Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân

Chương 657:




Sư phụ Vinh chỉ vào ông chủ Vương nói: “Ông tưởng tôi không biết chắc, tôi đi rồi ông lại tranh thủ ở riêng với A Mai chứ gì? Một bụng âm mưu của ông đấy, ai mà biết ông có làm ra mấy chuyện như bỏ thuốc này kia hay không!”
“Ông xem tôi là loại người gì thế? Tấm lòng của tôi dành cho A Mai có trời đất chứng giám nhé!”, ông chủ Vương cười hì hì chỉ vào đèn thề: “Vương Thiết Thủ tôi sao mà làm ra mấy chuyện đó được, chắc là trong đầu ông đã có tính toán này từ trước rồi chứ gì?”
Chị Mai đột nhiên đập bàn: “Đủ rồi! Nếu đã thế thì cả ba chúng ta cùng đi!”
Hai người kia đều sửng sốt, chìm vào sự im lặng đến lạ.
Ông chủ Vương lên tiếng trước: “Tôi cảm thấy thế cũng được, tiện thể giúp ông giải quyết kẻ thù kia, để ông không phải trốn tránh mãi thế nữa”.
Da mặt sư phụ Vinh run lên, nói: “Kẻ mà tôi đã đắc tội, e là ba người chúng ta cộng lại cũng không đánh nổi”.
“Ông đắc tội ai thế?”
“Trương Điên”.
“Trương Điên võ si đấy hả?”, ông chủ Vương và chị Mai đều kinh hãi.
Lý Dục Thần không biết Trương Điên võ si là ai, lại dùng ánh mắt chấm hỏi nhìn sư phụ Vinh.
Sư phụ Vinh nói: “Tôi cũng không biết tên thật của Trương Điên là gì, bởi vì cả đời tên đó yêu võ thành si, điên điên khùng khùng nên mọi người mới gọi là Trương Điên. Nghe nói võ công của ông ta vào vài chục năm trước đã đột phá lên cảnh giới Tông Sư”.
“Sao ông lại đắc tội với Trương Điên thế?”, chị Mai hỏi.
“Nói ra thì dài lắm”, sư phụ Vinh thở dài: “Sư phụ tôi là đầu bếp nổi tiếng thủ đô, nhưng đó chỉ là mặt ngoài, xem như một công việc tay trái của ông ấy mà thôi. Thật ra tôi xuất thân từ Vinh Môn, năm đó sư phụ tôi chính là đại ca Vinh Môn Nhất Đao Xuân, chính là Đệ Nhất Đao ở thủ đô. Mà Trương Điên đó lại là lão đại của Yếu Môn…”
Lý Dục Thần từng nghe sư phụ Vinh kể về chuyện giang hồ xưa, Vinh Môn và Yếu Môn đều là thuật ngữ trên giang hồ, là nghề trên giang hồ, Vinh Môn là kẻ trộm, nói thẳng ra chính là phường trộm cắp. Còn Yếu Môn chính là xin cơm, ngày xưa còn được gọi là Cái Bang.
Hai nghề này, có thể nói là chiếm số lượng rất lớn trên giang hồ, hơn nữa còn tập trung thành nhóm.
Nghe sư phụ Vinh tiếp tục kể:
“Vinh Môn và Yếu Môn vốn là nước sông không phạm nước giếng, sư phụ tôi và Trương Điên đều có địa vị rất cao trên giang hồ, cũng được tính là quen biết nhau. Sư phụ tôi đi làm đầu bếp, ông ấy có rất nhiều đồ đệ là đầu bếp. Có lần, vài kẻ xin cơm đến một tiệm cơm của sư huynh tôi ăn chực, cò định lừa đảo, bị sư huynh tôi dạy một trận ra trò. Yếu Môn mới gọi người đến trả thù, lời qua tiếng lại, chuyện này cũng bị xé ra to.
Sư phụ tôi làm một mâm cơm, mời Trương Điên đến ăn một bữa. Lẽ ra chuyện đến đó là dừng lại rồi, ai mà ngờ được trong thức ăn lại bị người bỏ thuốc, tất cả mọi người tới ăn đều trúng độc, Trương điên có công lực thâm hậu thì không sao, nhưng mấy đồ đệ của ông ta đều chết hết. Trương Điên mới cho rằng sư phụ tôi bỏ thuốc độc chết ông ta, lập tức ra tay. Sư phụ tôi thẹn trong lòng, không cử động, kết quả bị Trương Điên đánh chết. Từ đó về sau, Trương Điên vẫn dẫn người đuổi giết đệ tử Vinh Môn, gần như toàn bộ cao thủ Vinh Môn ở thủ đô đều chết trong tay ông ta”.
“Thế tại sao ông vẫn bình yên? Có phải là vừa có thấy gì không đúng đã cụp đuôi bỏ chạy rồi không?”, ông chủ Vương cười hì hì hỏi: “Đừng có nói độc đó do ông bỏ vào nhé?”
Sư phụ Vinh tức giận, đập bàn đứng dậy, chỉ vào ông chủ Vương nói: “Này họ Vương, ông đừng có ngậm máu phun người như thế! Tôi phải quyết đấu với ông!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.