Chồng Ma Của Em

Chương 536: Băng Thành




Cả thành phố đều bị tuyết che phủ, đa số những công trình kiến trúc đều toàn một màu trăng, giống như nhấn chìm trong biển tuyết, nhưng dường như lại mang theo một vẻ đẹp rất riêng.
Tôi vốn nghĩ trong thành phố này đều là binh linh, dáng vẻ toàn thành phố bị canh chừng nghiêm ngặt, nhưng không ngờ, không những không có cảm giác căng thẳng như khi ở trong thành Minh Vương, trong nội thành có rất nhiều thường dân, trên phố vần có những cửa hàng nhỏ bán đồ ăn, thỉnh thoảng chỉ có mấy nhóm binh lính đi tuần tra đi qua con đường trước mặt chúng tôi, người dân cũng không giống như sắp đánh nhau, trên mặt ai cũng đều dịu dàng, niềm nở, cho dù có nhìn thấy người lạ như tôi họ cũng mỉm cười gật đầu, không giống như trong nội thành Minh Vương, người dân đều cẩn thận nhìn sắc mặt mà nói chuyện, thành phố này vô cùng hài hòa, ấm áp, hoàn toàn trái ngược với thành phố dưới sự cai trị của Minh Vương Lạc Nhu.
Bởi vì trước đó trên tường thành đã có thông báo rằng binh lính sẽ gõ cồng, nên người dẫn và các đội quân đều biết Lãnh Mạch quay về, trên đường đi không ngừng có người hành lễ với Lãnh Mạch, người dân bình thường cúi người, chiến sĩ thì quỳ một chân xuống. Lãnh Mạch không ngại phiền, anh kêu bọn họ miễn lễ, nhưng trên mặt vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng trong ánh mät Lãnh Mạch, tôi vần nhìn thấy một chút sự dịu dàng.
Rõ ràng, anh rất yêu thương người dân của mình.
Mà những người dân của anh cũng rất quý mến anh.
Lãnh Mạch là người khẩu xà tâm Phật, nhìn bề ngoài lạnh lùng, khó gân, nhưng nếu như không có chút tình người nào thì lấy đâu ra nhiều người dân yêu thương anh như vậy?
Chúng tôi xuyên qua đường lớn, đi vào ngõ nhỏ, tới khu vực trung tâm của thành phố chính là vương điện mà Lãnh Mạch dùng để làm viêc và nghỉ ngơi.
Có chiến sĩ của Lãnh Mạch tới báo cáo với anh, nói là đa số những lãnh đạo đã tập trung đông đủ ở đại sảnh hội nghị đợi anh rồi.
“Tôi biết rồi, kêu bọn họ đợi lát, anh lui xuống đi” Lãnh Mạch phất tay, binh lính liền lui xuống.
“Lãnh Mạch, hay là anh đi làm việc trước đi.”
Tôi ngẩng đầu nói với anh, dù sao vừa quay lại thành băng, nếu như lại đối kháng với Minh Vương Lạc Nhu nữa, chắc chắn Lãnh Mạch sẽ có rất nhiều bố trí và sắp xếp.
“Không cần” Lãnh Mạch nói, anh dân tôi đi tiếp: “Cho các em nghỉ ngơi trước đã.”
Anh kiên trì như vậy, tôi cũng không đăn đo nhiều thêm nữa.
Khu vườn sâu của nơi Lãnh Mạch ở không bố trí nhiều lắm, có chiếc cầu nhỏ xinh với dòng nước lượn quanh, cá đang bơi gân những ngọn núi giả, còn có cả một cánh rừng nhỏ, thanh tịnh lại cách biệt, khiến người ta cảm thấy vô cùng dê chịu, giống như đang tới thế giới bồng lai, xung quanh vô cùng thoải mái.
Khi đi qua cây cầu, tôi nhìn thấy những đóa hoa màu trắng còn chưa nở bên cạnh cầu, tôi cúi xuống hái một bông.
Lãnh Mạch lười biếng quay đầu lại nhìn tôi: “Một bông hoa của anh ở đây có giá trị nhiều nhất là nửa cánh hoa”
Tôi nhìn đóa hoa nhỏ trên tay, mặt đột nhiên đen lại, tức giận đùng đùng, vứt hoa vào người anh: “Xí, ai mà thèm!”
Lãnh Mạch cười lạnh hai tiếng, đưa tôi đi vào nơi ở ở sau vườn.
Người phục vụ ở nơi này của Lãnh Mạch không nhiều, trên đường tôi chỉ thấy có mấy người, so với vô số người như trong phim truyên hình cũng chẳng có bao nhiêu người cả, rất thanh văng, cũng phù hợp với tính cách của Lãnh Mạch.
Mấy người chúng tôi, mấy gian phòng ở ngoài viện Lãnh Mạch sắp xếp cho Tống Tử Thanh, Si MỊ, hai căn phòng đối diện thì sắp xếp cho Tống Thiên Ngân và Tân Tiểu, thuộc hạ của Tân Tiểu thì được sắp xếp ở một nơi khác.
Tôi hỏi Lãnh Mạch tôi ở đâu, Lãnh Mạch dẫn tôi đi qua ngọn núi nhỏ, đi vào nơi xa hoa nhất ở bên trong.
