Chồng Ma Của Em

Chương 362: Cô phá hư chuyện đại sự của tôi




Dạ Minh nói hiện giờ còn cách mười hai giờ trưa ít nhất là hai giờ.
Sao Mính Vương lại đột nhiên rút ngắn thời gian như vậy!
“Có quy định.rất nghiêm ngặt về thời gian hành hình ở Minh Giới.Cho dù mẹ tôi muốn giết người cũng sẽ không tự ýthay đổi thời gian hành hình bất kể quy định của Minh.Giới như thế” Diệp Minh nói, “Trừ khi … mẹ tôi đang đề phòng gì đó, muốn làm cho đối phương trở tay không kịp”
Cần phải đề phòng cái gì? Làm cho đối phương trở tay không kịp? / Là đang đề phòng chúng tôi; hay … Lãnh Mạch?: Lãnh Mạch đứng ở trên bục cao, hướng về phía dưới khán đài nói: “Bây giờ, bắt đầu hành hình”
Cẩu Đản và Thuý Hoa được yêu cầu quỳ trên thanh nẹp, đối mặt với đám đồng, phía sau họ là bốn tên lính mặc quân phục đen, hai người đứng hai bên Cẩu Đản cầm một con dao dài sắc bén để hành hình, những con dao dài vắt chéo trên đầu Cẩu Đàn chờ lệnh của Lãnh Mạch.
Tôi chăm chú nhìr về phía bục hành hình, mặc dù tôi biết bốn tên lính đã trở thành con rối của tôi nhưng vẫn không dám thả lỏng cảnh giác dù chỉ một khắc.
“Hành hình.” Lãnh Mạch nhẹ giọng nói.
Hành hình?†: “Đừng kích đống” Tống Tử Thanh túm lấy tôi: “Có lẽ Lãnh Mạch có:kế hoạch gì đó“ Tim tôi đập mạnh. Bốn binh lính mặc quân phục màu đen giơ thanh trường kiếm của họ lên, nhưng vì họ nằm trong tầm kiểm soát của tôi, trước đó tôi đã ra lệnh cho họ không được làm bị thương bất cứ ai, thanh đao của bọn họ dừng rất lâu tfên không trung mà không cách nào buông xuống.
Đám đông hơi huyên náo, tất cẩ.đều suy đoán có chuyện gì đã xảy ra.
“Mạch, có chuyện gì vậy?” Minh Vướng hỏi.
Lãnh Mạch nói vài câu với quân lính bên cạnh, mấy tên lính liền xuống dưới kiểm tra.
Bốn con rối rất nhanh sẽ bị bại lộ, bất đắc dĩ, bốn con rối không thể làm gì khác hơn là phải tuân theo mệnh lệnh tôi đã đặt ra từ trước, nhảy khỏi thanh nẹp tự sát.
Máu bản tung tóe trên bục cao ở trung tâm.
“Những người này rốt cuộc là làm sao vậy!”
Minh Vương đề cao ngữ điệu, nổi giận nói.
“Vương bớt giận, tôi sẽ đổi người ngay” Lãnh Mạch nói.
Ngay sau đó/những đao phủ đợt thứ hai được thay thế bước đến.
Lần này chính là thật.
Pháp quyết trên tay Tống Tử Thanh đã lặng lẽ tụ lại để đề phòng phát sinh ngoài ý muốn.
Lãnh Mạch đứng trên ca6;›theo dõi việc hành hình Cẩu Đản.
Tôi đoán anh nhất định muốn đến phút cuối cùng mới cứu Cẩu Đản, sau đó phátđộng một cuộc nổi loạn để phản kích lại Minh Vương!
Thanh đao dài của binh lính hành hình được mài sắc bén chém về phía cổ của Cẩu Đản.
Hai mươi thước …
Mười thước …
Năm thước …
Lãnh Mạch vẫn dửng dưng, thanh đao chuẩn bị hạ xuống phần cổ của Cẩu Đản!
