Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân

Chương 792:




Lý Dục Thần gọi điện thoại cho Lâm Vân. Lâm Vân nghe thấy anh bảo cậu ta đến thành phố Mai, cùng Nghiêm Cẩn đến phá phách nhà họ Nghiêm thì vô cùng hưng phấn, lập tức xin nghỉ với trường học, bảo tài xế chạy như bay thẳng đến thành phố Mai.
Bình thường từ thành phố Hoà đến thành phố Mai sẽ tốn ba tiếng, Lâm Vân chỉ mất hai tiếng rưỡi đã đến.
Nghiêm Cẩn cũng tới nông thôn sau giờ học, vừa vặn gặp phải Lâm Vân.
Hai anh em ríu rít, hưng phấn cực kỳ.
Lâm Vân nghe nói Lý Dục Thần sẽ dạy Nghiêm Cẩn pháp thuật thì hâm mộ, ầm ĩ đòi học cùng.
Lý Dục Thần trách cứ: “Cậu luyện võ thì chuyên tâm với võ đạo đi, học thật tốt những thứ tôi dạy cho cậu, đợi cậu bước vào cảnh giới Tông Sư, tôi sẽ truyền cho cậu cách từ võ nhập đạo”.
“Tông Sư!”
Lâm Vân thè lưỡi, chuyện trước kia nghĩ cũng không dám nghĩ, giờ được nói ra từ trong miệng anh rể thoạt nhìn có vẻ như rất dễ dàng.
Có điều, Lâm Vân thật sự bội phục Lý Dục Thần, lời nói của anh tất nhiên cậu cũng tin tưởng vô điều kiện.
Lý Dục Thần nói: “Chốc nữa tôi sẽ còn giao thêm cho các cậu một nhiệm vụ”.
“Nhiệm vụ gì ạ?”, Lâm Vân hỏi.
Lý Dục Thần lặng lẽ nói hai câu bên tai Lâm Vân.
Lâm Vân nhẹ gật đầu, hăng hái lôi kéo Nghiêm Cẩn đi.
Nghiêm Tuệ Mẫn thấy bọn họ thần thần bí bí, chẳng biết muốn đi làm gì, lại nhìn Lý Dục Thần hỏi: “Cậu bảo bọn họ làm gì?”
Lý Dục Thần cười nói: “Chốc nữa bác sẽ biết”.
Ánh nắng chiều tàn sắp tắt, lang trung Tôn tới.
Lang trung Tôn hơn sáu mươi tuổi, dáng người hơi mập, trên cằm để lại một chòm râu, cõng theo hòm thuốc, nhưng thật ra có mấy phần xưa cũ của Hạnh Lâm.
Nghiêm Tuệ Mẫn thấy ông ta đến thì nhiệt tình nghênh đón: “Lang trung Tôn, lại để ông đi một chuyến, thật vất vả quá!”
Lang trung Tôn cười ha hả đáp: “Mệnh của tôi đã thế rồi, chẳng có gì cực khổ cả. Vả lại, nhà chúng tôi và nhà lão Nghiêm cũng xem như mấy đời thân nhau, thân thể của lão Nghiêm không tốt, sao tôi có thể mặc kệ chứ”.
Bỗng nhiên trông thấy Lý Dục Thần, ông ta không khỏi sững sờ: “Vị này là…”
Nghiêm Tuệ Mẫn giới thiệu anh là con rể tương lai của mình cũng không hay, nên chỉ nói: “À, vị này là cậu Lý, cũng đến thăm bố tôi”.
Lang trung Tôn ồ à gật đầu, vẫn đánh giá Lý Dục Thần thêm vài lần.
Lý Dục Thần cũng không nói nhiều, một lang trung mà thôi, không đáng để anh phí miệng lưỡi.
Nghiêm Tuệ Mẫn còn tưởng gọi hai đứa nhỏ đến chào hỏi lang trung Tôn, lại phát hiện tìm không thấy Lâm Vân và Nghiêm Cẩn.
Đi vào phòng trong, lang trung Tôn đặt hòm thuốc xuống, ngồi trước giường Nghiêm Công Nghiệp, bắt đầu bắt mạch cho Nghiêm Công Nghiệp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.