Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân

Chương 666:




“Thượng tiên muốn biết điều gì, tôi sẽ nói cho anh biết tất cả”, chồn vàng vừa lạy Lý Dục Thần, mắt lại đảo quanh.
“Thế thì ta hỏi mi, chuyện ma quái trong tòa nhà này có phải do mi đang giở trò không?”, Lý Dục Thần hỏi.
“Hà hà, phải, là tôi, nhưng tôi không hại người”, chồn vàng nói.
“Giả ma dọa người mà còn nói không hại ai hả!”, Lý Dục Thần lạnh lùng nói.
Chồn vàng hoảng sợ, nằm dài xuống đất dập dầu với Lý Dục Thần.
“Thượng tiên tha mạng! Do tôi muốn hù dọa những người đó, để họ cút đi, tôi có một nơi yên tĩnh. Thượng tiên, tôi nói thật đấy, nếu có nửa câu lừa dối thì sẽ bị trời đánh!”
Nó vừa dập đầu vừa thề thốt, đầu đập xuống thì cái mông đột nhiên thả rắm.
Rắm vừa nổ thì không khác gì quả bóng bay nổ ầm một cái.
Trong nháy mắt, làn sương màu vàng nhạt đã tràn ngập nửa sân.
Lý Dục Thần vội vàng lấy áo ra che, hăng hái lùi về phía sau bên ngoài giàn hoa, mới thoát khỏi làn khói thối này.
Dù vậy, mũi anh vẫn ngửi được cái mùi thối không sao tả nổi.
Lý Dục Thần buột miệng mắng thầm: Má, quên mất con này có thể thả rắn thối!
Thả rắm chính là một thủ đoạn bỏ trốn đặc biệt của loài chồn vàng này, loại thành tinh như con này thì rắm đánh ra còn ghê gớm hơn, một khi dính phải thì mùi thối đó dính trên người một năm chưa chắc đã hết.
Chồn vàng tranh thủ lúc Lý Dục Thần trốn khói rắm của nó để chuồn mất dạng.
Lý Dục Thần nhìn làn sương thối tràn đầy sân trước mặt, lắc đầu.
Nếu không xử lý thứ này thì e là sau này sân chắc mọc nổi một ngọn cỏ.
Nơi này từng là nhà của nhà họ Lý, tất nhiên anh không thể bỏ mặc được.
Bèn vung tay áo lên, gió mát thổi qua cuồn cuộn.
Cơn gió cuốn quanh trọng sân, hóa thành lốc xoáy nhỏ, cuốn hết tất cả khói vào trong.
Trong sân xuất hiện thêm một cột khói màu vàng, xiêu xiêu vẹo vẹo.
Lý Dục Thần khoát tay, lốc xoáy cũng bay lên trời như rắn phi thiên.
Bay lên một độ cao nhất định mới ầm ầm tan đi.
Nhìn hải đường và hoa quế trong sân vẫn như thế, Lý Dục Thần mới phủi ống tay áo nhảy ra khỏi tường nhà.
Anh cũng không sốt ruột, dọc theo con ngõ nhỏ u ám, anh đi tới ngôi miếu Hoàng Đại Tiên bé xíu.
Tất nhiên ban đêm ngôi miếu không có ai trông chừng, nhang trong lư hương đã tàn, chỉ còn một đống tro.
Lý Dục Thần chậm rãi đi vào đại điện, nhìn về phía tượng thần Hoàng Đại Tiên.
Đúng lúc này, tượng thần đột nhiên mở miệng:
“Má, anh bày cái trận trong này từ khi nào thế? Mau thả tôi ra? Thả ông đây ra! Ông đây quyết chiến với mấy người!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.