Tôi vừa nhìn là biết, đây là phòng của anh.
“Anh sẽ không để em ở trong phòng anh đấy chứ?” Tôi mở to mắt.
“Không thì sao?” Lãnh Mạch bày ra dáng vẻ đương nhiên.
“Đừng đừng đừng, bây giờ nói gì anh cũng là Vương, nếu như em cứ thế mà ở trong phòng anh như này, người khác sẽ nói ra nói vào đấy, uy tín của anh cũng sẽ bị hạ thấp, em không muốn như này, em ở phòng bên cạnh anh là được rồi” Tôi nói, chỉ sang bên cạnh, không có chút già mồm nào mà là nói sự thật.
Bây giờ là khoảng thời gian quan trọng để đấu lại Minh Vương Lạc Nhu, quân đội của anh ở nơi này, một người phụ nữ như tôi lại cứ thể đi vào phòng ngủ của Vương, giữa tôi và Lãnh Mạch cũng chẳng có gì, người khác nhất định sẽ cảm thấy Lãnh Mạch chỉ lo cho phụ nữ, không lo chính sự, rất nhanh sau đó uy tín của Lãnh Mạch sẽ bị hạ thấp.
Lãnh Mạch không vui, nghĩ mấy câu hỏi của tôi, nhưng chắc chắn anh biết cái nào là lợi cái nào là hại, không miễn cưỡng tôi nữa, để cho người hầu thu xếp một căn phòng nhỏ ở bên cạnh phòng anh.
Tôi vui vẻ đi vào, bên trong được bày trí không khác gì so với chung cư lãm, thậm chí còn rộng hơn cả nơi mà tôi thuê trước đó. Ngoại trừ máy tỉnh ra, đồ gì cũng đầy đủ cả, còn có cả tỉ vi, bên trên còn có cả đĩa phim kinh dị nữa.
Lãnh Mạch kêu tôi nghỉ ngơi trong phòng cho.
khỏe, tôi nghe lời để anh yên tâm đi làm việc, lúc đó anh mới rời khỏi chô tôi.
Tôi nhanh chóng bước vào nhà vệ sinh.
Mấy ngày nay, bởi vì không có băng vệ sinh nên tôi đều dùng băng gạc, trên quần sớm đã có không ít những vết đỏ của bà dì rồi. Ở Minh Giới không tìm thấy được nơi nào bán băng vệ sinh đúng là đau khổ, bà dì tới đúng là một chuyện khiến người ta tuyệt vọng.
Cũng may nơi này có vòi hoa sen, sau khi tăm xong, tôi quấn khăn tắm đi ra ngoài.
Trong balo của tôi đã không còn đồ lót sạch để thay nữa rồi, khi cô còn đang không biết nên làm sao thì phòng tôi bị gõ cửa.
Tôi lập tức căng thẳng: “Ai? Thế”
“Xin chào cô Đồng, tôi là người hậu của ngài Lãnh Mạch, ngài Lãnh Mạch dặn dò tôi mang quần áo sạch tới cho cô.” Bên ngoài vang lên giọng của con gái.
Tôi châm chậm đi tới, mở khóa ra, bên ngoài là một cô gái rất xinh đẹp, mặc trên người bộ đồng phục, trong tay câm đồ lót sạch, còn có cả váy, bên cạnh đó, cô gái còn nhỏ giọng nói với tôi: “Ngài Lãnh Mạch còn dặn dò chúng tôi chuẩn bị… băng vệ sinh cho cô.”
Người của Minh Giới vậy mà cũng dùng băng vệ sinh, tôi vô cùng vui mừng, vội vàng mở cửa ra: “Mau đi vào, mau đi vào đi, các cô tới đúng là đúng lúc mà”
Cô gái chắc là bị tôi chọc cười, cô ấy bật cười, cầm quần áo đi vào, sau khi đặt quần áo lên giường, co ấy lại đưa cho tôi một túi đô màu đen: “Đây là băng vệ sinh của Minh Giới chúng tôi, tôi chưa tới thế giới loài người bao giờ, không biết băng vệ sinh của thế giới loài người như nào, thế nhưng chắc cũng không khác nhau mấy”
Tôi nhận lấy, mở ra xem một cái, đúng là không khác nhau mấy: “Cảm ơn cô nhé, không ngờ người của Minh Giới cũng có bà dì đấy?”
“Đương nhiên rồi” Cô gái càng buồn cười hơn: “Ngoại trừ việc chết đi rồi sẽ không đầu thai ra, những thói quen khác đều không khác các cô mấy đâu”
“Thì ra là như vậy, vậy tại sao ở nơi này của các cô lại không có xe à?” Đây là câu hỏi tôi muốn hỏi nhất, trên đường đi chỉ nhìn thấy binh lính kéo ngựa, bò, còn cả con la, còn cả cấu trúc của thành nữa, những nơi này vừa giống cổ đại nhưng cũng giống như cô ấy nói đấy, nhưng thứ khác đều mang theo cấu trúc như nơi khác, không khác thế giới loài người mấy”
Cô gái nói: “Bởi vì Minh Giới không có dâu mỏ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.