Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân

Chương 974:




Chỉ cần có chân khí mạnh thì người luyện võ có thể chống lại nhiệt độ lạnh. Hồi nhỏ Cố Ngôn Châu luyện công thường hay để tay trần đứng giữa trời tuyết như một chiếc cọc gỗ suốt sáu, bảy tiếng.
Cố Ngôn Châu bất giác vươn tay ra chạm vào vụn băng gần mình nhất.
Ngay khi tay công ta sắp chạm vào một vụn băng, dường như vụn băng đó cảm nhận được nhiệt độ của ngón tay ông ta, vù một cái, nó hóa thành một thanh kiếm băng lóe lên ánh sáng lạnh, đâm thẳng vào ngón tay của ông ta.
Cố Ngôn Châu là cao thủ Hóa Kình đỉnh phong, đương nhiên sẽ không sợ kiếm băng nho nhỏ này, ông ta bất giác ngưng tụ chân khí vào ngón tay, phóng ra ngoài, hóa thành kiếm, va chạm với kiếm băng kia.
Không ngờ trong không khí lại vang lên “keng” một tiếng như tiếng vũ khí bằng kim loại va chạm với nhau thật, kiếm băng tiêu tan, hóa thành một luồng khói trắng.
Dường như những vụn băng xung quanh bị động tĩnh này kích hoạt, tới tấp hóa thành kiếm khí, tấn công ông ta.
Mười ngón tay của Cố Ngôn Châu phải hoạt động liên tục, phóng chân khí ra, trong không khí không ngừng vang lên những tiếng leng keng và khói trắng bốc lên.
May mà mật độ vụn băng xung quanh ông ta không cao, chỉ một lát sau, toàn bộ vụn băng đều đã hóa thành hơi nước màu trắng.
Dù vậy, Cố Ngôn Châu cũng bị một phen hú vía, như thể đi dạo qua Quỷ Môn Quan một lượt, cả người kiệt sức, lưng ướt đẫm mồ hôi.
Chỉ một vài vụn băng thôi đã đủ làm một cao thủ Hóa Kình đỉnh phong ứng phó tới độ mệt lử, còn suýt mất mạng, đây chính là sự kinh khủng của Tông Sư!
Cố Ngôn Châu không khỏi hơi lo lắng, không biết Lý Dục Thần đứng giữa trung tâm giá rét thì phải đối mặt với hơi lạnh và sát ý dữ dội cỡ nào!
Hoàng Tổ Hùng vẫn đứng vững vàng ở chỗ cũ, dựng thẳng bàn tay, lòng bàn tay hướng về phía trước. Hơi lạnh ở bốn phương tám hướng vẫn còn đang ngưng tụ, như thể hơi lạnh ở toàn bộ khu chung cư, thậm chí toàn bộ Thân Châu đều bị ông ta mượn dùng mang về đây.
Cố Ngôn Châu nhìn về phía Lý Dục Thần, anh dường như đã hóa thành sinh vật tiền sử bị đông cứng trong lớp băng, không còn dấu hiệu sống, cũng không thấy nhúc nhích.
Sức mạnh của Tông Sư thực sự kinh khủng như vậy sao?
Cố Ngôn Châu càng ngày càng căng thẳng, căng thẳng tới mức toàn thân run rẩy.
Hoàng Tổ Hùng bật cười, nói: “Không tồi, không tồi, chàng trai trẻ, cậu kiên trì được tới tận giờ là đã khá lắm rồi. Tôi đã nói rồi, ngạo mạn sẽ phải trả giá đắt. Nhân lúc còn có thể nói chuyện thì hãy cúi đầu nhận sai đi, tôi sẽ thu hơi lạnh lại cho. Nếu cứ cố chấp không chịu tỉnh ngộ như thế thì chỉ một lát nữa thôi, tôi cũng không thể thu tay lại nổi đâu”.
Cố Ngôn Châu không dám thở mạnh. Ông ta rất hi vọng Lý Dục Thần có thể rơi vào hiểm cảnh lại lội ngược dòng trở lại nhưng xem ra là không thể rồi. Vừa rồi chỉ vài kiếm khí băng giá lác đác thôi đã làm ông ta cảm thấy Tông Sư đáng sợ như vậy, trong khi thứ ông ta phải đối mặt chẳng bằng một phần vạn so với Lý Dục Thần.
“Thế nào? Không nói gì à?”, có vẻ như Hoàng Tổ Hùng hơi thất vọng: “Không kiên trì được nữa thì từ bỏ đi!”
“Ông cũng chỉ có thế thôi à?”, Lý Dục Thần đột nhiên mở miệng: “Thật là làm người ta thất vọng!”
“Cậu…”, Hoàng Tổ Hùng lắp bắp kinh hãi: “Hừ, vậy tôi sẽ cho cậu nếm thử sự lợi hại của chân khí hàn băng chân chính!”
Vừa dứt lời, ông ta đột nhiên thu hồi một chưởng trước mặt lại, sau đó mở hai tay ra, hít sâu một hơi. Độ ấm không gian xung quanh chợt giảm xuống một chút, thế mà còn có những bông tuyết bay trên bầu trời quảng trường.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.