tĩnh, cô làm gì thế?”
Vương Văn Tĩnh ngơ ngác nói: “Em, em không muốn hất anh. Lâm Mộng Đình, cô trốn cái gì chứ? Cô là đồ đĩ thõa!”
Lâm Mộng Đình vui vẻ, bởi cô thấy người kéo cô ra chính là Lý Dục Thần.
Lý Dục Thần cười nói với Lâm Mộng Đình: “May quá, hên là tôi tới đúng lúc nếu không thì vợ tôi sẽ ướt nhẹp mất”.
Lâm Mộng Đình kinh ngạc, không ngờ lúc này mà anh còn có tâm trạng đùa giỡn nữa bèn trừng mắt nhìn anh, nhưng không hiểu sao trong lòng lại cảm thấy ấm áp.
Lý Dục Thần bước tới phía trước, nói với Vương Tĩnh Văn: “Vì hai từ chửi tục mà cô mắng kia nên tôi vả miệng cô ba mươi cái. Nhưng mà tôi sợ bẩn tay mình nên lát nữa sẽ để người khác làm thay”.
Vương Văn Tĩnh khó hiểu hỏi: “Anh là cái thá gì chứ?”
Lý Dục Thần không thèm đếm xỉa tới cô ta mà nhìn về phía Từ Hiểu Bắc, nói: “Uống rượu phải không, để tôi đến uống với anh một ly”.
Từ Hiểu Bắc bất ngờ hỏi: “Mày là ai?”
“Lý Dục Thần”.
“Lý Dục Thần hả?”, Từ Hiểu Bắc sửng sốt: “Mày chính là cái thằng…”
“Đúng vậy, tôi chính là tên nhặt đồng nát, là tên chạn vương kia đó”, Lý Dục Thần cười nói.
Anh thẳng thắn thừa nhận như thế lại khiến Từ Hiểu Bắc không biết nên làm gì.
||||| Truyện đề cử: Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ |||||
“Mày muốn làm gì?”
“Không có gì, chẳng phải anh muốn có người uống một ly rượu với mình hay sao, giờ tôi đến tiếp anh”.
“Hừ, mày à?”, Từ Hiểu Bắc hỏi lại: “Đủ tư cách không?”
Lý Dục Thần gật đầu nói: “Đúng vậy, anh không đủ tư cách. Nhưng mà hôm nay tôi mở ngoại lệ, coi như ban cho anh cơ hội uống rượu với tôi, chỉ không biết anh có dám hay không thôi”.
“Mày nói cái gì?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.