Hai tấc …
“Dừng tay!” Tôi hét lên Sau tiếng kêu của tôi, pháp thuật của Tống Tử Thanh cũng bẵẳn ra ngoài. Thanh kiếm rộng bị trúng phép thuật nên €hém xuống một bên cổ của Cẩu Đản. Phần sau cổ của Cẩu Đản vẫn bị trầy xước, một vết máu lớn dính’trên thanh trường kiếm, thanh kiếm theo quán fính rơi leng keng xuống đất.
Chuyện này là như thế nào?
Lãnh Mạch thậm chí còn không có ý định cứu Cẩu Đản!
Anh thế nhưng lại thật sự mưốn cho Cẩu Đản tìm chết!
Chúng tôi bị bại lộ, đám đông xufg quanh sợ hãi rút lui, quân lính lập tức bao vây chúng tôi.
“Ồ, quả nhiên là các người, tôi còn đang suy nghĩ, các người thật sự còn sống không” Minh Vương từ từ đứng dậy nhìn về phía tôi.
Tôi chỉ ngẩng đầu nhìn Lãnh Mạch.
Lãnh Mạch đứng bên cạnh Minh Vương, hai tay chắp sau lưng, khuôn mặt lạnh lùng, ngũ quan vô tình.
Sao lại thế này?
“Cô Đồng, nhanh chạy đi!” Cẩu Đản bị kẹp ở thanh nẹp hô to với tôi.
Làm thế nảø tôi có thể đi?
Nếu như đã bị:bại lộ, chúng tôi không cần giấu giếm nữa, Tống Tử Thanh, Dạ Minh và Sỉ Mị lần lượt tháo nón ra đi.
“Chiến Vương điện hạ?” Có người nhận ra Dạ Minh, đám người lập tức Sồi trào “Tại sao Chiến Vương điện hạ lại ở đây? Chẳng lẽ anh ta là cùng một đường với Minh Vương sáo?”
“Cô gái này là ai? Tại sao cô ta lại ở bên cạnh Chiến vương?”
“Người đàn ông đó … không phải là Âm Dương Sư của nhà họ Tống ở nhân gian sao?” Một người khác nhận ra Tống Tử Thanh.
Không ai biết tôi và S¡ Mị.
Trường kích của binh sĩ hướng vào, bốn người chúng tôi lưng tựa lưng mà đứng.
“Mạch, cậu nên xử lí như thế nào?” Minh Vương cười khúc khích.
Lãnh Mạch từ bục cao nhất bay xuống, áo choàng trăng phất phới trong gió, vững vàng đáp xuống trướe mặt tôi một khoảng cách nhất định, nhìn tôi: “Tôi đã bảo cô đi rồi; sao cô không đi?”
“Tại sao anh không cứu Cẩu Đản?” Tôi hỏi anh.
“Tại sao tôi phải cứu anh ta?” Anh hỏi ngược lại tôi.
Tôi sửng sốt.
Cho nên, Lãnh Mạch thực sự không có ý định cứu Cẩu Đản! Nếu chúng tối tin vào Lãnh Mạch thêm nửa giây nữa thì Cẩu Đản thực sự sẽ chết!
“Lãnh Mạch, Cẩu Đản và Thúý Hoa rõ ràng là vô tội, anh tại sao muốn nhìn Minl’Vương giết bọn họ?” { “Có vô tội hay không thì liên quan ðì đến tôi.”
Lãnh Mạch nheo mắt: “Lúc đầu tôi đã cảm thấy cô thực sự rất phiền phức, về sau lại nghĩ cô cũng có chút sáng suốt, sau cùng, tôi đã đánh giá quá cao cô rồi. Cô không chỉ làm phiền tôi mà còn phá hỏng chuyện tốt của tôi.”
Phá hư chuyện tốt của anh?
“Hôm nay Cẩu Đản nhất định phải chết” Anh thản nhiên nói.
“Anh nói cái gì?!”
Tôi khống thể tin được những gì mình đã nghe!
Ba đao phủ lập tức đi tới bên cạnh Lãnh Mạch, tôi nghe thấy anh ta nói với Lãnh Mạch bằng một giọng nhỏ: “Vương, làm sao bây giờ?”
Lãnh Mạch rốt đuộc là tính toán chuyện này như thế nào, muốn hành hình Cẩu Đản sao?!
“Tống Tử Thanh, Dạ Minh” Lãnh Mạch một lần nữa lại nhìn về phía chúng ôi: “Cô ta càn quấy, các người cũng theo cô ta đi càn quấy người khác sao?
Có biết cướp pháp trường ở Minh Giới là tội như thế nào không?”
Thời điểm anh nói những lời nã, Minh Vương chậm rãi bước thong thả xuống dướizđứng ở phía sau lưng anh.
“Quỷ sai kia không có ân oán gì với anh, anh giết cậu ta làm gì?” Dạ Minh nói.
Tống Tử Thanh đối diện Lãnh Mạch, dường như đã biết điều gì đó: “Lãnh Mạch, anh làm việc này có phải là quá tàn nhãn không?”
“Tàn nhẫn?” Lãnh Mạch chế nhạo, sau đó lớn tiếng nói: “Nếu bốn người các người muốn cướp pháp trường, thì phải nhận lấy chế tài, Lê Triết, bắt bọn họ”
Lê Triết èhính là người đàn ông có vết sẹo trên mặt, nhận lệnh›xong liền rút ra đại đao phía sau lưng.
Lãnh Mạch luí vê phía sau.
Tôi không biết kể hoạch của Lãnh Mạch rốt cuộc là gì, nhưng cho dù kế hoạch của anh là gì, tại sao lại muốn cho Cẩu Đàn chết?
Hành động của Lãnh Mạch vượt quá dự đoán của tất cả chúng tôi.
Tôi đứng yên tại chỗ, đầu óc“†ê dại.
Kiếm của Lê Triết hướng về phí4tôi chém không thương tiếc.
Tống Tử Thanh cùng Sỉ Mi đồng thốï tiến lên nghênh đón.
“Lên, bắt sống bọn họ.”
Lúc này, Lãnh Mạch lại ra lệnh.
Những binh lính xung quanh lao về phía chúng tôi.
Dạ Minh bảo vệ tôi ở trung tâm, đại hoả lại dấy lên.
Nhưng ngay sau đó, rigọn lửa đã bị băng dập tắt.
Lãnh Mạch thực sự đã tự mình ra tay.
“Lãnh Diện Than, cái dây thần kinh nào của cậu nằm bị đứt rồi saóJ!” Dạ Minh rống về phía Lãnh Mạch.
“Gậu thì biết cái gì” Lãnh Mạch chậm rãi đi về phía chúng tôi, vung tay lên, băng lập tức phong tỏa toàn bộ Minh thành, đém tôi và Dạ Minh cùng với đám người và Minh Vương;toàn bộ bị ngăn cách ở bên ngoàiHôm nay các người phá hỏng chuyện đại sự của tôi, không lấy chút hi sinh trả giá, làm thế nào mà tôi bỏ qua” ˆ “Kế sách của anh rốt cuộc là gì? “Tôi hỏi.
“Em cho rằng kế sách của tôi là gì?” Lãnh Mạch cong môi lại: “Bây giờ cách xúi giục chính đáng chỉ còn một bước, các người lại thành sự chưa đủ bại sự có thừa, lại còn nói dối tôi đã rời đi, vật nhỏ, em quả thật là ghê gớm, ai đã dạy em cung tâm kế?”
Xúi giục…chính đáng? Giọng nói của những dân chúng trước mắt đột nhiên vang lên bên tai, tiếng ai oán, thở dài, buộc tội, hét lên bảo Minh Vương xuống đài …
Tất cả mọi thứ, vào lúc này, nối liền thành một đường, rốt cuộc tôi cũng đã hiểu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.